Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri từng một thời gian rơi bế tắc, suy nghĩ mãi về việc
mới là cách nhất để giữ mối quan hệ với bạn bè.
Trước khi xác định xu hướng tính d.ụ.c của , và các bạn nam e
dè gì cả.
liệu khi thứ rõ ràng, việc tiếp tục giao tiếp thiết
giới hạn với họ còn ?
Hàn Phương Trì cũng về phía .
Hàn Phương Trì hỏi: "Giống như với Tiêu Dao ?"
"Có thể." Hà Lạc Tri khẽ thêm: " giờ chẳng còn quan
trọng nữa."
"Chẳng ai thèm để ý đến ." Hàn Phương Trì thản nhiên trả lời, chút
khó chịu.
Hà Lạc Tri tưởng tượng nếu Tiêu Dao câu , chắc chắn tai sẽ
bắt đầu kêu lên ầm ĩ.
"Cậu ghen thì , đương nhiên là chứ." Hàn Phương Trì khẽ hắng
giọng, giọng thản nhiên nhưng như đùa cợt: " mà đừng tiêu
chuẩn kép nhé."
Hà Lạc Tri lên tiếng: "Hửm?"
Hàn Phương Trì mặt về phía Hà Lạc Tri, : "Cậu là gay phiền phức
thế nào cũng , từ nhỏ thấy phiền mà. Bây giờ bảo
sàn phòng cũng ."
Không để Hà Lạc Tri trả lời, Hàn Phương Trì hỏi ngược : "Giờ còn chẳng
chịu đến nhà ở, dám ngủ chung phòng với ?"
"À... ..." Hà Lạc Tri hỏi đến á khẩu, mỗi chữ "" mà chẳng
trả lời .
"Khó chịu thì cũng ráng chịu ." Dù thấy mặt Hàn Phương Trì, Hà
Lạc Tri cũng tưởng tượng vẻ mặt lạnh lùng của : "Đừng tiêu chuẩn
kép với ."
Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì chặn lời, chỉ lẩm bẩm trả lời : "Mình
..."
Hàn Phương Trì lưng về phía , và Hà Lạc Tri cũng trở , cả hai đều
lưng , gáy đối gáy.
Hà Lạc Tri nghĩ bụng, hồi nhỏ bao giờ thấy độc miệng đến .
Còn Hàn Phương Trì chẳng nghĩ ngợi gì, nhắm mắt , cảm thấy tâm trạng vô
cùng thoải mái.
Cả hai đều ngủ sâu, dù thức dậy đôi nhưng vẫn nhanh chóng chìm
giấc ngủ. Nửa đêm, phòng nóng lên vì hệ thống sưởi, điều hòa vẫn thổi khí
nóng. Hàn Phương Trì chịu nổi, đạp chăn qua một bên, trở nhiều
vì nóng quá. Vừa dậy, Hà Lạc Tri tắt điều hòa, nhẹ giọng : "Ngủ
."
Hàn Phương Trì xuống, nhắm mắt và nhanh chóng ngủ tiếp đến sáng.
Sáng hôm , Hàn Phương Trì thức dậy trong ánh của Hà Lạc Tri.
Anh ngủ ngon lành đến 8 giờ rưỡi, bất cứ thứ gì quấy rầy. Khi mở mắt
, Hàn Phương Trì thấy Hà Lạc Tri đang ở mép giường đối diện, chân co
lên, bàn chân đặt mép giường của , tay cầm một cốc giấy uống nước
nóng. Thấy Hàn Phương Trì tỉnh dậy, Hà Lạc Tri nhướn mày, mỉm với .
Một cảm giác bình yên và an lành tràn ngập, khiến Hàn Phương Trì ngẩn
.
Hà Lạc Tri tưởng tỉnh hẳn, hạ giọng : "Vẫn sớm mà, ngủ thêm ."
Ánh sáng trong phòng chỉ là những tia nắng yếu ớt xuyên qua rèm cửa, mờ ảo,
như nhuốm màu của một giấc mơ.
