Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri quen , chấp nhận thứ một cách thoải mái, đối diện và xử
lý chuyện thỏa.
Hà Lạc Tri về phòng và nhắn tin. Còn Hàn Phương Trì thoáng qua
điện thoại, khóa màn hình, chuẩn ngủ.
Mùng Hai, Hàn Phương Trì . Hà Lạc Tri và Hà Kỳ đặt vé bay
chơi mùng Ba, dự định chơi mười ngày. Sau Tết, Hà Lạc Tri sẽ bận rộn với
công việc, mùa xuân bao giờ cũng chẳng rảnh rang. Sếp còn chủ động cho
nghỉ dài đến rằm mới .
Trong suốt chuyến , Hà Kỳ thường nhắn tin, thỉnh thoảng còn nhận cuộc gọi.
Hà Lạc Tri hỏi: "Haha, yêu ai ?"
"Yêu một thời gian ." Hà Kỳ trả lời.
"Người đó thế nào?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Chắc cũng tạm ." Hà Kỳ ngẫm nghĩ một chút, nhận xét: "Không
quá thích."
Hà Lạc Tri bật . Chuyện tình yêu, Hà Kỳ từ xưa đến nay đều coi như cuộc
chơi, bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn. Dù Hà Lạc Tri từng gặp vài
bạn trai của bà, nhưng là cũng chẳng ít tính chuyện lâu
dài với bà. Hà Kỳ cần một cuộc hôn nhân, ngày khi Hà Lạc Tri còn
bé, bà tự nuôi con mà cần nhờ cậy đến ai, bây giờ thì càng
cần.
"Người từng tặng bó hoa , đeo kính, chú ?" Hà Lạc Tri
hồi tưởng nhận xét: "Nhìn trong ảnh cũng khá là trai."
"Không , thật lòng, cứ như đang diễn . Mẹ ghét mấy
giả dối lắm." Hà Kỳ bĩu môi: "Diễn cái gì mà diễn, đang đóng phim chắc?"
"Haha, nên quen chú ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Chó cũng chẳng thèm yêu." Hà Kỳ trả lời thẳng thừng.
Hà Lạc Tri và Hà Kỳ giống ở nhiều điểm, chỉ trừ quan điểm về tình yêu. Hà
Lạc Tri luôn sâu sắc và rộng lượng, còn Hà Kỳ thì vô cùng kén chọn, chẳng
bao giờ chịu chấp nhận chuyện dung hòa. Chỉ cần thấy khó chịu, bà lập tức dứt
khoát lời tạm biệt.
Có lẽ bà vốn kỳ vọng nhiều chuyện yêu đương, chỉ xem nó như một
phần thêm thắt cho cuộc sống, quá bận tâm. Với xung quanh thì
bà luôn quan tâm chu đáo, chỉ riêng trong chuyện tình cảm là hờ hững. Ở bà
một sự đối lập khác biệt với Hà Lạc Tri – bản chất thì tinh tế và bụng,
nhưng khi yêu trở nên lạnh lùng, sắc bén.
Trên đời , chẳng mâu thuẫn nào xuất hiện vô cớ, sự bất hòa đều lý
do của nó.
Mẹ Hà bao giờ giấu giếm về việc sinh Hà Lạc Tri. Cậu là kết quả của
một sự lừa dối. Người bạn trai từng chụp ảnh cưới với bà thú nhận rằng
một vị hôn thê, và cuối cùng chọn về bên cô gái , một
dịu dàng và tri thức.
Khi đó, của Hà Lạc Tri nổi giận, mang theo một chiếc búa đến phá tan
tành nhà đàn ông đó, đập luôn cả chiếc xe của .
Khi phát hiện mang thai, xung quanh đều khuyên Hà nên bỏ đứa
bé. bà từng lưỡng lự dù chỉ một , quyết định giữ .
"Bé chọn sinh nó." bà .
