Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa mở, Hà Lạc Tri thò đầu từ phòng ngủ, thấy Hàn Phương Trì đến,
:
"Sao thế, tám giờ rưỡi mới tới ? Muộn quá ?"
Hàn Phương Trì một lúc, Hà Lạc Tri thong thả bước , xuống ghế
sofa.
Hàn Phương Trì từ nhà đến, mặc bộ đồ ở nhà, chỉ khoác thêm áo ngoài. Hà
Lạc Tri Hàn Phương Trì, bảo: "Lần nhớ mặc áo khoác ."
"Ra ngoài ngay mà, đến mười bước là đến, kịp thấy
lạnh tới nơi ." Hàn Phương Trì .
"Dạo nhiều cảm lắm, cẩn thận nhé." Hà Lạc Tri nhắc nhở.
Hàn Phương Trì đến cũng chẳng việc gì đặc biệt, thậm chí cũng gì
, Hàn Phương Trì chỉ đơn thuần cùng thôi.
Hàn Phương Trì lặng lẽ Hà Lạc Tri, ngẩng lên từ cuốn sách, hỏi: "Sao
thế?"
"Không gì." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri cúi đầu sách, yên tĩnh và bình thản.
"Tối mai ăn tối cùng nhé?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Được thôi." Hà Lạc Tri hỏi : "Tớ nấu nhé, ăn gì?"
"Tơa kén chọn." Hàn Phương Trì trả lời.
"Vậy để tớ tự chuẩn ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì bảo: "Cậu thể nấu khi tan ."
"Làm gì ?" Hà Lạc Tri , ngẩng đầu lên: "Cậu khách sáo gì thế?"
Hàn Phương Trì hỏi : "Chẳng bảo nấu ăn phiền ?"
"Ngày đó thì phiền, mai thì phiền nữa." Hà Lạc Tri Hàn Phương
Trì: "Cứ tan đến đây là ."
Hôm , khi siêu thị mua đồ, Hà Lạc Tri còn nhắn tin cho Hàn Phương
Trì để xác nhận thực đơn, hỏi Hàn Phương Trì: "Vậy ?"
Hàn Phương Trì: "Được."
Hà Lạc Tri: "Okie [vui vẻ/]"
Khi Hàn Phương Trì tan về, thái độ của Hà Lạc Tri vẫn chẳng gì khác
biệt so với , vẫn cởi mở, tươi vui, trò chuyện với Hàn Phương Trì như
khi.
Vào cuối tuần, chiều thứ Bảy khi Hàn Phương Trì tan về, hỏi Hà Lạc Tri
đ.á.n.h bóng , Hà Lạc Tri bảo leo núi .
"Đi ?" Hàn Phương Trì hỏi qua điện thoại.
Lạc Tri trả lời, đó là ngọn núi trong khu vực thành phố họ sống, lái xe chỉ
mất đến hai tiếng.
"Đi với ai?" Hàn Phương Trì hỏi tiếp.
"Đi một ." Lạc Tri nhẹ : "Sáng nay thấy trời nên lái xe tới
đây, ấm áp lắm. Cậu về ?"
Hàn Phương Trì im lặng giây lát, hỏi: "Bao giờ về?"
"Chưa chắc nữa, tùy xem thế nào, nếu về tớ sẽ ở homestay
núi một đêm." Lạc Tri trả lời.
"Ừm." Hàn Phương Trì : "Tớ ."
Đến tuần , tối thứ Sáu rõ Hà Lạc Tri ăn tối, thứ Bảy
chơi ở một ngọn núi gần gần, Chủ Nhật thì thêm.
Thỉnh thoảng khi sẽ với Hàn Phương Trì, lúc thì
.
Cả hai từ chỗ rõ từng chi tiết trong lịch trình của , rảnh rỗi là mặc
định ở bên , giờ dần dần trở thành hai cá thể độc lập, ai còn
quyền sắp xếp thời gian của nữa.
"Thế Lạc Tri ?" Tiêu Dao mở tủ lạnh lấy một quả táo, rửa mà
xé một tờ giấy lau qua c.ắ.n một miếng.
"Tớ ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Cậu ?" Tiêu Dao hẳn lên ghế, vắt chân, nhồm nhoàm nhai táo:
"Ai mà tin chứ."
Hàn Phương Trì gì, Tiêu Dao bĩu môi : "Hai đang
giấu chuyện gì đấy."
Hàn Phương Trì để ý đến , lấy hai tờ giấy nhét tay , bảo:
"Im miệng mà ăn, đừng nữa."
Tiêu Dao tay dính đầy nước táo, lau hỏi: "Lạc Tri đang gì thế?"
"Muốn thì tự gọi hỏi ." Hàn Phương Trì .
