Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri gần đây ăn uống nhiều, sụt hơn hai ký. Ban đầu hai
định rủ giờ sẽ ăn thịt, nhưng Hà Lạc Tri nhận điện
thoại của dì, mời qua nhà ăn cơm. Dì và Tiểu An đều ăn nhiều, Hà Kỳ
cũng ngại xa nên đến, chỉ Hà Lạc Tri, nhưng cũng thể uống
rượu.
"Cậu gì ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Gầy hơn ? Đen hơn nữa?" Tiểu An cẩn thận, như nhận xét kỹ
lưỡng: "Em thấy vẻ tiều tụy hơn lúc gặp đấy."
"Không ." Hà Lạc Tri bình thản bóc tôm, mấy bận tâm, trả lời nhẹ:
"Có lẽ do gió núi thổi nhiều thôi."
" như thiếu ngủ thì ?" Tiểu An hỏi, lo lắng.
Dì đối diện đá chân Tiểu An bàn, hiệu đừng hỏi thêm nữa.
Tiểu An, là một cô em họ thất tình đồng cảnh ngộ với Hà Lạc Tri, chẳng buồn
, thấp giọng : "Thôi nào, chuyện đó từ tám trăm năm ."
"Chuyện gì cơ?" Hà Lạc Tri ngẩng đầu hỏi.
Tiểu An lỡ lời, nhanh miệng trả lời: "Mẹ em sợ vượt qua nỗi đau tình
cảm, em nhắc đến."
Hà Lạc Tri bật : "Có liên quan gì , dì ."
Dì trông giống Hà Kỳ, chỉ khác là thứ của dì đều lớn hơn một chút, như
thể là phiên bản trưởng thành hơn của Hà Kỳ, với đôi mắt to hơn.
"Lạc Tri , tối nay ở nhà dì ?" Dì thương yêu , hồi bé
ở nhà dì.
"Không , sáng mai còn nữa." Hà Lạc Tri trả lời.
"Làm ở gần đây mà, xa ." dì thêm.
"Phải về còn dọn dẹp đồ nữa, quần áo giặt xong." Hà Lạc Tri .
Trên màn hình điện thoại, một tin nhắn WeChat hiện : Hàn Phương Trì: Đã mua
xong hoa quả.
Hà Lạc Tri bóc xong tôm, tháo găng tay , dùng ngón tay gõ nhẹ mở khóa màn
hình, nhắn : Ừ, về ngay.
Dì : "Thôi , cuối tuần gặp cháu ."
Hà Lạc Tri mỉm gật đầu. Trong lòng bỗng chút cảm giác bồn chồn,
như điều gì đó kéo nhanh chóng trở về nhà. Giống như lúc nhỏ, mỗi
khi Hà Kỳ đến đón giờ học, bảo rằng mua cho một món đồ chơi để
ở nhà, hoặc rằng một bạn đang đợi ở nhà để chơi cùng.
Thực về nhà việc gì quá quan trọng, chỉ là về ở cùng
bạn... ở cùng với Hàn Phương Trì một lúc.
Khi Hà Lạc Tri mở cửa nhà, đèn bật sáng khắp nơi. Hàn Phương Trì đang
ghế sofa quyển sách mà Hà Lạc Tri mua ở sân bay hôm nọ. Nhìn
thấy , Hàn Phương Trì ngước lên: "Cậu về ?"
Hà Lạc Tri chút bất ngờ, hỏi: "Cậu ở đây ? Tớ còn định chờ một lát
sang chỗ ."
"Cậu cần tìm tớ việc ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không, chỉ qua cùng thôi." Hà Lạc Tri , trả lời.
Hàn Phương Trì nhướn mày một chút.
Vừa nhà, Hà Lạc Tri đồ rửa tay. Khi , mới nhận
máy giặt vẫn đang chạy.
cúi máy giặt, hỏi: "Cậu giúp tớ giặt đồ ?"
Tối qua, vứt đống quần áo bẩn giỏ, định bụng hôm nay sẽ giặt.
giờ xem , một nửa giặt xong .
Hàn Phương Trì bình thản trả lời: "Tớ giặt đồ tối màu ."
"Cậu..." Hà Lạc Tri lau khô tay, bước đến bàn , khẽ chống tay lên
gối, cúi xuống Hàn Phương Trì, ánh mắt đầy trìu mến: "Cậu chu đáo quá."
