Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Phương Trì chuẩn , đổi ca và ngoan ngoãn họp phụ .
Tình hình cũng đến nỗi tệ như tưởng, Hàn Tri Dao ngoài việc đạt điểm
ba mươi môn học thì gây thêm rắc rối nào khác, nhờ giáo viên chủ
nhiệm giúp đỡ nhiều.
Hàn Phương Trì cảm thấy như thế là quá đủ, đành tự an ủi bản , may mà
cô gây chuyện gì lớn.
Khi hỏi giáo viên gì, Hàn Phương Trì khéo léo chỉnh sửa nội
dung, cuối cùng còn thêm một câu: "Dạo em nó khá ngoan."
Bà Bàng hừ một tiếng: "Giỏi nhỉ."
Hàn Phương Trì : "Mẹ dạy dỗ mà."
Bà Bàng: "Lời thật mỉa mai đấy?"
Hàn Phương Trì vẫn trả lời: "Tất nhiên là thật lòng ."
Bà Bàng đổ dồn tất cả những lo lắng mà bà cần dành cho Hàn Phương
Trì và Hàn Tri Mặc lên đầu Hàn Tri Dao. Hai đứa lớn thì bà chẳng lo nghĩ
nhiều: Hàn Phương Trì luôn tự lập, Hàn Tri Mặc thỉnh thoảng chút phản
kháng, nhưng học hành vẫn cần ai giám sát, chung cũng là đứa ngoan.
đến lượt Hàn Tri Dao, bao nhiêu sự nhàn nhã tích lũy bấy lâu nay đều tan
biến. May mà Hàn Phương Trì lo họp phụ , Hàn Tri Mặc trông điểm ,
nên bà cũng giảm bớt phần nào. Hai đứa thể thoái thác, vì từ
khi bà t.h.a.i Hàn Tri Dao, cả hai đồng ý với quyết định của bà. Bởi thế,
mỗi nhờ chúng giúp đỡ quản lý con em, bà luôn nhắc: "Đây là trách nhiệm
của các con."
Cũng vì , khi lớn lên, Hàn Tri Mặc hỏi ý kiến về bất cứ chuyện gì, cô
thường bảo: "Con xin miễn đưa ý kiến." Cô sớm học một bài học quý giá
từ : nên đưa ý kiến quá dễ dàng.
Việc Hàn Tri Dao chỉ đạt ba mươi điểm Hàn Phương Trì khéo léo giấu .
Sau đó, nhắn tin cho em gái: "Cần chuyện ? Về chuyện ba mươi điểm
."
Hàn Tri Dao nhắn ngay: "Không cần ."
Hàn Phương Trì hỏi: "Thực tế em bao nhiêu?"
Hàn Tri Dao trả lời: "Khoảng 120."
Hàn Phương Trì: "Lần thể thi đàng hoàng ?"
Hàn Tri Dao: "Dạ, hai, chắc chắn chắc chắn!"
Khi Hàn Tri Dao gọi " hai", chắc chắn là điều khuất tất. Để tránh
sập bẫy, Hàn Phương Trì nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
lúc , Ninh Khải nhắn tin cho Hàn Phương Trì hỏi: "Cuối tuần
đánh cầu ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Có thể."
Ninh Khải hỏi thêm: "Lạc Tri ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Để em hỏi thử."
Lúc , Hà Lạc Tri đang trải qua thử thách của môi trường việc hiện đại
với sự xuất hiện của một nhóm thực tập sinh trẻ tuổi. Đám thực tập sinh
đều nhờ mối quan hệ cá nhân mà nhận , một chút kinh nghiệm,
hai mới trường. Ban đầu, Hà Lạc Tri tiếp xúc nhiều với họ,
nhưng một thời gian, khi bắt đầu giao việc cho họ chạy vặt,
mới dần dần nhớ tên từng .
Sáng nay, Hà Lạc Tri khỏi nhà muộn hơn một chút, đường tắc mất một lúc, khi
đến công ty gần chín rưỡi. Anh điểm danh nghiêm ngặt, những lúc
bận rộn thì đến khá tự do. Khi chờ thang máy ở tầng trệt,
gặp sếp cũng tới.