Hà Lạc Tri phiền, nên thêm gì nữa.
Hàn Phương Trì nhắm mắt, thêm vài phút. Cảm giác lúc nhớ
chiếc lều ngày xưa, khi đó giữa đêm đói ngủ , và khi mở mắt
, thấy gương mặt Hà Lạc Tri ngủ ngon lành ánh trăng, chút
phòng .
Lần trở về, Hà Lạc Tri chẳng nhiều ngày rảnh rỗi, bắt đầu công
tác. Đến giai đoạn bận rộn của , vali luôn sẵn sàng, mỗi cũng cả
tuần.
Anh bận đến nỗi chẳng ai tìm . Tiêu Dao đến hai mà cũng gặp
Hà Lạc Tri.
Một , Tiêu Dao hẹn gặp bạn ăn tối, xong ghé qua nhà Hàn Phương Trì, gõ cửa
mãi mới Chu Mộc Nghiêu mở cửa.
Cả hai đối diện, đều chút ngỡ ngàng.
"Tiểu Hắc? Sao ở đây?"
"Còn , đến đây gì?"
Lúc đó, Hàn Phương Trì đang trong phòng việc gọi điện cho đồng nghiệp,
khỏi phòng thấy hai ghế sofa, mỗi cầm một cái bát
nhỏ, trong bát một miếng dưa hấu, cả hai dùng thìa ăn.
"Sao cũng đến đây?" Hàn Phương Trì hỏi Tiêu Dao.
"Mình ngang qua nên ghé chơi một lát thôi." Tiêu Dao ăn dưa hấu
, vì lúc nãy ăn đồ cay nên giờ ăn dưa cho đỡ mặn.
"Dưa ở thế?" Hàn Phương Trì hỏi tiếp.
"Mình mang đến." Chu Mộc Nghiêu trả lời.
Hai họ chỉ là tiện đường ghé qua, một ăn đồ cay Tứ Xuyên,
ăn đồ cay Hồ Nam, đều cay mặn đến mức ăn dưa hấu cho đỡ.
Ăn xong, Tiêu Dao : "Anh Trì, pha cho tớ ít ."
Hàn Phương Trì bận gọi điện và trả lời tin nhắn, chẳng thời gian để ý tới
họ.
" bận." Hàn Phương Trì trả lời.
Chu Mộc Nghiêu dậy, tự pha : "Để cho."
"Nếu ... chẳng đến đây." Tiêu Dao suýt nữa buột miệng
"Nếu Hà Lạc Tri nhà."
Tiêu Dao Chu Mộc Nghiêu đang cúi pha , dáng cao ráo, chăm chỉ mà
ngoan ngoãn, chẳng còn cái vẻ sống dở c.h.ế.t dở như , khiến Tiêu Dao cũng
chẳng gây gổ nữa.
"Sao dạo thấy tìm ?" Tiêu Dao hỏi.
Chu Mộc Nghiêu ngẩng lên : "Cậu mắng ."
"Cậu đáng mắng mà." Tiêu Dao trả lời một cách hiển nhiên.
"Mình cũng bảo đáng." Chu Mộc Nghiêu : "Mình chọc
nữa là ."
Nếu Chu Mộc Nghiêu cứ tiếp tục đeo bám Hà Lạc Tri, vẻ như thể
sống thiếu , thì Tiêu Dao vẫn sẽ mắng . khi Chu Mộc Nghiêu yên
lặng như bây giờ, dù ánh mắt còn rạng rỡ như , Tiêu Dao thấy
mềm lòng.
"Dạo bận lắm ?" Tiêu Dao hỏi.
"Vừa xong một đợt bận rộn, giờ cũng ." Chu Mộc Nghiêu trả lời.
Cậu xổm mãi nên mỏi chân, đành bệt xuống sàn.
Hai đối diện, mỗi một tách .
Hàn Phương Trì gọi xong một cuộc điện thoại, uống một tách ,
xuống ghế đơn bên cạnh.
Chu Mộc Nghiêu hỏi: "Hà Lạc Tri dạo ?"