Vì , Hà Lạc Tri bao giờ khuyên nên tìm một đàn ông khác để
yên bề gia thất. Sau , còn bảo rằng sự lừa dối đó thực là
điều . Nhờ nó mà bà một cuộc đời khác, chỉ quanh quẩn chuyện
chồng con, bà cơ hội thấy những khía cạnh khác của cuộc sống. Giờ đây,
bà thể yêu ai thì yêu, yêu thì thôi, chẳng cần ép ở bên ai chỉ
để cả hai đều chán ghét .
Nghe kể chuyện, Hà Lạc Tri nhịn . lúc đó, điện thoại
của Hàn Phương Trì gọi đến.
"Phương Trì." Hà Lạc Tri vẫn giấu nổi nụ trong giọng .
"Đang chuyện ? Cười hẵng điện thoại." Hàn Phương Trì trêu:
"Cậu hai thùng xốp giao tới. Là đồ tươi sống ? Có cần bỏ tủ
lạnh ?"
"Mình nhớ mua gì nữa." Hà Lạc Tri tự nhiên trả lời: "Thế mở
xem giúp ."
Hàn Phương Trì lấy kéo từ tủ giày, xổm xuống cửa nhà Hà Lạc Tri,
cắt băng dán gói hàng, mở để điện thoại ở chế độ loa ngoài: "Vui
, ở bên dì ?"
"Cũng vui lắm." Hà Lạc Tri hỏi : "Cậu ăn gì ?"
"Ăn ở cơ quan xong mới về." Hàn Phương Trì : "cơm hộp."
"Không ăn chung chắc chán lắm nhỉ?" Hà Lạc Tri .
"Ừ." Hàn Phương Trì trả lời, giọng trầm.
Trong phòng tắm, Hà đang thoa tinh dầu massage da đầu, bà vẫn loáng
thoáng cuộc trò chuyện của con trai với Hàn Phương Trì.
"Cái là gì nhỉ? Kem hả? Loại kem ốc quế." Hàn Phương Trì khi mở gói
hàng.
"Chắc là bơ đấy, loại bỏ ngăn đông." Hà Lạc Tri trả lời.
"Hiểu ." Hàn Phương Trì : "thùng là dưa hấu."
"Cậu ăn , ăn hết thì bỏ tủ lạnh." Hà Lạc Tri bảo.
Hàn Phương Trì đống hàng còn bên cạnh, hỏi: "Những thứ còn để
ngoài cửa cho về tự mở nhé?"
"Mở luôn , tiện tay mà." Hà Lạc Tri bận tâm.
Mấy thứ đặt mua Tết, giờ hàng mới về, thậm chí chẳng nhớ
mua những gì. Hàn Phương Trì đó mở từng gói hàng một, đủ loại
linh tinh.
Hà Lạc Tri : "Cậu lấy một hộp tất, màu đen là của ."
"Ừ." Hàn Phương Trì trả lời.
Sau khi mở hết các gói hàng, Hàn Phương Trì sắp xếp thứ ngăn nắp, gom gọn
bao bì và những gì cần mang , nhẹ nhàng đóng cửa .
"Vào thang máy , tớ cúp máy đây." Hàn Phương Trì .
"Được, ngủ ngon nhé." Hà Lạc Tri trả lời.
Cúp máy xong, xõa tóc bước từ phòng tắm, bảo: "Hai đứa sống
chung đấy."
"Chắc tại nhà gần thôi mà." Hà Lạc Tri .
Mẹ bên giường, cúi đầu trả lời tin nhắn điện thoại :
"Phương Trì dạo đang hẹn hò ?"
"Không ." Hà Lạc Tri : " giới thiệu cho liên tục nhưng
thích gặp mặt."
"Bạn gái cũ của thì ?" hỏi tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-29.html.]
" Tiểu Khuyên ?" Hà Lạc Tri trả lời: " Tiểu Khuyên tháng sẽ về
nước, con thấy đăng mạng xã hội."
"Phương Trì với nó tình cảm cũng chứ?" hỏi.
"Tốt, Tiểu Khuyên là ." Hà Lạc Tri mỉm trả lời.
