Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi cách kéo dài , giữa họ bắt đầu trở nên xa cách. Dù thể
gặp mỗi ngày, nhưng mối quan hệ vẫn thể thỉnh thoảng trò chuyện, khi
rảnh rỗi gọi điện, mua gì thì gửi một phần cho .
Khoảng cách cũng tạo một giới hạn, còn quá thiết nên
nhầm lẫn. Sau khi chia xa, họ vẫn là đôi bạn thiết với sự ăn ý.
Năm đầu tiên nghỉ đông, tối Hà Lạc Tri về, Hàn Phương Trì và Tiêu Dao
một bàn đầy ắp món ăn, cả bốn cùng ăn.
Tối hôm đó, Hà Kỳ để bọn họ về, bốn chơi bài đến khuya. Hà Lạc Tri
cứ đụng bên bên , : "Hai ở ngủ ."
Tiêu Dao bao giờ ở nhà qua đêm, chắc chắn : "Có bất tiện
?"
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì, Hàn Phương Trì trả lời: "Được thôi."
Khi Chu Mộc Nghiêu xuất hiện, vì , mối liên hệ giữa Hà Lạc Tri và Hàn
Phương Trì chỉ gián đoạn mà còn nhiều hơn . Chu Mộc Nghiêu là
cởi mở, thể gọi điện nhắn tin cho khác bất cứ
lúc nào. Khi ở bên Hà Lạc Tri, thường gọi video cho Hàn Phương Trì.
Hàn Phương Trì là bạn nhất của Hà Lạc Tri, cũng là của Chu Mộc
Nghiêu. Giờ đây, Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu học cùng một trường, cách
gần hơn. Trong mối quan hệ tay ba , mỗi đều một góc mà từ
đó khác thể là "xen ", nhưng mỗi sự kết hợp đều thể
thế.
Tiêu Dao là hoạt bát, khi đại học, bung , nhanh
chóng quen nhiều bạn mới. Khi Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì vẫn còn
liên lạc nhiều, Tiêu Dao chẳng còn thấy bóng dáng nữa. mỗi năm Hà
Lạc Tri về, Tiêu Dao nhất định gặp , và khi gặp thì vẫn luôn ồn
ào như ngày nào. Tính cách của Tiêu Dao giống Chu Mộc Nghiêu, nên Tiêu Dao
liên lạc với Hà Lạc Tri nhiều như Chu Mộc Nghiêu. Hai thường chơi
game cùng , trong khi Hà Lạc Tri thích game, chỉ thích thể thao.
Chu Mộc Nghiêu nhanh chóng gia nhập nhóm bạn ba vốn , và còn giúp thắt
chặt mối quan hệ giữa họ. Khi Chu Mộc Nghiêu bắt đầu thể hiện tình cảm và theo
đuổi Hà Lạc Tri, phản ứng của Tiêu Dao và Hàn Phương Trì khác .
Tiêu Dao một bạn đại học là nam và cũng thích con trai, vì thế khi
Chu Mộc Nghiêu thích Hà Lạc Tri, dù ngạc nhiên, Tiêu Dao cũng
quá sốc. Thực , từ đó, mơ hồ cảm nhận tình cảm khác
thường của Chu Mộc Nghiêu dành cho Hà Lạc Tri, chỉ là dám chắc mà thôi.
Còn Hàn Phương Trì tỏ khó tin đến mức ngỡ ngàng, như thể niềm tin của
phá vỡ, sững sờ hỏi: "Ý là ?"
Trước khi Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu ở bên , dịp lễ, Hà Lạc
Tri về nhà một , Chu Mộc Nghiêu về. Kể từ khi Chu Mộc Nghiêu gia
nhập, Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì ít khi gặp riêng.
Hà Kỳ dọn sang nhà mới, còn chiếc giường nhỏ mà Hàn Phương Trì quen
thuộc nữa, dường như cả nước giặt cũng đổi, dù hương thơm vẫn nhẹ
nhàng nhưng loại mà Hàn Phương Trì yêu thích đây.
Hà Kỳ đặt một cái khay lên giường của Hà Lạc Tri, đó hai cốc cà phê và
một đĩa bánh quy nhỏ. Chỉ hương vị bánh quy là thứ duy nhất Hàn Phương Trì
vẫn còn nhớ.
Hà Lạc Tri Chu Mộc Nghiêu, Hàn Phương Trì cũng mối quan hệ với vài
cô gái. Hai tấm t.h.ả.m dày cạnh giường, giống như những ngày
xưa.