Tiêu Dao : "Nếu còn nhắc đến , sẽ mắng đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-32.html.]
Chu Mộc Nghiêu trả lời: " hỏi ."
Hàn Phương Trì bên cạnh : "Cậu mà."
Nói xong, dậy tiếp tục gọi điện.
Chu Mộc Nghiêu rằng họ chắc chắn vẫn giữ liên lạc, nhưng cũng hỏi
thêm. Dù hỏi thì cũng chẳng ý nghĩa gì, Hà Lạc Tri giờ là
mà thể với tới nữa.
Trước khi rời , hai họ còn t.ử tế rửa bát và thìa dùng, mang cả rác
.
Hàn Phương Trì chẳng khách sáo mà còn bảo: "Đừng để nước vương vãi khắp nơi
đấy."
"Biết ." Chu Mộc Nghiêu trả lời.
"Đừng mà phung phí." Tiêu Dao : " máy rửa bát mà, ?"
Hàn Phương Trì liếc một cái, thấy cái vẻ phiền phức , bỗng nhớ đến lời
Hà Lạc Tri từng bảo rằng Tiêu Dao bây giờ còn đố kỵ nữa. Nghĩ ,
nhắn ngay cho Hà Lạc Tri, rằng mà hồi nhỏ hẹp hòi thì lớn lên
cũng chẳng khá hơn.
Và thật sự gửi tin nhắn.
Sau khi hai rời , Hàn Phương Trì tắm xong, dọn dẹp hết thứ,
khi ngủ, nhắn cho Hà Lạc Tri: "Vừa nãy Tiêu Dao còn nhắc đến
máy rửa bát."
Hà Lạc Tri cũng dọn dẹp xong, nhận tin nhắn hỏi : "Nhắc gì ?"
Hàn Phương Trì: "Đố kỵ."
Lạc Tri: "Haha, mà gặp tớ chắc mua cho cái máy."
Hàn Phương Trì: "Vì ?"
Mấy hôm nay Hà Lạc Tri về nhà, hai cũng gặp mặt, giờ nhắn tin
qua , trò chuyện một lát.
Hàn Phương Trì hỏi điều kiện ăn ở núi thế nào.
Hà Lạc Tri bảo đồ ăn khó nuốt, nhưng cũng cố ăn cho no.
Hàn Phương Trì hỏi khi nào về.
Lạc Tri bảo thứ Ba tuần tới.
Hàn Phương Trì: "Mấy giờ?"
Lạc Tri gửi ảnh chụp vé máy bay, chuyến bay lúc chín giờ tối.
Hàn Phương Trì: "Tớ đón."
Hà Lạc Tri định nhắn là cần, nhưng nghĩ kỹ sợ Hàn Phương
Trì nhớ lâu, nên xóa tin nhắn thôi.
Dự án mà Hà Lạc Tri đang là dài hạn, trong thời gian tới sẽ thường
xuyên công tác, khi còn ở đây vài tháng.
Đối tác của là một kỹ sư của mạng lưới điện quốc gia địa phương,
miền Bắc giọng nặng, nhưng cách quan tâm. Ông dựng lên cái bếp lò
bằng đá nhỏ, cùng Hà Lạc Tri nướng khoai lang.
"Khi về sẽ báo cáo với lãnh đạo, nhất định cử đầu bếp giỏi cho chúng
." Vị kỹ sư họ Mã .
Hà Lạc Tri cầm củ khoai lang nướng đen thui, hỏi: "Anh cũng thấy đồ ăn
ngon ?"
"Khó ăn thế ai mà quen , ngày thường bọn tớ cũng chẳng đụng đến." Giọng
của ông, với ngữ điệu miền Bắc, thật thà hết sức.
"Khoai ngọt mà." Hà Lạc Tri chỉ củ khoai, cảm ơn ông.
"Anh vất vả ." Kỹ sư Mã hứa hẹn: "Lần đến chắc chắn sẽ ăn no."
"Không, , cũng ăn no ." Hà Lạc Tri trả lời.
