Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri chẳng bao giờ để bụng quá lâu, chuyện nhỏ

chỉ nhớ một ngày là quên.

Sáng hôm , Hà Lạc Tri thức dậy, khi rửa mặt xong, đoán là Hàn Phương

Trì cũng dậy, nhắn tin: "Hai quả trứng, một cốc sữa đậu nành."

Hà Lạc Tri: "Được."

Hàn Phương Trì: "Cảm ơn."

Hà Lạc Tri: "Không gì."

Ngủ một giấc là quên hết chuyện hôm qua.

Hà Lạc Tri mang bữa sáng của Hàn Phương Trì tới, mở cửa . Một túi đựng ngô,

một túi đựng hai quả trứng và một gói bột sữa đậu nành pha, thêm một hộp

nhựa đựng nửa hộp cherry rửa sạch cùng một quả cam bóc vỏ. đặt lên

kệ ở cửa định .

Hàn Phương Trì đang đ.á.n.h răng, từ phòng tắm ló , c.ắ.n bàn chải : "Chào

buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Hà Lạc Tri trả lời : "Sữa đậu nành tự pha nhé."

"Được thôi." Hàn Phương Trì gật đầu: "Cảm ơn."

"Không chi." Hà Lạc Tri trả lời.

Hàn Phương Trì , khẽ gọi: "Lạc Tri?"

Hà Lạc Tri đầu , mỉm nhẹ nhàng: "Hửm?"

Hàn Phương Trì cúi đầu nhẹ, : "Không gì."

"Không gì mà gọi tớ gì?" Hà Lạc Tri hỏi: "Đi thôi."

"Bye bye." Hàn Phương Trì trả lời.

Hà Lạc Tri "Ừm" một tiếng, đóng cửa .

Hà Lạc Tri từ nhỏ là một đứa trẻ hiền lành, dễ bảo. Người

cũng đều chiều theo, nét tính giống hệt , luôn mang dáng vẻ khoan

dung, thích tranh cãi. Dù là bạn cỡ nào thì cũng lúc xích mích,

thời cấp ba và Hàn Phương Trì cũng từng giận dỗi. Có hai , Hà Lạc Tri

tập trung học hành, Hàn Phương Trì giảng bài cho mà luyên

thuyên, khiến Hàn Phương Trì khó chịu, mặt lạnh xuống, hai đứa giận .

đến ngày hôm , Hà Lạc Tri như hề chuyện gì

xảy , vẫn tươi như thường, như thể gì đáng để bận tâm. Hàn

Phương Trì cũng , cơn giận cũng chẳng kéo dài, thấy nụ của

thì mỉm theo, thế là hai đứa hòa.

Tính cách của Hà Lạc Tri thật thú vị, như thể "tái khởi động" cảm

xúc của , quên sạch chuyện xảy , cứ như một kiểu lãng quên dễ

thương.

Khi Hà Lạc Tri rời , Hàn Phương Trì bật , nhổ bọt kem trong miệng

súc miệng.

Năm đó Tết đến muộn, đêm Giao thừa rơi tháng hai Dương lịch. Trước Tết,

công ty kết toán mấy dự án, Hà Lạc Tri nhận một khoản tiền thưởng kha

khá, bù tài khoản cạn khi mua nhà. Nhận tiền thưởng xong, mua

cho một chiếc túi quà Tết.

Cậu còn mua cho Hàn Phương Trì một chiếc máy lau nhà.

Cho Tiêu Dao hai chai rượu vang sủi tăm.

Hai chai rượu vẻ đơn giản hơn so với quà của khác, nhưng

Hà Lạc Tri mua t.ử tế, mà là Tiêu Dao tự đòi.

Hà Lạc Tri nhắn tin hỏi Tiêu Dao quà gì, khi đó đang xem

livestream bèn gửi ngay một đường link, bảo: "Cậu mua cho tớ chai ,

đến nhà ăn cơm tớ uống thử."

Thế là Hà Lạc Tri chi 398 tệ mua hai chai, còn tặng thêm một đống đồ linh

tinh, thế là xong quà Tết cho Tiêu Dao. Tiêu Dao thì đưa Hà Lạc Tri hai

tấm thẻ mua sắm siêu thị, bảo mua đồ Tết.