Tiêu Dao lau tay xong bèn lấy điện thoại gọi cho Lạc Tri.
"Dao Dao?" Lạc Tri bắt máy.
"Tri, đang gì thế?" Tiêu Dao hỏi.
"Tớ đang tăng ca." Lạc Tri trả lời: "Cậu qua ?"
"Tớ thấy nhà bật đèn, nên tớ lên đây với Trì. Bao giờ về thế?"
Tiêu Dao hỏi tiếp.
"Tầm một tiếng nữa thôi. Cậu tìm tớ việc gì ?" Lạc Tri hỏi.
"Không việc gì." Tiêu Dao liếc Hàn Phương Trì, : "Chỉ là
thích ở chỗ , qua chỗ hơn."
Lạc Tri bật qua điện thoại, bảo: "Vậy cuối tuần qua đây, ăn lẩu
nhé?"
Tiêu Dao vui vẻ đồng ý.
Lạc Tri dặn: "Tớ tiếp đây, xem hôm nào Hàn Phương Trì rảnh thì cứ
tới, cần mua đồ ."
"Được ." Tiêu Dao hài lòng cúp máy.
"Lạc Tri hẹn tớ cuối tuần ăn lẩu." Tiêu Dao cất điện thoại, c.ắ.n nốt hai miếng
cuối cùng của quả táo .
Hàn Phương Trì ngang qua , Tiêu Dao gói lõi táo giấy, vo
nhét tay Hàn Phương Trì: "Vứt giúp tớ ."
Hàn Phương Trì cầm lấy, đem vứt thùng rác trong bếp: "Hai ?"
"Ba chứ." Tiêu Dao trả lời: "Ngày nào rảnh?"
"Trừ sáng thứ Bảy ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Vậy tớ qua chiều thứ Bảy." Tiêu Dao .
Hàn Phương Trì hỏi: "Cậu rảnh ?"
"Thì chắc là rảnh ." Tiêu Dao dậy định rửa tay, bước một bước
hỏi: "Hai thế?"
"Có ." Hàn Phương Trì trả lời.
Làm thế nhỉ?
Hàn Phương Trì cũng nữa.
Anh lớn lên trong một gia đình mà tình cảm nhạt nhòa, giữa cha và , giữa
cha và con cái, tất cả đều bình lặng, khi Hàn Tri Dao chào đời, trong
nhà ai gây ồn ào, cũng những biểu lộ cảm xúc mạnh mẽ trực
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-35.html.]
tiếp.
Thế nên từ nhỏ giỏi xử lý những chuyện tình cảm. Là trai của
hai cô em gái, từ bé luôn lặng lẽ nhẫn nhịn, chịu đựng. Anh quen với
việc ở vị trí ít biến động, lặng lẽ chấp nhận sự đến của
xung quanh.
Hà Lạc Tri là đầu tiên thấy thể biểu đạt cảm xúc một cách trực
tiếp và chính xác đến , Hà Lạc Tri thể thoải mái điều thích.
Khi mới quen Lạc Tri, mỗi Hà Lạc Tri bộc lộ chủ kiến của , đều mang
cho cảm giác như đụng chạm mạnh mẽ.
Khi lớp mười, lúc vẫn đổi chỗ , Lạc Tri cách Hàn Phương
Trì một lối . Đó là một bé sạch sẽ, lễ phép, mỗi ngày đều
"cảm ơn, cảm ơn". Giao bài tập cũng cảm ơn, hỏi một câu cũng cảm ơn, nhặt giúp
cây bút cũng cảm ơn. Đôi mắt luôn chân thành, cảm ơn mà hề khách
sáo.
Trước hôm đổi chỗ, một hôm nghỉ trưa còn hết, Hàn Phương Trì đang
ở chỗ bài, Lạc Tri từ bên ngoài bước lớp. Lúc đó trong lớp
còn thưa thớt, rải rác khắp nơi. Lạc Tri đến, chỗ ,
ghé sang, khuỷu tay chống lên mép bàn Hàn Phương Trì, nhỏ giọng gọi: "Phương
Trì."
Hàn Phương Trì , Lạc Tri thần thần bí bí ghé sát hỏi: "Mai đổi chỗ
, chung ?"
Khoảng cách gần, trong cách , Lạc Tri nghiêm túc Hàn Phương
Trì, ngại ngùng , sợ khác thấy, thì thầm: "Nếu
ai cùng... với ? Tớ thích , cùng ."
Hôm đó, Lạc Tri với sự bộc trực của ngang nhiên xông thế giới của
Hàn Phương Trì. Cùng với những biểu đạt thẳng thắn, những quan sát tỉ mỉ và sự
thiên vị chút giấu giếm của . Đối với một Hàn Phương Trì mười bảy
tuổi, ngoài những điều nồng nhiệt đó, Lạc Tri còn đem đến cho một luồng
sinh lực mãnh liệt.