Sếp hỏi: "Ăn sáng ?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Ăn , còn ?"
Sếp : "Chưa, sáng nay nhà gì để ăn. Chắc lát nữa nhờ ai đó
đặt McDonald's thôi, đói quá ." Sếp với Hà Lạc Tri mối quan hệ khá
thiết, trò chuyện thoải mái.
Hà Lạc Tri lục trong balo, lấy một túi nhỏ bảo quản, bên trong một bắp
ngô luộc, đưa cho sếp.
Đây vốn là luộc cho Hàn Phương Trì, nhưng sáng nay Hàn Phương Trì
sớm, nên mang theo định để ăn trưa. Thấy , sếp nhận lấy: "Thế thì
khỏi cần McDonald's nữa."
Thang máy đến. Lúc , qua giờ cao điểm nên chỉ bảy, tám bên
trong. Cửa thang máy chuẩn khép thì từ ngoài vọng một giọng hét
lớn: "Đợi , đợi !"
Hà Lạc Tri bấm nút mở cửa. Một cô gái mặc quần yếm màu hồng chạy , thở
hổn hển ngẩng lên thấy Hà Lạc Tri bèn reo lên: "Cảm ơn Lạc Tri!"
Hà Lạc Tri trả lời nhẹ nhàng: "Chào buổi sáng, mới đến ?"
"Đặt nhầm giờ báo thức !" Cô gái thở hổn hển nhỏ với Hà Lạc
Tri: "Từ ga tàu điện ngầm chạy một mạch tới đây, mệt c.h.ế.t mất."
Hà Lạc Tri nhẹ: "Lần đừng đặt nhầm nữa nhé."
Công ty quy định chấm công lúc tám rưỡi, nhưng thực tế thể linh hoạt đến
chín giờ, cũng khá dễ chịu vì sếp quá khắt khe về giờ giấc.
Khi tới tầng việc, thực tập sinh ngoài cửa định chuyện với Hà Lạc
Tri thì bỗng đầu thấy sếp lớn cũng từ thang máy bước . Mặt cô
biến sắc, hoảng loạn chạy mở cửa trốn ngay.
Sếp cầm bắp ngô phòng việc, còn Hà Lạc Tri bật máy tính thì
nhận tin nhắn của thực tập sinh, thành khẩn xin về việc muộn sáng
nay. Cô nghiêm túc, cuối cùng còn : "Lần cứ phê bình
thẳng mặt em nhé, đừng bóng gió."
Phía còn kèm theo một biểu cảm "cầu xin".
Hà Lạc Tri tin nhắn mà thấy bối rối, chỉ nhắn : "Nếu câu nào
khiến em cảm thấy như thì hề ý đó, xin nhé."
Chốc lát , cô nhắn : "Có lẽ do em suy nghĩ quá thôi, đừng để
bụng."
Hà Lạc Tri trả lời nữa, cảm thấy bắt đầu một cách vô
hình với thế hệ thực tập sinh mới. Dù họ lễ phép nhưng vẫn những thứ
tài nào hiểu nổi. Nghĩ đến Hàn Tri Dao, chợt nghĩ, mấy năm nữa khi
cô trở thành thực tập sinh, chắc chắn cô cũng sẽ cách "quản lý" nơi
việc một cách rành rọt, nên đành nhịn mà thông cảm thêm phần nào.
Ngơ ngác một lúc, Hà Lạc Tri cầm điện thoại nhắn cho Hàn Phương Trì: "Đồng
nghiệp mới tớ đừng bóng gió."
Hàn Phương Trì trả lời ngay, hỏi: "Cuối tuần đ.á.n.h cầu ?"
Hà Lạc Tri: "OK."
Hàn Phương Trì: "Cái gì mà bóng gió?"
Hà Lạc Tri: "Là bóng gió ám chỉ."
Hàn Phương Trì trêu : "Giờ cũng cách bóng gió khác ?"
Hà Lạc Tri nghĩ bụng chắc chắn thể bằng Hàn Phương Trì , nhưng tất
nhiên dám thừa nhận.