Hà Lạc Tri : "Tớ cần , tớ mua hết ."

Tiêu Dao bĩu môi, bảo: "Người tặng tớ nhiều lắm, cũng hạn dùng,

cứ giữ mà dùng."

Tiêu Dao qua hỏi Hàn Phương Trì: "Cậu cần ?"

Hàn Phương Trì trả lời: "Nhà tớ ăn Tết chắc?"

"Ôi dào, chuyện gì gay gắt thế." Tiêu Dao cũng đưa Hàn

Phương Trì hai tấm thẻ, hỏi: "Thế tặng quà cho tớ ? Lạc Tri

tặng tớ , tặng mà đòi thẻ của tớ ?"

Hàn Phương Trì: "Cậu chẳng đòi Lạc Tri mua cho chai rượu còn gì? Chai thứ

hai là tớ mua đấy."

"Đưa đơn hàng đây tớ coi." Tiêu Dao chìa tay .

"Xóa ." Hàn Phương Trì trả lời.

"Có 398 tệ mà hai các đổi thẻ hai nghìn tệ của tớ, cả đời tớ

tính với hai mấy cũng xong." Tiêu Dao than thở.

"Tớ bắt tính ?" Hàn Phương Trì hỏi .

"Được , thua các ." Tiêu Dao xuống nghiên cứu chiếc

máy lau nhà, : "Phục thật."

Hà Lạc Tri bên cạnh nhịn nổi, bảo: "Hay tớ mua thêm cho

một cái máy lau nhà nữa?"

"Để khi nào tớ đổi nhà , bây giờ nhà tớ bừa bộn, vướng chân lắm." Tiêu Dao

.

Trước Tết, Hà Lạc Tri còn hẹn dọn dẹp cho Tiêu Dao, thuê dịch vụ dọn dẹp và

sắp xếp bộ nhà cửa của , sạch sẽ sáng bóng.

Đến đêm Giao thừa, ai về nhà nấy. Hàn Phương Trì về nhà phát lì xì cho từng

thành viên trong gia đình, nhận lì xì từ bố . Gia đình Hàn Phương

Trì coi trọng những dịp lễ Tết, sinh nhật bất kỳ dịp gì cũng đều tổ

chức chu đáo.

Như thường lệ, ăn xong bữa tối, Hàn Phương Trì về, chuẩn ngủ.

Điện thoại ngập tràn tin nhắn chúc Tết, cộng với vô tin nhắn từ các nhóm

chat đủ thứ chuyện, Hàn Phương Trì chỉ lướt qua một lượt, miễn là tin

tức từ bệnh viện là .

Khi Hà Lạc Tri gọi đến, Hàn Phương Trì lên xe bèn bật chế độ Bluetooth

xe để nhận cuộc gọi: "Lạc Tri ?"

"Dì đây!" Giọng của Hà Kỳ vang lên từ loa xe, âm thanh trong trẻo và cuốn hút,

đúng chất giọng của một ca sĩ.

"Cháu chào dì, chúc dì năm mới vui vẻ." Hàn Phương Trì trả lời lời.

"Cảm ơn cháu, Phương Trì , cháu đang ở thế, nhà cháu ăn Tết ?" Hà Kỳ

hỏi.

"Ăn xong ạ, cháu từ nhà bố , giờ chuẩn về ngủ thôi." Hàn

Phương Trì trả lời.

"Qua đây! Qua đây nào! Cả nhà dì nhỏ và họ hàng về hết , chỉ còn hai

con dì với Lạc Tri, thật ngại quá. Nhanh qua đây cho đủ bộ!" Hà Kỳ gọi

: "Hai con thức đêm một thì mà vui nổi, cháu qua đây

cùng đ.á.n.h bài."

Giọng Hà Kỳ nhanh như hát, cho khí Tết càng thêm rộn ràng, ngoài

trời pháo hoa nổ liên hồi, tạo nên khung cảnh thật ấm áp.

"cháu..."

Chưa kịp hết câu, Hà Kỳ tiếp lời: "Chờ cháu mãi đấy, bài chuẩn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-28.html.]

xong !"

Hàn Phương Trì đành trả lời: "Vâng, thưa dì."