Hàn Phương Trì liếc lên, đó lạnh lùng : "Cũng bình thường
thôi."
"Cậu ăn tối ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Ăn ở cơ quan ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Vậy để tớ cắt ít hoa quả cho nhé?" Hà Lạc Tri vẫn mỉm .
"Không cần." Hàn Phương Trì trả lời ngắn gọn.
Cả hai đều trang phục thoải mái, ở hai đầu ghế sofa. Tiếng máy
giặt vẫn đều đều vang lên, đến giai đoạn vắt khô.
Hai sách, với nhiều, mỗi chìm trong suy
nghĩ riêng. Bên ngoài trời tối, nhưng căn phòng thì sáng rực, cửa sổ phản
chiếu hình ảnh hai lặng lẽ sách trong căn phòng sạch sẽ, yên tĩnh.
Khi máy giặt kêu báo hiệu kết thúc, Hà Lạc Tri dậy lấy quần áo,
đó lấy vài cái mắc áo từ tủ . Anh treo quần áo lên móc, còn Hàn Phương Trì
giúp mang phơi.
Khi Hà Lạc Tri cúi xuống lấy quần áo, đột nhiên Hàn Phương Trì hỏi: "Cổ
?"
"Hả? Sao cơ?" Hà Lạc Tri dậy, tay vẫn cầm một chiếc áo.
"Vết thương ở cổ , mà thế?" Hàn Phương Trì hỏi, giọng
nghiêm túc.
"À, cái hả?" Hà Lạc Tri sờ lên cổ, nhớ , gật đầu trả lời: "Chỉ là
xước nhẹ thôi, ."
Vết thương ở phía cổ, bên trái, lộ một nửa ngoài cổ áo. Nó đóng
vảy nhưng xung quanh vẫn đỏ.
"Lại đây tớ xem thử nào." Hàn Phương Trì .
"Xem thì xem." Hà Lạc Tri bận tâm, nghiêng đầu sang một bên, vén cổ áo
lên, lộ vết thương cổ.
Từ nhỏ Hà Lạc Tri sợ đau, ngại va vấp. thường xuyên tham
gia các hoạt động thể thao, nên việc vài vết bầm tím xước xát chẳng
điều to tát. Khi Hàn Phương Trì bảo xem, Lạc Tri chỉ thoải mái yên,
tay vẫn đang treo quần áo.
"Vết lớn như ?" Hàn Phương Trì cau mày .
"Tớ rõ." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì nâng cổ áo của Hà Lạc Tri lên, thêm một chút hỏi: "Tắm
?"
"Ừm." Hà Lạc Tri cúi mắt, khẽ trả lời.
"Cậu chú ý ?" Hàn Phương Trì , đặt tay xuống.
Hà Lạc Tri chỉnh cổ áo, mỉm : "Tớ sát cửa sổ, lên thì
quệt bệ cửa. Tắm thấy đau lắm. Vết đó to ?"
"Tối nay đừng tắm nữa, tránh nước." Hàn Phương Trì lấy áo từ tay Hà Lạc Tri,
bước .
Hà Lạc Tri đó vài giây, đó cầm lấy áo, khẽ trả lời: "Biết ."
Sáng thứ bảy, Hàn Phương Trì việc ở phòng khám, chiều cả hai mới đến nhà
Hà Kỳ. Khi họ tới nơi, Hà Kỳ cùng chị gái và Tiểu An chuẩn gần xong các
món ăn.
"Lạc Tri, đây là bạn học của cháu ?" Dì Hàn Phương Trì, hỏi: "Có
đây hai đứa chơi cùng ?"
Hàn Phương Trì khẽ , trả lời: "Là cháu, dì ạ."
"Thật ! Trưởng thành , định khi nào cưới vợ ?" Dì hỏi với vẻ ngạc
nhiên.
"Cũng sắp ạ." Hàn Phương Trì trả lời.
Dì định hỏi tiếp, ánh mắt liếc qua Hà Lạc Tri, ngập ngừng một chút hỏi
dò: "Hai đứa..."
Hàn Phương Trì hiểu, nhưng Hà Lạc Tri vội : "Không, , dì
."
Dì "" lên một tiếng.
