Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hè kỳ thi đại học, với những thi , là một thời gian

nhẹ nhõm. Chu Mộc Nghiêu đỗ trường tỉnh, Hàn Phương Trì và Tiêu Dao quyết

định ở thành phố.

Tiêu Dao : "Vậy là từ giờ Hàn Phương Trì thuộc về tớ , xem còn

lập nhóm hai nữa !"

Hà Lạc Tri nhẹ, chút lo lắng, chỉ trả lời: "Chúc mừng ."

Tiêu Dao khoe: "Trường của bọn tớ chỉ cách một con phố thôi."

Hà Lạc Tri vui vẻ trả lời : "Thật tuyệt nhỉ."

Tiêu Dao hài lòng thở dài: "Tớ cũng sẽ nếm trải cảm giác của hai phần ba

còn ."

Dù Hà Lạc Tri đùa theo, vẫn với Tiêu Dao: "Cậu quan trọng lắm, Dao

Dao, là một phần ba bỏ ."

"Ôi dào, tớ mà." Tiêu Dao lắc đầu: "tớ lớn , còn ganh tị nữa

."

Cơn gió mùa hè tuy vẫn mang theo nóng nhưng dịu dàng và trong lành.

Buổi trưa, Hà Lạc Tri úp mặt chiếc giường nhỏ của , gió từ cửa sổ

thổi , trong phòng thoảng mùi bánh nướng ngọt ngào khiến thoải mái đến

mức buồn ngủ.

Hàn Phương Trì bưng một bát dưa hấu cắt sẵn phòng, đặt lên bàn, cũng

dài bên cạnh giường.

Tin nhắn từ nhóm lớp cứ vang lên liên tục, vài bạn hỏi họ

ngoài chơi .

Hà Lạc Tri uể oải hỏi: "Cậu ?"

"Tuỳ ." Hàn Phương Trì trả lời.

"Còn Dao Dao thì ?" Hà Lạc Tri hỏi tiếp.

"Cậu ."

"Vậy thì thôi." Hà Lạc Tri úp mặt xuống giường như một chú hải cẩu, hai tay

buông thõng sang hai bên, cằm tựa giường, chuyện mà đầu cứ lắc lư

theo: "Bọn cùng chơi với Dao Dao."

Hà Lạc Tri xa lạ gì với đồng cỏ, Hà Kỳ đưa nhiều .

chơi với bạn bè là một cảm giác khác. Họ chất đầy hai chiếc xe du

lịch, ồn ào náo nhiệt. Hà Lạc Tri ôm balo, bên cạnh Tiêu Dao ngủ gật, còn

Hàn Phương Trì phía hai .

Ở một bãi cỏ rào quanh, họ đến khu cắm trại với những chiếc lều dựng sẵn.

Bên trong lều sẵn tấm trải và bàn nhỏ.

Lúc chia lều, mỗi hai một lều. Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì cần

gì, cả hai cùng ném túi chung một lều. Tiêu Dao chắc điều ,

hề tỏ ghen tị mà cũng chẳng gần họ, sớm học cách tự

buồn phiền nữa.

Hôm đó trời thật , nắng gắt, chút gió thổi, tay áo ngắn

của đám con trai phồng lên, khiến họ trông nóng bỏng mà mảnh mai.

Chiều đến, bọn con trai đ.á.n.h bài, chơi trò "Người Sói", còn bữa tối thì ăn

thịt dê nướng. Khi màn đêm buông xuống, những khác tiếp tục vui chơi,

còn hai họ bên cạnh, dùng chung một chiếc tai để nhạc.

Bầu trời nhiều mây, mấy ngôi . Mặt trăng trốn những đám mây,

ánh trăng lấp ló mờ ảo.

Cả hai thu , đầu gối co lên. Không xa là đám bạn và đống lửa

trại, phía lưng là ánh sáng vàng nhạt từ lều hắt .

Hà Lạc Tri cầm bình xịt chống muỗi, thỉnh thoảng xịt một chút lên cả

hai.

Ánh lửa phản chiếu kính Hà Lạc Tri, nhảy nhót lung linh mặt kính.

Sau đó, điện thoại của họ sắp hết pin, nên hai cất tai , chỉ

lặng lẽ. Gió nhẹ thổi qua, lành lạnh và mát mẻ.

"Đi rửa mặt chứ?" Hàn Phương Trì hỏi.

"Ừ." Hà Lạc Tri chống tay dậy, đưa tay kéo Hàn Phương Trì lên.

Sau khi rửa mặt xong, cả hai dài cỏ, chân vẫn trong lều, còn nửa

thì ngoài trời, đầu gối lên ba lô, trải dài thảo nguyên.