"Phương Trì." Hà Lạc Tri gọi.
"Ừ?" Hàn Phương Trì qua.
Hà Lạc Tri ngậm miếng bánh hình bông hoa, lúng búng : "Nếu và Tiểu Hắc
ở bên , sẽ nghĩ ?"
Hàn Phương Trì suy nghĩ nghiêm túc một lát : "Mình sẽ thấy lạ."
"Vì chúng là gay ?" Hà Lạc Tri hỏi.
"Không ." Hàn Phương Trì ngập ngừng, chắc chắn trả lời: "Mình
rõ ."
Hàn Phương Trì giờ trưởng thành, mạnh mẽ và trai hơn thời trung học,
vai rộng hơn, hành động và lời đều toát lên vẻ chính trực, đáng tin cậy.
Lúc , xếp bằng sàn, giống như hồi trung học, cố gắng suy
nghĩ rõ ràng để giải thích: "Mình cảm giác như mất ... mất cả hai ,
nhưng tại cảm thấy ."
Hà Lạc Tri cũng trưởng thành hơn , vẻ non nớt tan biến, trở nên
chín chắn hơn, đeo kính, đậm chất sinh viên đại học.
"Sẽ ." Hà Lạc Tri : "Cậu sẽ mất ai cả."
Hàn Phương Trì "ừ" một tiếng, gì thêm.
Hà Kỳ ngang qua, chào họ chỉnh lớp trang điểm đẽ khi
. Căn nhà giờ trống trải, so với ngôi nhà cũ, căn nhà vẻ quá
lớn, một khi ai chuyện, nó bỗng trở nên thật vắng lặng.
Một lát , Hà Lạc Tri xuống, đầu gối lên mép giường, thì thầm: "
cảm giác đó là gì."
Lời hứa của Hà Lạc Tri với Hàn Phương Trì rằng " sẽ mất ai cả" cuối
cùng khó mà phân định liệu giữ lời .
Hàn Phương Trì thực sự mất ai cả. Trong những năm tiếp theo, Hà Lạc Tri
và Chu Mộc Nghiêu vẫn luôn ở gần , họ vẫn là những bạn thiết,
thể thường xuyên gặp .
thực sự mất gì ?
...
Hà Lạc Tri giờ sống gần Hàn Phương Trì, hai gần như gặp mỗi ngày,
những ký ức cất giữ bỗng chốc ùa về. Thế nhưng, họ cũng nhắc đến quá
khứ nhiều. Nếu hôm nọ uống rượu với Tiêu Dao, lẽ Hàn Phương Trì
cũng sẽ chẳng nhắc đến. Sau khi tỉnh rượu, Hàn Phương Trì thêm
gì, dường như nhắc tới chuyện cũ cũng là một loại hiểu ngầm giữa họ.
Hàn Phương Trì bao giờ hỏi Hà Lạc Tri xem lời hứa "sẽ mất ai"
là thất hứa . Dẫu nhiều năm trôi qua, những bước
tuổi hai mươi, ba mươi đầu pha sương, lẽ cũng khó mà mở lời
nữa. Chỉ Tiêu Dao, từ bé khái niệm ý tứ, là duy nhất
thường xuyên nhắc đến chuyện xưa mặt họ. Mỗi như , Hà Lạc Tri và
Hàn Phương Trì chỉ trao một ánh ai gì thêm.
Thỉnh thoảng, Hàn Phương Trì thể thấy trong đôi mắt của Hà Lạc Tri bây
giờ bóng dáng của khi hai mươi tuổi, như thể qua bao năm tháng, họ
gặp như thuở ban đầu. Đôi mắt vẫn sáng, vẫn dịu dàng dõi theo, là ánh
mắt mà Hàn Phương Trì quen thuộc, là thứ từng dựa những năm
đây. Thậm chí khi trưởng thành từ lâu, mỗi khi cảm xúc dâng trào, Hàn
Phương Trì vẫn vô thức thấy đôi mắt đó.
Có lẽ khi cách giữa họ còn, khi chuyện tình yêu kết thúc,
yếu tố từng chia cắt mối quan hệ cũng phai nhòa, kéo họ trở điểm
xuất phát.
Giữa trưa, Hà Lạc Tri bắt đầu nghĩ xem tối nay sẽ nấu món gì, lấy điện
thoại nhắn tin cho Hàn Phương Trì.
Hà Lạc Tri: Cậu chủ nhà ơi, tối nay tớ nấu cơm cho ăn nhé?