"Vậy tại chia tay?" Mẹ trả lời xong tin nhắn, vứt điện thoại sang
một bên, sang Hà Lạc Tri.
Hà Lạc Tri lắc đầu: "Con hỏi, Hàn Phương Trì thích ai hỏi chuyện
riêng tư của ."
Nói ngả giường, ngáp một cái: "Biết khi Tiểu Khuyên về
nước, hai họ tái hợp. Họ hợp lắm."
Khi Hà Lạc Tri về nhà, Hàn Phương Trì ở nhà. Cậu cử công tác
đột xuất, mãi đến Tết Nguyên tiêu mới bay về.
Kỳ nghỉ vẫn hết, Hà Lạc Tri việc gì nên lái xe sân bay đón
Hàn Phương Trì.
"Kỳ lạ thật, đến đây?" Hàn Phương Trì bước lên xe, ngạc nhiên hỏi.
"Tớ rảnh mà." Hà Lạc Tri khẽ: "Lâu gặp."
"Ngày mai ?" Hàn Phương Trì hỏi.
" , sáng mai tớ sẽ mang bữa sáng đến đúng giờ. Nhớ dành thời gian ăn
sáng nhé." Hà Lạc Tri gật đầu tiếp: "Không bỏ qua ."
Hàn Phương Trì : "Sáng mai ăn gì thế?"
"Bánh trôi nước." Hà Lạc Tri trả lời: "Của cơ quan đấy."
"Cơ quan tớ món đó, tớ bỏ trong tủ lạnh nhà ." Hàn Phương Trì
bảo.
"Ý tớ là cơ quan của , chứ tớ thì vẫn mà." Hà Lạc Tri bật ,
đẩy nhẹ gọng kính: "Đoán ngay là của cơ quan, chắc ai mua nhiều như
."
Trong những ngày Hà Lạc Tri vắng, Hàn Phương Trì hầu như ăn sáng, bữa
tối đặt đồ ăn sẵn hoặc ăn ở cơ quan. Trước khi Hà Lạc Tri chuyển về sống
gần đây, Hàn Phương Trì vẫn nấu ăn, dù ngày nào cũng .
từ khi Hà Lạc Tri dọn đến, hai thường xuyên ăn chung, giờ chỉ còn một
nên Hàn Phương Trì chẳng còn hứng thú nấu nướng ăn uống gì nữa, đúng
như lời từng trong điện thoại, cảm giác như thiếu mất điều gì đó.
Khi Hà Lạc Tri chơi, Hàn Phương Trì luôn cảm giác kỳ nghỉ vẫn kết
thúc, như thể đều còn nghỉ lễ, chỉ . Thực tế,
chỉ Hà Lạc Tri còn nghỉ, còn tất cả đều trở công việc.
Bây giờ Hà Lạc Tri về, Hàn Phương Trì cuối cùng cũng cảm thấy cuộc sống
về trạng thái bình thường.
Sau bữa trưa, Hàn Phương Trì về văn phòng ăn trái cây. Trong hộp nhựa dưa
lưới, dứa cắt miếng, cùng vài quả việt quất.
Bác sĩ trưởng khoa nha khoa ngang qua, thấy Hàn Phương Trì nghiêm
chỉnh ăn trái cây mà hề chơi điện thoại bèn bật .
"Ăn gì mà nghiêm thế?" trưởng khoa hỏi.
Hàn Phương Trì rút từ ngăn kéo một cái dĩa khác, lau sạch và đưa cho .
Trưởng khoa khách sáo, xuống bên cạnh, cùng ăn.
"Dứa ngọt thế , chát chút nào. Mua ở ?" trưởng khoa hỏi.
"Tiệm nhà ." Hàn Phương Trì trả lời.
"Dưa lưới cũng ngọt nữa." Trưởng khoa tán thưởng.
"Dưa mua online." Hàn Phương Trì trả lời bổ sung: "Chắc ."