Dạo gần đây, họ trở thành đầu tiên mà đối phương chia sẻ chuyện,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-26.html.]
dù cả hai vốn kiểu thích chia sẻ quá nhiều. Thỉnh thoảng, chỉ
nhắn vài câu đơn giản cho , chẳng bao giờ tốn nhiều thời gian.
Từ khi còn nhỏ, hai cũng tuýp nhiều. Họ thường chỉ im
lặng cùng , cần trò chuyện nhưng vẫn cảm thấy thoải mái.
Ninh Khải ngoài gặp Hàn Phương Trì. Dạo Ninh Khải thường
đ.á.n.h cầu cùng họ. Họ cùng đến sân với , chỉ một túi đồ, Hà Lạc
Tri cầm hộ Hàn Phương Trì.
Ninh Khải hỏi: "Hai gần đây lén tập luyện ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Bọn lén tập gì?"
Ninh Khải : "Muốn thắng để ăn cơm miễn phí chứ gì."
Hàn Phương Trì : "Cũng thể sắp đến ."
Hôm nay, đồng đội của Ninh Khải là một mới, họ nhiều sự ăn ý.
Hà Lạc Tri tiến bộ nhanh, kết quả là hai thắng Ninh Khải.
Hà Lạc Tri uống nước, cầm vợt lắc lắc mặt Ninh Khải, : "Anh
Ninh, chuẩn ăn thôi."
Ninh Khải thua đầu họ, vẻ phục: "Hôm nay chơi
quen, tính tiếp."
Hà Lạc Tri tươi: "Được thôi."
Ninh Khải đề nghị: "Lần chung đội nhé."
Hà Lạc Tri lớn: "Không thèm chơi chung , giữa chừng đẩy em
."
Ninh Khải trả lời: "Nếu xin , sẽ đẩy . Lần
sẽ chơi chung với Hàn Phương Trì, còn thì chơi với Tiểu Thượng."
Hà Lạc Tri liền : "Thế cũng ."
Hàn Phương Trì đóng gói vợt cho cả hai, bên cạnh chọc ghẹo: "Cậu
đúng là chịu thua nhỉ."
Ninh Khải phân trần: "Tại hai suốt ngày luyện với , đ.á.n.h ăn ý quá mà."
Hàn Phương Trì trả lời: "Ai mà tập hàng ngày chứ." Anh lấy quần áo cho cả
hai, đưa cho Hà Lạc Tri.
Ninh Khải : "Lần đổi đội nhé."
Hàn Phương Trì thu xếp xong, dậy: "Không đổi , tắm đây."
Hà Lạc Tri cũng dậy theo.
Hàn Phương Trì nhắc: "Nhớ tháo kính áp tròng đấy."
Hà Lạc Tri gật đầu: "Biết , yên tâm ."
Phòng tập mà họ thường đến đang sửa chữa, nên hôm nay đổi sang chỗ mới. Khi
bước phòng đồ, Hà Lạc Tri thoáng ngỡ ngàng, đẩy cửa phòng tắm cũng
bối rối.
Phòng đồ và phòng tắm ở đây vách ngăn, tất cả đều ở chung một
chỗ, giống như nhà tắm công cộng. Bên trong hai đang tắm.
Hà Lạc Tri Hàn Phương Trì, cả hai trao ánh mắt, Hàn Phương Trì hỏi:
"Có tắm ?"
Hà Lạc Tri lắc đầu, bất lực.
Tắm chung với lạ lẽ còn dễ chịu hơn, nhưng với quen, khỏa
thì đối với Hà Lạc Tri đúng là thể nào. Hàn Phương Trì
thì bận tâm, nhanh chóng tắm đồ. Lúc đó, Ninh Khải và
bạn của cũng tới.
Hà Lạc Tri ngoài, vẫn đồ. Ninh Khải thấy liền hỏi: "Cậu
?"
Hà Lạc Tri trả lời: "Hai cứ tắm , em là miền Nam."
Ninh Khải và bạn bước , còn Hàn Phương Trì đồ xong .