Hàn Phương Trì tin nhắn trong lúc nghỉ trưa, trả lời: Cậu tự ăn ,
tối nay về nhà bố , sinh nhật tiểu ma vương.
Hà Lạc Tri: !!!
Hà Lạc Tri: Cậu định về tay ?
Hàn Phương Trì: Ừ.
Hà Lạc Tri: Thế thì đuổi khỏi nhà mất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-25.html.]
Hàn Phương Trì: Mang tiền về là .
Hà Lạc Tri ăn trưa đặt một chiếc bánh kem nhỏ, đoán rằng ở nhà chắc
đặt bánh , còn chiếc bánh là kem dành cho hai cô bé. Cậu gửi địa chỉ
tiệm bánh cho Hàn Phương Trì, kèm theo lời nhắn: Sau giờ qua lấy nhé,
để điện thoại của , nhận là Hàn.
Hàn Phương Trì: OK.
Hàn Phương Trì: Có cần cảm ơn ?
Hà Lạc Tri thấy tin nhắn bèn bật , trả lời: Không cần .
Hàn Phương Trì bao giờ mua quà cho hai em gái, đưa tiền thì , chứ
nghĩ món quà nhỏ mà các cô bé thích thì là chuyện khác. nhất là những
món đồ mà Hàn Tri Dao thích, đối với Hàn Phương Trì cứ như đến từ thế giới
khác , những thứ kỳ lạ mà hồi nhỏ bao giờ thấy qua.
Vì thế khi Hàn Phương Trì mang về một chiếc bánh kem năm inch xinh , bên
trong còn một tấm thiệp nhỏ tay, đó rằng:
"Chúc mừng đại vương Dao Dao! Gần thêm một bước đến trưởng thành, nhưng dù
trưởng thành , chúng chỉ cần vua của chính ."
Hàn Tri Dao chiếc bánh và tấm thiệp, hết là ngạc nhiên Hàn
Phương Trì, kêu lên: "Phương Trì, yêu !"
Cả bố đang ở phòng ăn, trong phòng khách cũng qua, ngay cả Hàn Tri Mặc
trong phòng ngủ cũng ló đầu .
"Chắc chắn là bạn gái !!" Hàn Tri Dao khẳng định chắc nịch.
"Không ." Hàn Phương Trì bịt miệng em.
"Không thể nào!" Hàn Tri Dao cầm tấm thiệp lên: "Anh là trai thẳng chính hiệu,
mà mấy thứ ? Anh đừng lừa em."
Hàn Phương Trì : "Không ăn thì trả đây."
"Đây là tấm lòng của chị dâu! Chị dâu bụng!" Hàn Tri Dao cực
kỳ hài lòng, mang bánh tủ lạnh xoay xở nửa ngày để dọn chỗ cho nó
.
Ba còn ai gì, chỉ lặng lẽ .
"Anh lấy chị dâu chứ." Hàn Phương Trì bình tĩnh : " Lạc Tri mua
cho em đấy."
"Á! Em mà!" Hàn Tri Dao cũng tỏ thất vọng khi chị
dâu, cũng chẳng quan trọng.
Hàn Tri Mặc về phòng, bố cũng chuyển ánh mắt , còn
hứng thú với nữa.
Hàn Tri Dao mang tấm thiệp về phòng, cài giữa đống bút chì lớn tiếng
vọng với Hàn Phương Trì: "Anh cảm ơn Lạc Tri đấy!"
"Anh bảo cần cảm ơn." Hàn Phương Trì .
Dù trong nhà ai hối thúc chuyện kết hôn, nhưng tiếng la của Hàn Tri Dao
cũng khiến bắt đầu bàn luận trong bữa ăn.
Bà Bàng hỏi: "Dạo nghĩ đến chuyện yêu đương ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Con ý định gì cả."
Bà Bàng gật đầu, ép buộc thêm.
Ông Hàn cũng dò xét: "Phương Trì, con còn liên lạc với Tiểu Phương ?"
Hàn Phương Trì thẳng thắn: "Không còn."
Ông Hàn "" một tiếng, một lát hỏi: "Nếu con vẫn quên ,
là liên lạc thử xem?"
"Ôi trời ơi! Ai mà liên lạc gì!" Hàn Tri Dao bức xúc kêu lên: "Chị
Khuyên đang ở Bắc Cực bắt gấu thì yêu đương lúc chứ!"
Hàn Tri Mặc : "Anh con vội, ba đừng hối nữa, chứ ảnh
hưởng đến cả việc về nhà mất."