Nằm thế cộm, nhưng thấy thoải mái đến mức cựa quậy.

Hà Lạc Tri đầu, về phía Hàn Phương Trì, cách giữa hai

chỉ tầm nửa mét.

Cỏ mọc cao xung quanh họ. Dưới gối Hàn Phương Trì là ba lô, từ giữa những cọng

cỏ, Hà Lạc Tri thể thấy khuôn mặt nghiêng của , cùng sống mũi

cao thẳng.

"Thật ." Hà Lạc Tri xoay đầu , ngước bầu trời với mặt trăng mờ ảo,

khẽ : "nghĩ đến việc tự học, tớ cảm thấy buồn, chút chút

thôi."

Hàn Phương Trì , chỉ "ừ" một tiếng, trả lời: "Tớ cũng ."

Cả hai dường như đều điều , nhưng , lẽ cũng

gì.

Tốt nghiệp trung học cũng đồng nghĩa với việc tạm biệt một giai đoạn quan

trọng trong cuộc đời, và cũng tạm biệt một quý giá. Lên đại học,

họ sẽ bắt đầu một chặng đường mới, kết bạn mới.

Dù họ từng thiết, nhưng cách về gian, sự xuất hiện của

những bạn mới, tình yêu... tất cả sẽ khác .

Với họ lúc đó, cảm giác mơ hồ thật khó diễn tả, hai bạn , vì sắp

chia tay mà cảm thấy trống rỗng và buồn bã trong lòng.

Một lúc , Hà Lạc Tri co chân , nhích như một chú sâu, cuộn

trong lều, ngái ngủ : "Buồn ngủ quá."

Hàn Phương Trì cũng bắt chước theo, kéo ba lô của , bò trong lều như

một chú sâu, cầm bình xịt muỗi phun vài vòng xung quanh, bảo: "Vậy thì ngủ

thôi."

Hà Lạc Tri gấp tay để lên bụng, nhắm mắt một cách yên bình.

Hàn Phương Trì kéo cửa lều, xuống bên cạnh và cũng .

Đêm đó mát mẻ, ánh trăng trong vắt phủ khắp thảo nguyên, gian yên tĩnh

như trong mơ. Nửa đêm, Hà Lạc Tri tỉnh dậy, lên, thấy ánh trăng chiếu qua

đỉnh lều trong suốt. Cậu đầu Hàn Phương Trì cạnh, thấy

nhíu mày như đang ngủ ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-24.html.]

Hà Lạc Tri dậy, nghĩ Hàn Phương Trì lạnh bèn với lấy bộ đồ ngày mai định

mặc, đắp lên .

Hàn Phương Trì tỉnh giấc, mở mắt .

Hà Lạc Tri khẽ , : "Ngủ tiếp ."

Hàn Phương Trì nhắm mắt, chui đầu trong chiếc áo của Hà Lạc Tri.

Một lúc , Hàn Phương Trì cất tiếng gọi.

"Lạc Tri."

Hà Lạc Tri nhỏ giọng trả lời: "Gì cơ?"

Hàn Phương Trì : "Tớ đói quá."

Hà Lạc Tri bật , : "Đói thì cũng chịu thôi, tớ nhớ mang

thêm đồ ăn. Hai đứa nào cũng đói."

Hàn Phương Trì vẫn than: "Đói."

Hà Lạc Tri đá nhẹ chân , : "Thôi, đừng nghĩ nữa, ngủ ."

Hàn Phương Trì về phía Hà Lạc Tri, nhắm mắt , từ từ chìm

giấc ngủ.

Sáng hôm , khi Hàn Phương Trì tỉnh dậy thì Hà Lạc Tri còn trong

lều, . Sau khi rửa mặt xong, Hàn Phương Trì thấy Hà

Lạc Tri ôm trong tay một thứ gì đó, chạy về phía .

"Phương Trì!" Hà Lạc Tri gọi, chạy tới nhét thứ đó tay , hối hả

: "Nhanh lên! Tớ tranh thủ cướp về đó!"

Hàn Phương Trì cúi , là một gói thịt bò khô và một gói khoai lang sấy.

Phía , Tiêu Dao chạy theo, kêu lên: "Hà Lạc Tri, trả cho tớ!"

Hà Lạc Tri kéo Hàn Phương Trì chạy, gọi: "Nếu đuổi kịp tớ

thì tớ sẽ trả!"

"Ai thể đuổi kịp chứ!" Tiêu Dao kêu lên trong tuyệt vọng: "Hai xin

tớ thì tớ thể cho ! Tại cướp đồ của tớ!"

"Thích thì cướp thôi." Hà Lạc Tri hớn hở.