Anh dùng tay còn bẩn lắm lấy điện thoại , chụp cái lò đá và củ khoai
nướng gửi cho Hàn Phương Trì.
Bên trời còn sáng, còn bên Hàn Phương Trì trời tối mịt.
Hàn Phương Trì nhắn : "Ăn no ?"
Lạc Tri: "No , nướng mời tớ ăn."
Hàn Phương Trì: "Chín đấy?"
Lạc Tri: "Một nửa là chín."
Hàn Phương Trì: "Đừng ăn lỡ đau bụng."
Lạc Tri: "Ừ, ha ha."
Nếu bỏ qua điều kiện sống phần khắc nghiệt, Hà Lạc Tri khá thích chuyến
công tác . Trời xanh mây trắng, núi đồi cừu bò, và quan trọng là tín hiệu
di động định, mạng cũng khá nhanh. Chứ công tác đến nơi chẳng
tín hiệu, đúng là khiến cảm thấy như tách rời khỏi thế giới.
Trở về, mất cả ngày mới đến nơi. Máy bay trả lời sớm một chút, đến
chín giờ tối là đến nơi. Vừa xuống máy bay, trở thành phố của ,
trong lòng cảm thấy phấn chấn hẳn.
Hà Lạc Tri nhắn tin cho Hàn Phương Trì: "Tớ đến ."
Hàn Phương Trì: "Tớ cũng đến."
Lúc lấy hành lý xong, Hà Lạc Tri kéo vali cầm điện thoại chuyện
với Hà Kỳ.
Tay còn kéo mũ áo trùm lên đầu, bất chợt khựng , sang bên
cạnh.
"Đi gần đụng mà ngẩng đầu lên."
Hà Lạc Tri mũ che gần nửa mặt, ngẩng cằm Hàn Phương Trì, nụ
bừng sáng: "Cậu tận đây ?"
Hàn Phương Trì đặt tay lên mũ cũng bỏ , thuận thế trùm luôn lên
đầu, kéo về phía : "Đi mà để ý xung quanh?"
"Tớ còn gặp ai mà để ý." Hà Lạc Tri : "Tớ
đây."
Hà Kỳ trong điện thoại : "Cuối tuần con về ? Gọi cả Hàn Phương Trì
nữa, ăn một bữa ngon."
Hà Lạc Tri trả lời: "Con về, nhưng rảnh ."
Hà Kỳ: "Hỏi xem."
Hà Lạc Tri vẫn đội mũ, sang hỏi Hàn Phương Trì: "Mẹ tớ hỏi cuối tuần
rảnh , qua nhà ăn cơm."
Hàn Phương Trì lập tức tiến gần, lớn tiếng trả lời: "Có rảnh, dì ơi."
Hà Lạc Tri: "Cậu rảnh."
Hà Kỳ lớn trong điện thoại: "Nghe , thôi dì cúp máy nhé."
"Vâng ạ." Hà Lạc Tri .
"Chào dì ạ." Hàn Phương Trì theo.
Cúp điện thoại, Hà Lạc Tri sang hỏi Hàn Phương Trì: "Cậu đợi tớ ở bãi xe
là , còn đây?"
"Ngồi lâu mỏi, cho giãn gân cốt." Hàn Phương Trì lấy mũ của Hà
Lạc Tri khỏi đầu.
Tóc của Hà Lạc Tri cái mũ rối tung lên, nhưng cũng chẳng để ý,
thèm sửa , định ngoài để gió thổi cho nếp.
Mấy hôm nay bắt đầu gió xuân, khỏi sân bay, gió ập tới khiến
Hà Lạc Tri khựng , cúi né theo bản năng.
Hàn Phương Trì bên cạnh, nhẹ nhàng đội mũ cho Hà Lạc Tri, tay kéo
chặt dây đeo mũ cằm giúp .
"Phương Trì." Hà Lạc Tri gọi . Giọng của gió thổi tan,
rõ ràng. Hàn Phương Trì vẫn thấy, trả lời, chỉ để
Lạc Tri liên tục gọi tên : "Phương Trì, Hàn Phương Trì."