Ninh Khải : "Lạc Tri nhà tắm hả?"
Hàn Phương Trì nhạt trả lời: "Từ nhỏ đến giờ bao giờ ."
Hồi cấp ba, Hà Lạc Tri bao giờ tắm ở nơi công cộng. Mùa hè năm
cuối cấp nóng, bọn con trai thường kéo nhà tắm công cộng, ở đó cả
ngày, xem phim, ăn uống, đ.á.n.h bài và xông . Thậm chí, tối còn ngủ . Hà
Lạc Tri chỉ hai , nhưng đồ tầng, bao giờ phòng
chung. Bộ đồ xông rộng thùng thình, mỗi cử động, cổ áo trễ
xuống vai khiến cực kỳ khó chịu. Từ đó, bao giờ đến nữa.
Hàn Phương Trì khi đó , cứ nghĩ là Hà Lạc Tri nhút nhát, ngại ngùng,
nên khuyên thêm, cũng chẳng cho rằng quá cầu kỳ. Lần nào tắm, Hàn
Phương Trì cũng lên tầng đồ cùng .
Với Hàn Phương Trì lúc gì là thể khi ở cạnh Hà Lạc Tri, tất
cả đều .
Mùa hè, áo mỏng nên nếu tắm, ngoài một lát là khô, cố chịu đến khi về
nhà cũng . giờ trời lạnh, mặc bộ đồ thể thao đường thì
thể, khoác thêm áo ngoài.
Hôm nay Hà Lạc Tri mặc áo hoodie, Hàn Phương Trì để mặc ngay. Đợi
đến khi Ninh Khải và bạn ngoài, còn ai bên trong, Hàn Phương
Trì mới bảo: "Tớ sẽ canh cửa cho , tắm nhanh ."
Hà Lạc Tri : "Không cho khác ? Làm thế ?"
"Được, chỉ vài phút thôi." Hàn Phương Trì đẩy : "Nhanh lên."
Hà Lạc Tri tắm nhanh đồ, lúc bước thì thật sự hai đang
cùng Hàn Phương Trì ngoài cửa, cả hai đều cúi đầu xem điện thoại.
Tóc của Hà Lạc Tri vẫn khô, chỉ lấy khăn lau qua loa, thế là đầu tóc rối
tung, nhưng cảm giác lúc đó cực kỳ sảng khoái.
"Xong ." Hàn Phương Trì bình thản với hai .
"Họ trả lời : "Cảm ơn nhiều nhé."
Hai đó bước , còn Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì cùng về phía
thang máy. Hà Lạc Tri hạ giọng hỏi: "Cậu gì với họ thế?"
"Tớ bảo là bên trong đang vệ sinh, đợi một chút." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri bật : "Chẳng giống chút nào."
"Không ." Hàn Phương Trì trả lời tự nhiên.
Khi còn học đại học, Hàn Phương Trì cũng thường " , đừng để ý".
Bây giờ, mỗi câu đó, Hà Lạc Tri cảm thấy vô cùng thuộc.
Hà Lạc Tri ngước lên Hàn Phương Trì, bây giờ trông lớn hơn nhiều,
vóc dáng vạm vỡ hơn, còn gầy guộc như . Khuôn mặt cũng trưởng thành
hơn.
Hàn Phương Trì cảm nhận ánh mắt của , sang . Ánh mắt hai
gặp , trong giây phút ngắn ngủi , cả hai đều cảm thấy một sự quen
thuộc đến kỳ lạ, một cảm giác bình yên lan tỏa khiến lòng thật thoải mái
và an nhiên.
Hà Lạc Tri nở nụ , ánh mắt cong lên dịu dàng.
Hàn Phương Trì nhẹ nhàng : "Có một thời gian, tớ thường mơ thấy ."
"Mơ thấy gì?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Nhiều lắm." Hàn Phương Trì trả lời: "Nhớ về thời còn học ."
"Cấp ba hả?"
"Ừ, đôi khi tớ còn mơ thấy chúng cùng lên đại học." Hàn Phương Trì khẽ
, vẻ cũng thấy thú vị: "Tớ cũng hiểu tại ."