Hàn Phương Trì thầm lặng chấp nhận đến, cũng lặng lẽ rời một
.
Lạc Tri: "Phương Trì, tan nhớ ghé mua giúp tớ mấy thứ."
Hàn Phương Trì nhấn mở xem, Lạc Tri gửi cho một danh sách dài.
Hàn Phương Trì: "Được ."
Lạc Tri: "Tớ đậu chỗ , di chuyển xe chút nào, haha."
Hàn Phương Trì: "Được, mua đây."
Hà Lạc Tri: "Khi nào về?"
Hàn Phương Trì: "Khoảng hai giờ chiều."
Hà Lạc Tri: "Ừ, ."
Hàn Phương Trì mua đồ theo danh sách và còn mua thêm một ít trái cây ngoài
danh sách nữa. Anh xách túi lỉnh kỉnh trở về, mở cửa thấy Hà Lạc Tri
mặc bộ đồ ở nhà màu sáng, tay áo xắn lên đến khuỷu, đang bên bồn rửa tay
đổ nước.
"Về ?" Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì khẽ "Ừ" một tiếng, tâm trạng vui vẻ hỏi: "Cậu lấy nước gì
?"
"Cậu xem nhóm chung cư ? Tối nay thể cúp nước, nên lấy
một ít để dự phòng, nếu cúp thật thì còn mà dùng." Hà Lạc Tri trả lời.
Trong nhà tắm sẵn hai chậu nước, Hà Lạc Tri bê thêm chậu nước mới lấy
đó, cơ bắp ở cánh tay căng lên, hiện đường nét rõ ràng theo từng
chuyển động.
Nước đầy, Hàn Phương Trì giúp đỡ, chỉ dựa cửa phòng ngủ chính
mà .
"Nếu tối nay cúp nước thật, mỗi chậu sẽ tính năm nghìn, đây là nước
lo xa bán cho đấy." Hà Lạc Tri đùa.
"Đưa mười nghìn luôn." Hàn Phương Trì đáp.
"Cảm ơn ông chủ." Hà Lạc Tri tươi.
Tiêu Dao vẫn về, chơi ở .
Hàn Phương Trì cùng Hà Lạc Tri rửa rau, chuẩn nguyên liệu. Hà Lạc Tri gọi:
"Phương Trì."
"Ừ?"
"Người báo tuần thể nhận nhà ." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì hỏi: "Khi nào kiểm tra nhà? Để cùng."
"Nếu thì sẽ báo cho ." Hà Lạc Tri trả lời.
"Được." Hàn Phương Trì gật đầu.
Nhà thiện, chỉ cần mua thêm nội thất và một thiết là xong,
gì quá phiền.
Hàn Phương Trì hỏi: "Cậu đủ tiền ? Nếu thì chuyển thêm
cho."
"Đủ , đủ ." Hà Lạc Tri : "Mình mà thiếu thì chắc buồn c.h.ế.t mất."
"Mua đồ cùng nhé?" Hàn Phương Trì đề nghị.
"Nếu cần thì sẽ gọi ." Hà Lạc Tri đáp.
Hai tiếp tục chuẩn , một rửa rau, một cắt, đó chia
từng phần nhỏ gọn gàng.
Một lát , Hà Lạc Tri dịu dàng gọi: "Phương Trì."
Hàn Phương Trì sang.
Hà Lạc Tri ngẩng đầu lên, : "Vật liệu bây giờ đều là loại thiện
với môi trường, cần để quá lâu, định hai, ba tháng nữa chuyển sang
đó."
Anh nhẹ, tiếp: "Chúng nên báo với đồng nghiệp ?
Mình cũng rõ tính thế nào với họ, là tiền bạc là tình nghĩa,
quan tâm nhé."
Hàn Phương Trì ngừng tay một chút, hỏi: "Không cần để lâu hơn ?"
"Mình nâng cấp vật liệu môi trường , chắc thôi." Hà Lạc Tri đáp:
"Không , nếu đến lúc đó mà mùi thì sẽ qua đây ở, dù cũng
gần mà."
Hàn Phương Trì trả lời, Hà Lạc Tri cúi đầu tiếp tục rửa rau, cả hai chìm
im lặng.
Một lúc , Hàn Phương Trì : "Cậu sẽ qua ."
Hà Lạc Tri .
"Cậu đang tính yêu ai đúng , Hà Lạc Tri?" Hàn Phương Trì bình thản hỏi.
"Không mà." Hà Lạc Tri ngạc nhiên: "Sao thế?"
"Vì trông như đang cố gắng cắt đứt quan hệ với ai đó." Hàn Phương Trì khẽ
nhíu mày: "Để yêu đương."