Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi họ đến chân núi, trời tối đen, cả nhóm tìm một quán ăn gần đó để

ăn tối, thuê phòng nghỉ .

Ba ở hàng ghế cuối cùng: Hà Lạc Tri giữa, Hàn Phương Trì và

Tiểu La mỗi một bên. Nơi cạnh cửa sổ vẫn còn chút lạnh.

"Cậu thể chợp mắt một chút, tới nơi gọi." Hà Lạc Tri với .

"Thôi, còn hơn nửa tiếng nữa là đến ." Tiểu La phía bên : "Cậu

mà ngủ là cũng buồn ngủ theo."

"Thế thì cũng ngủ ." Hà Lạc Tri trả lời.

Tiểu La ngủ, kéo Hà Lạc Tri chuyện về chạy địa hình. Cả hai nhiều

chủ đề chung, Hà Lạc Tri chuyện điềm tĩnh, chân thành, khiến cuộc

trò chuyện trở nên thoải mái. Hàn Phương Trì ôm chiếc balo mà hai

mang suốt ngày, yên lặng bên cạnh. Không gian trong xe dần trở nên ấm áp,

nóng cho mơ màng buồn ngủ.

Hà Lạc Tri giữa, như sợ phiền hai bên, nên cứ giữ lưng thẳng, thi

thoảng xe xóc nhẹ, vai và lưng khẽ rung theo. Tiếng cọ xát của áo quần

phát như một loại âm thanh nhẹ nhàng, đều đều, ấm khô, như ru

giấc ngủ.

Hàn Phương Trì dịch trong một chút, nhường thêm gian cho Hà

Lạc Tri, tranh thủ lúc hai tạm dừng trò chuyện, hỏi: "Sao

thẳng thế?"

"Tớ phiền." Hà Lạc Tri chỉ : "Cậu đừng sát

trong, cửa sổ lạnh lắm."

"Ngồi dựa ghế , học sinh gương mẫu ?" Hàn Phương Trì hất cằm về phía

.

Hà Lạc Tri theo, dựa lưng ghế, thế là tay chân hai khẽ chạm

. Hà Lạc Tri đưa tay qua phía Hàn Phương Trì thử xem, thấy còn lạnh

nữa, thu tay về.

"Phương Trì, cũng bắt đầu bộ ?" Tiểu La thò đầu qua hỏi.

Hàn Phương Trì chỉ "Ừ" một tiếng.

"Vậy để kéo nhóm nhé?" Tiểu La đề nghị.

"Mình ." Hàn Phương Trì lập tức từ chối, thêm: "Có Lạc

Tri là ."

Hà Lạc Tri bên cạnh: "Cậu thường rảnh mà."

"Vậy nếu Lạc Tri , cũng đúng ?" Tiểu La hỏi tiếp.

Hàn Phương Trì nhắm mắt trả lời: "Cũng thể ."

"Vậy khỏi kéo nhóm, chỉ là... phụ kiện thôi." Tiểu La đùa.

Hà Lạc Tri khẽ nheo mắt "phụ kiện" của .

"Phụ kiện" còn phụ họa thêm một tiếng "Ừ."

Tiểu La việc liên quan đến tài chính, thường ngày cẩn thận, còn giỏi

lập bảng biểu chi tiết. Khi đưa cho hai họ hai chiếc thẻ phòng của

cùng một căn phòng, Hà Lạc Tri lên tiếng: "Không đúng , thế

mà."

Tiểu La chắc chắn trả lời: "Không thể sai , chắc chắn đặt phòng đôi

mà."

Mọi khác nhận thẻ phòng và lên lầu từ tối hôm , chỉ còn Hà Lạc

Tri và Hàn Phương Trì nhận phòng.

"Tớ đặt thế ." Hà Lạc Tri ngơ ngác .

Tiểu La lục tin nhắn, chỉ màn hình: "Đây , Lạc Tri 1, Hàn Phương

Trì 1."

" ." Hà Lạc Tri dở dở : "Đây đều là 1 mà!"

Tiểu La chớp mắt, một lúc mới hiểu : "À! À tớ nhầm ! Nhầm thật ! Do

khác hai tên thường là phòng đôi, tớ thấy hai cạnh

là tưởng phòng đôi luôn. Phải là 'Lạc Tri, Hàn Phương Trì 2' mới đúng hả?"

"Không , đặt thêm một phòng nữa là ." Hàn Phương Trì .

Tiểu La tiếp tục: " cần , dù tớ nhầm thì hai vẫn

ở chung thôi, còn nhiều phòng nữa . Hôm qua hai phòng đơn cũng

ghép thành phòng đôi ."

Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì liếc , cả hai gì thêm.

Hàn Phương Trì hỏi Tiểu La: "Cậu ở với ai?"

"Tớ ở cùng ." Tiểu La trả lời: "Cậu ở với tớ ? Thế tớ thể

cho Tiểu Tề qua phòng Tiểu Đào, hai họ quen , Tiểu Đào ở phòng đơn

mà."

"Không cần ." Hà Lạc Tri xen .

Tiểu La tiếp tục: "Nếu hai ngại phiền, thể bộ hai trăm mét

sang khách sạn khác thuê phòng, cũng xa lắm, chỉ cũ thôi."

"Mình sẽ ." Hàn Phương Trì trả lời.

Lúc đó Hà Lạc Tri lấy thẻ phòng và mở cửa, một cái.

Tiểu La ngáp dài: "Thôi, tớ quan tâm các nữa , hai cứ tạm

chịu đựng một đêm, đừng lằng nhằng nữa."

"Cảm ơn Tiểu La." Hà Lạc Tri : "Ngủ sớm nhé."

Tiểu La vẫy tay chào, về phòng .

Cắm thẻ phòng , đèn lập tức sáng lên.

Hàn Phương Trì tìm kiếm địa điểm của khách sạn khác, ngay cửa mà

bước .

Hà Lạc Tri để đồ đạc xuống ghế, gì, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác, lấy

dây sạc và cắm điện thoại.

Hai , một ở trong một ở ngoài, ai lo việc nấy.

"Cậu ngủ..."

"Cậu định..."

Cả hai cùng mở miệng , lời đụng .

Hà Lạc Tri mím môi, tiếp: "Cậu chứ."

Hàn Phương Trì hỏi: "Chúng ở chung một phòng ?"

"Chứ còn nữa?" Hà Lạc Tri trả lời .

So với hồi mười mấy tuổi, hiện giờ họ tuy nhưng vẫn cách,

thể như trẻ con mà vô tư chạm , cũng mật đến mức vượt quá

giới hạn.

Tất cả đều vì mối quan hệ của họ trở nên thoải mái hơn, là sự tôn trọng

ngầm hiểu giữa hai .

điều đó thể ngăn cảm giác khó chịu nhỏ nhoi trong lòng Hà Lạc Tri

mỗi khi Hàn Phương Trì nhắc đến việc ở với Tiểu La. Cảm giác dần lớn

lên khi thời gian im lặng giữa hai .

Cái thời tuổi trẻ thể quẳng chung một ba lô lều qua từ lâu. Bây giờ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-31.html.]

đừng đến lều, ngay cả việc ở chung một phòng đôi cũng thấy khó khăn.

"Ở với Tiểu La cũng , tìm khách sạn khác cũng ." Hà Lạc Tri : "ở

với tớ thì ."

Anh Hàn Phương Trì, nhớ câu thường xuyên môi , bình thản

hỏi: "Vì với tớ, đúng ?"

Hàn Phương Trì cằm cứng của Hà Lạc Tri, từ từ nhướng mày,

bước phòng ánh mắt của , khẽ đóng cửa .

"Đổi trắng đen." Hàn Phương Trì : " ai là để ý nhiều

hơn."

"Tớ để ý ?" Hà Lạc Tri trả lời trả: "Tớ thể ở với ?"

"Ở." Hàn Phương Trì quăng ba lô lên ghế: "tớ quan tâm."

Một chút xung đột nhỏ bé , dù là mâu thuẫn lớn, vẫn khiến căn

phòng hai nhưng chẳng ai với ai, mỗi đều bận rộn với việc

của . Căn phòng rộng lắm, chỉ cần chú ý một chút là thể

đụng .

Cả hai vẫn bộ đồ mặc suốt ngày, phòng tắm đối diện giường vách

kính mờ, thấy rõ nhưng cũng mơ hồ bóng dáng.

Hàn Phương Trì cầm điện thoại, : "Tớ ngoài gọi điện."

Nói xong thì ngoài ngay, cầm theo thẻ phòng.

Cuộc gọi kéo dài đến hơn hai mươi phút vẫn thấy . Hà Lạc Tri

tắm xong, mặc áo phông và quần dài, bước mở cửa.

Hàn Phương Trì vẫn ở hành lang, đối diện là một cửa sổ giả, dựa khuỷu

tay lên bệ cửa sổ, tay cầm điện thoại, thả lỏng bên hông.

Cửa mở , ánh mắt hai trực tiếp chạm .

Hà Lạc Tri mỉm , giả vờ hỏi: "Gọi xong ?"

Hàn Phương Trì lắc lắc điện thoại, xem như trả lời.