" , nhà còn sống nổi nữa ! Hơn ba mươi tuổi kết hôn là
tội !" Hàn Tri Dao buồn bất lực .
Hàn Phương Trì cảm nhận rõ lợi ích của việc em gái lúc .
"Chỉ là hỏi chơi thôi, thúc giục gì ." Ông Hàn hiền lành.
"Ai mà giục chứ." Bà Bàng cũng : "Chỉ hỏi thế thôi."
Từ khi chia tay yêu cũ đến giờ, Hàn Phương Trì vẫn mối tình nào
mới. Trong những chuyện về , ông Hàn và bà Bàng đều cho rằng lẽ
vẫn quên chuyện cũ. họ hiếm khi nhắc chuyện mặt
, vì mỗi khi định , hai cô em gái chặn họng , chẳng để ai hỏi
thêm điều gì.
Ba em thường sống riêng rẽ, nhưng trong những lúc như thế đoàn kết
như một. Nhà đông con thì khó mà quản lý hết .
Cũng vì lý do đó mà khi Hàn Tri Dao gây chiến với ai
trong các chị về giúp khiến cô tức giận tuyệt giao với họ.
Sau bữa cơm, Hàn Phương Trì rửa chén xong, một lát chuẩn về.
Bà Bàng hỏi: "Không ở nhà ?"
"Không, xa lắm." Hàn Phương Trì trả lời.
Mấy năm nay, ngoài dịp Tết, hầu như ở nhà, đến Tết cũng chỉ ăn bữa
cơm giao thừa về. Giờ quen ở nhà nữa, Hàn Tri Mặc và Hàn Tri Dao
đều lớn cả, tiện lắm.
Trước khi , Hàn Tri Dao vẫy tay, lén : "Anh đây."
Hàn Phương Trì phòng cô, hỏi: "Có chuyện gì?"
Hàn Tri Dao đóng cửa , thì thầm: "Buổi họp phụ nhé."
Hàn Phương Trì lập tức từ chối: "Không ."
Hàn Tri Dao nhíu mày: "Anh đừng mà chạy trốn, Hàn Phương Trì."
"Em gây rắc rối gì nữa hả?" Hàn Phương Trì hỏi.
Hàn Tri Dao trả lời: "Không gây gì cả, nhưng em cảm giác giáo viên sẽ
về em . Nếu về hai con cãi , trong nhà
yên thì ."
Hàn Phương Trì vẫn giữ nguyên nét mặt: "Anh ."
"Được thôi, thôi." Hàn Tri Dao gật đầu: "Vậy lát nữa em nhắn cho chị
Khuyên, bảo là nhớ chị , với chị ."
Hàn Phương Trì khoanh tay, dựa lưng tường, nhướng mày: "Em thử xem?"
"Thử chứ." Hàn Tri Dao lôi điện thoại : "Em nhắn ngay bây giờ."
Hàn Phương Trì trả lời: "Thứ sáu tuần ."
Hàn Tri Dao ném điện thoại xuống giường: "Chiều thứ sáu tuần !"
Hàn Phương Trì mở cửa , : "Em cứ nhắn ."
"Em nhắn , em mãi mãi cùng phe với !" Hàn Tri Dao đuổi theo
nịnh nọt.
*
"Cậu dám chống đại ma vương." Hà Lạc Tri lớn: "Không sống nữa
."
"Tớ mà họp phụ cho nó chắc tối về ác mộng mất." Hàn Phương Trì như
sắp kiệt sức: "Lần họp phụ hai tiếng, riêng tớ giáo viên
mắng suốt nửa tiếng, cả đời từng châm chọc kiểu đó."
Hà Lạc Tri hỏi: "Nó dám nhắn thật ? Tớ thấy dám ."
Hàn Phương Trì trả lời: "Không dám. Chỉ là tớ nhà ầm ĩ lên,
lười lắm."
Nghĩ đến Hàn Tri Dao, thêm: "Cũng chắc, khi nó dám thật."
Hà Lạc Tri bật , hỏi: "Nếu nó nhắn thật thì ?"
"Thì cả." Hàn Phương Trì : "Tớ sẽ nhận một tin nhắn hỏi xem
tớ đe dọa gì nữa."
"chị Khuyên " Hàn Tri Dao nhắc đến chính là yêu cũ của Hàn Phương Trì,
một cô gái hướng nội, nhưng khi quen thì đôi lúc cũng khá nhí
nhảnh. Trong hơn hai năm họ bên , Hà Lạc Tri gặp cô nhiều , và họ
khá thiết. Anh cũng thích cô .