"Cậu sẽ cưới khác ạ." Hà Lạc Tri trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-33.html.]
Dì cũng ngượng ngùng sự hiểu lầm, chỉ bật rời .
"Đừng bận tâm." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng: "Không mà."
" dì tớ giỏi mai mối , đừng lo." Hà Lạc Tri nhẹ.
Hàn Phương Trì, một thanh niên độc ưu tú, luôn sợ câu hỏi "Có yêu
?" kèm với " đứa bạn...".
"Tớ chắc chắn sẽ để phiền, tha hồ ăn uống." Hà Lạc Tri .
May mắn là dì và Hà Kỳ đều thích mai mối, sợ lỡ hạnh phúc của khác
trách mócnên dính líu. hôm nay, trong nhà một
thanh niên độc và một cô gái cũng sắp tới tuổi kết hôn, một
trai, một xinh , hai bên quen , cứ như một cuộc xem mắt.
"Hôm nay trông vẻ mệt mỏi lắm nhỉ." Tiểu An Hà Lạc Tri, .
"Mấy ngày nay ngủ đủ giấc mà." Hà Lạc Tri trả lời.
"Xem đúng là chuyến công tác mệt mỏi thật." Tiểu An yên tâm,
thêm: "Em nghĩ, chuyện nhỏ đó đến nỗi kéo dài lâu chứ."
"Chuyện gì?" Hàn Phương Trì tò mò hỏi.
"Chuyện thất tình." Tiểu An dứt lời, suýt nữa định c.h.ử.i gã bạn trai cũ vài
câu.
Hà Lạc Tri nhắc: "Cậu là em của đấy, chú ý lời ."
"Hả?" Tiểu An nuốt lời định , liếc Hàn Phương Trì.
"Tớ ?" Hàn Phương Trì qua hỏi.
Trong lòng Hà Lạc Tri chút cảnh giác, bổ sung thêm: "Là em, đúng
, chúng cũng là ."
Tiểu An nhíu mày: "Ý là bạn chung? Sao phức tạp ."
"Có thể ." Hà Lạc Tri trả lời, nhưng cảm thấy đủ chính xác,
sợ nhắc , vội bổ sung: "Mỗi mối quan hệ riêng, cũng
là bạn chung."
"Đừng nữa, rối rắm quá ." Tiểu An giơ tay dấu hiệu ngừng : "Quan
hệ của các thật khó hiểu."
Hàn Phương Trì bật , Hà Lạc Tri đầu , cố gắng đoán xem biểu
cảm của đạt tiêu chuẩn . Anh mặc chiếc áo len trắng, logo
xanh nhạt, xoay , trong tầm mắt của Hàn Phương Trì, ánh mắt của
Hà Lạc Tri chớp chớp đầy tinh nghịch, khiến nhịn véo má
.
Lãnh đạo công tác về, gọi họp. Hà Lạc Tri ở vị trí của
, điện thoại đặt bàn, nhắn tin.
Lạc Tri: Tuần tớ rảnh, tùy thời gian của .
Tiểu Khuyên: Ngày mai thì ?
Lạc Tri: Không thành vấn đề.
Tiểu Khuyên: Tuyệt vời, đợi nhé.
Lãnh đạo liếc , : "Lạc Tri, nếu bận thì cứ về phòng việc
."
"Không bận gì cả, tớ chăm chú đây mà." Hà Lạc Tri .
"Cậu đặc quyền mà, cần tham dự cuộc họp cũng ." Lãnh đạo
đùa.
"Cảm ơn lãnh đạo, nhưng thật sự tham gia." Hà Lạc Tri trả lời.
Mọi đều khẽ, Hà Lạc Tri ngay ngắn , tiếp tục cuộc họp.
Tiểu Khuyên, tên thật là Phương Kỳ Viên, mới về nước hơn một tuần. Hôm qua cô
đăng một bài lên mạng xã hội, Hà Lạc Tri thả tim, và hôm nay cô rủ ăn
tối.
Tiểu Khuyên là bạn gái cũ của Hàn Phương Trì, hai yêu hơn hai năm,
ai cũng nghĩ họ sẽ kết hôn, nhưng cuối cùng chia tay.