Trong điện thoại, Hàn Phương Trì Hà Kỳ bảo với Hà Lạc Tri: "Xong !"

Hà Lạc Tri thì thầm: "Mẹ giỏi thật, chỉ mới ."

Đây đầu Hàn Phương Trì đến nhà Hà Kỳ dịp Tết, thậm chí

chỉ hai ba . Khi còn học đại học hoặc khi Hà Lạc Tri và

Chu Mộc Nghiêu ở bên , cũng đến. Khi , Chu Mộc Nghiêu còn hàn

gắn với gia đình, bố vẫn tha thứ cho "sự phản nghịch" của con

trai, nên năm nào cũng chỉ Hà Kỳ, Hà Lạc Tri, Chu Mộc Nghiêu và Hàn Phương

Trì cùng đón năm mới.

Anh lái xe đến nhà Hà Kỳ, đêm giao thừa khu dân cư đóng cổng, xe thể

thoải mái. Hàn Phương Trì đỗ xe ngay cửa nhà Hà Kỳ, dừng

thì dì mở cửa đón .

Anh chào, Hà Kỳ vẫy tay, khi Hàn Phương Trì bước , bà kéo nhà,

vỗ nhẹ lên áo khoác của để phủi mấy mảnh pháo giấy dính áo: "Cảm ơn

quà của cháu, đúng ý dì quá!"

Quà Tết của Hà Kỳ là một bộ đồ tập yoga và một hộp mặt nạ, những thứ bà

thường dùng.

"Lạc Tri chọn đấy dì, cháu ." Hàn Phương Trì thật thà.

"Dù cháu bỏ tiền mua thì coi như cháu tặng. Lần nếu thì cứ

hỏi dì trực tiếp, dì sẽ bảo thiếu gì, haha." Hà Kỳ trả lời.

Nhà Hà Kỳ hệ thống sưởi , dù là tầng trệt cũng ấm chịu nổi. Cả

Hà Kỳ và Hà Lạc Tri đều mặc đồ ngủ, còn Hàn Phương Trì cởi áo khoác , bên

trong là chiếc áo nỉ đen lớp lót lông, quần jeans ôm sát đầu gối.

Vừa xuống, Hàn Phương Trì bắt đầu toát mồ hôi vì hệ thống sưởi quá

nóng.

Hà Lạc Tri hỏi: "Tớ lấy cho bộ đồ ngủ nhé?"

"Được." Hàn Phương Trì gật đầu.

"Vậy theo tớ lên lầu đồ." Hà Lạc Tri .

Phòng của Hà Lạc Tri ở tầng hai, Hà Kỳ cũng ở tầng hai, lúc đang dọn dẹp

phòng cho Hàn Phương Trì ngủ đêm nay.

Hà Lạc Tri mở tủ quần áo, cúi xuống lựa đồ.

"Còn giữ bộ hả?" Hàn Phương Trì chỉ bộ đồ ngủ màu xanh.

"Cái nào?" Hà Lạc Tri theo hướng tay chỉ, : "Từ nhỏ tới lớn

đồ ngủ của tớ đều ở đây, tớ vứt cái nào cả. Nhìn thấy là nhớ tớ

bao nhiêu tuổi khi mặc nó."

Bộ đồ là bộ Hàn Phương Trì từng mặc mỗi đến nhà Hà Lạc Tri khi còn học

cấp ba, giờ vẫn treo ngay ngắn trong tủ.

"Bây giờ tớ mặc cũng nữa ." Hà Lạc Tri nheo mắt .

Bộ đồ ngủ rộng rãi, dù Hàn Phương Trì cao to hơn Hà Lạc Tri một chút vẫn mặc

.

Sau khi đồ xong, cảm giác thoải mái hơn hẳn, Hàn Phương Trì rửa mặt

xuống lầu. Ba cùng ghế sofa, chơi bài đến nửa đêm. Hà Kỳ

thích chơi , bà nhất định chơi tiền thật, ba lập một

nhóm chat nhỏ để chuyển tiền thắng thua mỗi ván.

Cuối cùng, tổng kết chỉ Hà Lạc Tri thua, Hà Kỳ và Hàn Phương Trì đều

thắng của ít.