Hà Lạc Tri động tác mời , : "Xin mời."

Hàn Phương Trì bước , qua Hà Lạc Tri, mùi xà phòng tươi mát cùng

nước ẩm thoảng qua mặt .

"Đồ dùng vệ sinh tớ để trong đó, dùng của tớ cũng , khăn tắm tớ

mang sẵn một cái cho ." Hà Lạc Tri xuống mép giường : "Nước

xả một chút mới ấm lên."

Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng.

Hà Lạc Tri : "Tớ cũng gọi điện đây."

"Tớ cần." Hàn Phương Trì liếc một cái, cầm quần áo định bước

phòng tắm: "Không cầu kỳ như ."

Hà Lạc Tri cũng tranh cãi: "Ừ."

Khi Hàn Phương Trì tắm xong bước , Hà Lạc Tri lưng về phía ,

cúi đầu điện thoại.

Nghe tiếng động, đầu .

"Phòng lạnh." Hà Lạc Tri nhắc: " đừng để cảm."

Hàn Phương Trì hỏi: "Điều hòa bật ?"

"Bật ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì chiếc giường đối diện, cách giữa hai chiếc

giường chỉ đầy một mét. Dù thẳng , họ vẫn dễ dàng thấy

qua ánh mắt lướt qua.

Phòng đèn chính, chỉ bốn chiếc đèn âm trần màu vàng dịu, ánh sáng

quá sáng, tạo nên một bầu khí cổ điển, nhẹ nhàng.

Máy điều hòa thổi nóng khô khan lên khiến gian xung quanh dần

trở nên ấm áp.

Cả hai đều im lặng, mỗi một bên giường, ai lời nào.

Ban đầu, Hà Lạc Tri , đó sấp xuống giường, nghịch điện

thoại, chỉ dựa đầu lên cánh tay mà xa xăm.

Hàn Phương Trì liếc , thấy ngoan ngoãn yên bèn khẽ .

Hà Lạc Tri hỏi: "Cười gì ?"

Hàn Phương Trì hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"

đeo kính, Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì phần mờ ảo, nheo mắt

: "Chẳng nghĩ gì cả."

"Buồn ngủ ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Cũng ." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì kéo chăn lên xuống và : "Ngủ thôi, tắt đèn đây."

Khi đèn tắt, căn phòng chìm trong bóng tối .

Tiếng điều hòa và quạt thông gió từ phòng tắm trở nên rõ ràng trong màn đêm.

Họ thể thấy thở của , nhưng nếu ai đó trở , tiếng vải

sột soạt sẽ dễ nhận .

Thời gian trôi qua trong cái tĩnh lặng êm đềm của đêm tối, như dòng nước chảy

dịu dàng.

Một lúc , Hà Lạc Tri vẻ ngủ, Hàn Phương Trì bắt đầu thấy nhịp

thở đều đặn của . Hơi thở của họ quấn lấy theo từng nhịp trong sự bình

yên.

Hàn Phương Trì nhắm mắt , cảm thấy như Hà Lạc Tri đang ở gần.

"Phương Trì?" Giọng Hà Lạc Tri nhẹ nhàng vang lên.

Hàn Phương Trì trả lời: "Sao ?"

"Cậu ngủ ?" Hà Lạc Tri hỏi.

"Chưa." Hàn Phương Trì : "Mình tưởng ngủ ."

"Mình cũng ngủ." Hà Lạc Tri khẽ .

Anh sang, dù thể thấy gì trong bóng tối, vẫn hướng ánh mắt về

phía Hàn Phương Trì, giọng mang chút ý : "Cậu còn nhớ đến nhà

, ngủ sàn phòng ?"

Hàn Phương Trì "Ừ" một tiếng: "Nhớ chứ."

"Bây giờ cảm giác như đêm đó." Hà Lạc Tri : "Hôm đó,

cứ cúi xuống , chuyện với , nỡ ngủ."

Hàn Phương Trì hỏi: "Không thấy mệt ?"

"Không, thấy thoải mái." Hà Lạc Tri trả lời.

Bóng tối bao trùm, che giấu ánh mắt và nét mặt của cả hai. Trong gian

thế , những lời thường ngày khó , bỗng nhiên trở nên dễ dàng hơn.

"Lúc nãy định ở với Tiểu La, là vì bận rộn nhiều chuyện, mà

cũng vì là gay nữa." Hà Lạc Tri dừng một chút, tiếp với chút

buồn bã: " vẫn thấy khó chịu."

Hàn Phương Trì gì, Hà Lạc Tri khẽ : "Có khi đang ghen, chắc

."

 

Loading...