Trước đây, hai sinh nhật của Tiểu Khuyên, Hà Lạc Tri đều tặng cô quà. Lần
cô về nước, mang cho một chiếc kính bảo hộ, nhân tiện hẹn gặp để ăn
uống.
"Đeo cái thấy dễ chịu hẳn, nặng chút nào." Tiểu Khuyên đưa kính bảo
hộ cho , lấy cái túi nước hoa mà Hà Lạc Tri tặng cô ,
: "Cảm ơn vì chai nước hoa."
Hà Lạc Tri nhận kính, cô : "Tóc dài nhiều ."
Trước đây tóc cô chỉ chạm vai, giờ dài tới thắt lưng. Cô mặc váy dài, khoác
thêm chiếc áo ngoài, trông dịu dàng vô cùng.
"Mình nỡ cắt nữa." Tiểu Khuyên : "Trước còn bảo là để
tóc dài để chụp ảnh cưới, thế mà giờ tóc dài đây."
"Hợp lắm." Hà Lạc Tri trả lời.
Dù lâu gặp nhưng giữa hai hề gượng gạo. Họ ăn xong mới
bắt đầu chuyện.
Hà Lạc Tri rõ lý do Tiểu Khuyên và Hàn Phương Trì chia tay, cũng
tò mò, chỉ là Tiểu Khuyên tự nhiên nhắc đến.
"Phương Trì dạo thế nào ?" Tiểu Khuyên hỏi: "Dạo bận lắm
? Mình hẹn gặp mà dám."
"Cậu hẹn ty thì chắc chắn sẽ thời gian thôi." Hà Lạc Tri trả
lời.
"Không chắc ." Tiểu Khuyên : "Mình còn chẳng dám gọi cho ."
"Sao mà sợ?" Hà Lạc Tri hỏi .
"Mình sợ giận." Tiểu Khuyên tự : "Cậu ? Mình cũng
hiểu tại , lẽ đều nghĩ ..."
"Không ." Hà Lạc Tri ngắt lời, khẳng định chắc chắn: "Cậu bao giờ
gì cả. Bọn cũng lý do chia tay của hai ."
"Cậu cũng ?" Tiểu Khuyên ngạc nhiên chớp mắt.
Hà Lạc Tri gật đầu: "Mình cũng rõ."
Tiểu Khuyên im lặng một lát, khẽ : "Vậy thì càng dám gặp
."
Hà Lạc Tri an ủi: "Cậu rõ Hàn Phương Trì là thế nào, vẫn như
thôi, đừng nghĩ nhiều."
Hàn Phương Trì là thế nào?
Đối với mỗi , câu trả lời sẽ khác . Với bạn bè, là chân
thành, vững chãi. Với em gái, là trai , dù cứng nhắc.
Còn đối với Hà Lạc Tri, là nhiều thứ lắm. Với Tiểu Khuyên, là
yêu hảo.
Trong mắt Tiểu Khuyên, điều gì ở Hàn Phương Trì đáng chê trách.
"Mình luôn theo đuổi sự tự do, sống phóng khoáng, nhưng thực
chẳng thể . Mình tưởng tượng cảnh tụ tập ăn uống, bạn bè
sẽ giúp quên , giống như hồi Hoan Dương chia tay bạn gái,
đều cô còn giới thiệu cho mới." Mắt
Tiểu Khuyên đỏ, cô gượng che cảm xúc.
"Mình là chủ động chia tay, nhưng mỗi nghĩ tới cảnh đó, vẫn
thấy buồn." Cô cúi đầu, hàng mi dài che khuất đôi mắt. Tiểu Khuyên thật sự
.
"Sẽ cảnh đó ." Hà Lạc Tri khẳng định: "Mình chắc chắn."
"Vậy nên càng buồn hơn." Tiểu Khuyên hít một sâu, mà mắt
ướt: "Dù cũng là bạn trai cũ mà."
Hà Lạc Tri hỏi: "Bạn trai cũ thì ?"
"Bạn trai cũ mà, càng nghĩ càng buồn chứ ." Tiểu Khuyên bật .
Hà Lạc Tri cũng theo.
Tiểu Khuyên : "Thà mắng còn hơn."
"Sao mà ?" Hà Lạc Tri nhẹ nhàng cô, ánh mắt dịu dàng, khiến
cảm thấy an tâm: "Cậu luôn bảo vệ, kể cả khi chia tay."