Hà Lạc Tri thích con trai, mơ hồ nhận điều đó trong giai đoạn tuổi

học trò. Cậu giấu diếm tình cảm của , mà thành thật với Hà

Kỳ. Lúc đó, còn nhỏ, nên Hà Kỳ hời hợt, mà trò chuyện nghiêm túc với

lâu, đó khuyên nên thử yêu đương khi còn nhỏ tuổi, cũng

đừng yêu chỉ để xác định xu hướng của bản , dù là với con trai con

gái.

Hà Kỳ cũng với rằng, nếu thật sự chỉ thích con trai thì cũng

chuyện lớn lao gì. Nhà đàn ông, cha, nên nếu

cảm xúc nghiêng về phía nam giới thì của .

Biết rằng xu hướng tình cảm thể nghiêng về con trai, nhưng Hà Lạc Tri vẫn

nhiều đưa Hàn Phương Trì về nhà ngủ qua đêm, mà Hà Kỳ cũng bao giờ

tra xét mối quan hệ của họ. Trong sự khoan dung của Hà Kỳ, Hà Lạc Tri

bao giờ dối, vì nếu điều gì giữa họ, thì chắc chắn là

.

Sau khi nghiệp trung học, Hà Kỳ từng hỏi một .

"Con thích Hàn Phương Trì ?" Hà Kỳ hỏi.

Hà Lạc Tri do dự một chút, khẽ gật đầu, : "Thật con cũng suy nghĩ

nhiều ."

"Kết luận thế nào?" Hà Kỳ với ánh mắt dịu dàng.

"Con , phân vân." Hà Lạc Tri thành thật : "Chúng con quá

thiết, nên hình như quan tâm gì lắm. Cậu là bạn của con,

, lo lắng cho , trở thành thói quen ."

Hà Kỳ hỏi: "con ngưỡng mộ nó ?"

Hà Lạc Tri gật đầu: "Có chứ, chắc chắn . Cậu xuất sắc, ấm áp và

bụng. Có lúc con còn cảm thán trai, hahaha, nhất là khi từ

bên cạnh, sống mũi thật ."

Hà Kỳ cũng : "Phương Trì đúng là trai."

Hà Lạc Tri : " lúc con cũng thấy Tiêu Dao dễ thương, miệng

ngừng như một chú cún con, con cũng quan tâm đến . hai

khác , nên cảm xúc của con cũng khác. Giống như con

bao giờ ngưỡng mộ Tiêu Dao, lẽ cũng vì gì để con ngưỡng mộ,

hahaha."

"Hành động mật thì ?" Hà Kỳ thẳng mắt , hỏi: "Hơn cả ôm

ấp, hôn trong những khoảnh khắc nào đó?"

Hà Lạc Tri chắc nịch lắc đầu, khẳng định: "Điều đó thì bao giờ. Những

ôm , đều chỉ vì buồn, hoặc con cảm thấy buồn. Hôn thì từng,

cũng gì khác. Chúng con trong sáng, con bao giờ mơ mộng gì

cả."

Hà Lạc Tri cũng cảm thấy bận tâm về vấn đề , với , thích

cũng quá quan trọng.

Hà Kỳ mỉm , vỗ đầu , : "Nếu yêu thì đó chính là

thích."

"Không yêu." Hà Lạc Tri khẳng định.

Cậu ôm gối, cuộn tròn trong sofa, chân gập , một bên má tựa gối ôm,

nén khẽ , : "Con vẫn điều đó."

"Tại ?" Hà Kỳ hỏi, vẻ ngạc nhiên: "Chưa điều gì?"

"Cậu bình thường thích con trai." Hà Lạc Tri vùi mặt gối, thì

thào.

Lúc đó, mạng xã hội phát triển nhiều, thái độ đối với tình yêu đồng giới

cũng cởi mở. Dù Hà Lạc Tri nhận sự khoan dung từ Hà Kỳ, nhưng

hiểu nhiều về điều đó, cũng từng cảm thấy điều là bình

thường. Dù Hà Kỳ gì nghiêm trọng, vẫn cảm thấy nên như

. Cậu bao giờ mơ tưởng về bạn của .

Mà Hàn Phương Trì thực sự là một trai thẳng, điều nghi

ngờ. Cậu từng tiếp xúc với tình yêu đồng giới, cũng

hiểu , đó là khái niệm bao giờ xuất hiện trong thế giới của .

, cả hai đều thẳng thắn, ai ý định gì ngoài tình bạn,

ai vượt qua giới hạn của tình bạn.

Trong những năm tháng đó, Hàn Phương Trì là quan trọng nhất đối với Hà

Lạc Tri, ngoài Hà Kỳ .

 

Loading...