Hà Lạc Tri phản đối: "Hai gian lận với đấy ?"

Hà Kỳ vươn vai, xoa xoa đầu , lớn: "Cái bài thế mà ai về phe với

con thì cũng thua thôi."

Hà Lạc Tri thua cả đêm, thua đến nỗi tức tối, bèn sofa khoanh chân.

Hàn Phương Trì dậy lấy chai nước uống, khi , từ phía ,

thả hai phong bao lì xì lên đùi Hà Lạc Tri, phong bao trượt nhẹ lớp vải

mềm của bộ đồ ngủ rơi túi.

Hà Lạc Tri ngẩng lên .

Hàn Phương Trì uống một ngụm nước, : "Bố tớ gửi cho đấy."

"Để bù cho việc thắng tớ nhiều ?" Hà Lạc Tri hỏi.

Hàn Phương Trì gật đầu: "Ừ." vặn nắp chai, đặt sang một bên: "Đừng thua

đến đấy."

"Cậu đừng mỉa mai tớ thế chứ, Hàn Phương Trì." Hà Lạc Tri mà như ,

trả lời .

Hàn Phương Trì gõ nhẹ lên đầu : "Đi ngủ , tớ mệt ."

Hà Lạc Tri nhét hai phong bao túi, dậy, cùng bước lên lầu.

Sofa, bàn cùng cả t.h.ả.m đều ngổn ngang với lá bài và vỏ bánh kẹo kịp

dọn. Chăn mền thì vứt lung tung, đèn cũng chẳng buồn tắt. Đợi sáng mai dậy

tính.

Dường như Tết thế, ai nấy đều bận rộn, vội vã, cùng rối tung

cả căn nhà, mới đúng khí đêm Giao thừa. Hà Kỳ thích , mà Hà

Lạc Tri cũng thích.

Trước khi phòng, Hàn Phương Trì sang với Hà Lạc Tri: "Ngủ ngon

nhé, chúc ngủ ngon."

"Cứ ngủ thôi." Hà Lạc Tri nhẹ: "Mai cần dậy ăn sáng , cứ ngủ đến

khi nào tỉnh là . Bọn cũng chẳng ăn, dậy sớm ."

"Ừ." Hàn Phương Trì trả lời.

Trước khi đóng cửa, Hàn Phương Trì Hà Lạc Tri gọi thêm một .

Giọng chút ý , pha lẫn sự mệt mỏi một đêm dài thức trắng.

"Cảm ơn , Hàn Phương Trì."

Hàn Phương Trì , Hà Lạc Tri đang cửa phòng , nở nụ

qua. Ánh đèn hành lang mờ ảo hắt lên, khiến vẻ mặt trông thật

dịu dàng.

Hàn Phương Trì nhướng mày: "Cảm ơn gì chứ?"

Hà Lạc Tri khẽ , một bên má lúm đồng tiền: "Cậu mà. Mọi thứ

nghĩ, đều ."

Sau một đêm rộn ràng nhất trong năm, tiếng và sự náo nhiệt đều chìm

im lặng. Bầu trời, một đêm pháo hoa, chỉ còn làn khói trắng mờ mờ

cùng ánh trăng nhạt. Đường phố cũng chỉ còn sự trống vắng khi

tản .

Với Hà Lạc Tri, đây là một năm khá nhiều thăng trầm. Khi biến động và

khúc mắc của năm qua giờ chỉ còn là làn khói tàn, lúc , trong gian

tĩnh lặng, chân thành lời cảm ơn với Hàn Phương Trì. Cảm ơn một

cách chân thành, ơn bạn của .

Hàn Phương Trì yên vài giây.

Hà Lạc Tri từ nhỏ nhạy cảm và tình cảm hơn những con trai khác. Điều

Hàn Phương Trì từ đầu gặp. Cũng chính đặc điểm đó trở thành

điểm tựa mà Hàn Phương Trì cần, dựa suốt thời gian qua.

Cả hai cứ im lặng, từ hai đầu hành lang. Trong ánh mắt của Hà

Lạc Tri, Hàn Phương Trì nhướng mày.

"Lần gì tớ cũng ." Hàn Phương Trì .

"Tớ ." Hàn Phương Trì , bước phòng: "Tụi

."

 

Loading...