Hà Lạc Tri thích ăn trái cây, nhà lúc nào cũng sẵn. Hàn Phương Trì
thỉnh thoảng xuống tiệm trái cây nhà nạp tiền thẻ, chắc mỗi
ngày sẽ loại nào, y như hộp trái cây bí ẩn.
Trưởng khoa ăn hết nửa hộp trái cây, còn vui: "Mai nhớ mang cho tớ
hai quả dứa nhé. Cảm ơn bác sĩ Hàn."
Hàn Phương Trì đồng ý, súc miệng nhắn tin cho Hà Lạc Tri: "Đồng nghiệp
bảo mai mang cho hai quả dứa."
Lạc Tri trả lời: "Cậu ăn hôm nay ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Có."
Lạc Tri trả lời : "Được thôi."
Trước đây, khi Hà Lạc Tri còn ở nhà mỗi ngày, Hàn Phương Trì cảm thấy
điều gì khác biệt. , nửa tháng Hà Lạc Tri chơi và Hàn
Phương Trì công tác, hai gặp , đến khi Hà Lạc Tri về ,
Hàn Phương Trì cảm giác thật yên tâm.
Sáng sớm vẫn tỉnh hẳn, Hàn Phương Trì thấy tiếng cửa mở, những
âm thanh loạt xoạt của Hà Lạc Tri đang sắp xếp đồ ở cửa. Tiếng túi nilon,
tiếng áo khoác cọ , tiếng chìa khóa xe va hộp nhựa, tất cả tạo nên
một sự bình yên khó tả, khiến Hàn Phương Trì cảm thấy an lòng ngay trong giây
phút tỉnh giấc.
Nếu Hà Lạc Tri vội , đôi khi sẽ lì ngoài phòng khách,
hoặc loanh quanh một lúc mục đích. Trong những khoảnh khắc nửa tỉnh nửa
mê , Hàn Phương Trì sẽ gọi: "Lạc Tri."
Nếu Hà Lạc Tri vẫn ở đó, sẽ nhẹ nhàng trả lời: "Tớ đây."
Chính lúc , Hàn Phương Trì cảm nhận một sự thoải mái dịu dàng, như
thể trong giấc ngủ chập chờn , một vòng tay ấm áp đón nhận.
Cảm giác đối với Hàn Phương Trì còn xa lạ.
Giống như những ở trường cấp ba, chỉ cần thoáng lớp học và thấy
Hà Lạc Tri yên chỗ, cũng cảm thấy yên tâm. Hoặc mỗi khi bước
các cuộc tụ họp đông đúc, chỉ cần thấy Hà Lạc Tri mỉm vẫy tay chào,
cũng thấy nhẹ lòng.
Đó là cảm giác " quen ở đây." Dù đang ngủ im lặng, chỉ cần
ở trong tầm mắt, cảm giác như bảo vệ trong sự hiện diện
quen thuộc.
Hàn Phương Trì mở mắt, đợi vài giây để quen với ánh sáng.
"Lạc Tri."
Căn phòng vang lên tiếng vọng nhè nhẹ, mang theo một sự tĩnh lặng trống trải.
Hàn Phương Trì dậy. Trời mùa đông, mặt trời mọc muộn, ánh sáng đủ
mạnh để xuyên qua rèm cửa che sáng, khiến gian trở nên u tối và nặng nề.
"Phương Trì?" Giọng ấm áp của Hà Lạc Tri đột nhiên vọng từ phía ban công
, mang theo chút ngạc nhiên thường thấy nơi : "Cậu gọi ?"
Hàn Phương Trì về phía cửa, khẽ trả lời .
Anh thấy tiếng bước chân chậm rãi của Hà Lạc Tri, dừng ở gần cửa,
ngay vị trí mà từ phòng thể ban công.
"Phương Trì." Hà Lạc Tri , giọng đầy ắp nụ của buổi sáng sớm: "Mình
phát hiện cửa sổ một cái tổ chim nhỏ, từ khi nào nữa.
Cậu phát hiện từ năm ngoái ?"