Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 21
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri hứa với lòng, bí mật sẽ mang xuống mồ, bao giờ
với ai.
Hàn Phương Trì chau mày, ngăn những lời như .
Đêm , Hàn Phương Trì giường Hà Lạc Tri, đắp một chiếc chăn
dày, đầu gối lên chiếc gối của . Giường nhỏ đủ chỗ cho hai , Hà
Lạc Tri cứ nhất quyết ghế sofa ngủ, và Hàn Phương Trì cũng khách sáo.
Sáng hôm , trời kịp sáng hai rời khỏi nhà, tranh thủ
khi của Hà Lạc Tri tỉnh dậy.
Mặc dù, ngay cả khi Hà Lạc Tri thức dậy, bà cũng chẳng trách gì khi dẫn
bạn về nhà, trái , bà sẽ nhiệt tình tiếp đãi và chào đón. Hà Lạc Tri
hiểu tâm trạng của Hàn Phương Trì, nên chủ động đưa rời từ sớm.
Họ ghé tiệm ăn sáng ngoài khu nhà, cùng ăn bánh bao và cháo. Hà Lạc Tri hỏi:
"Tối nay về nhà ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Không ."
Hà Lạc Tri mỉm : "Vậy tối nay tớ sẽ giới thiệu tớ cho . Mẹ tớ dễ
thương lắm, đừng coi bà là phụ nhé."
Hàn Phương Trì gật đầu: "Được thôi."
Hà Lạc Tri một mà từ nhỏ, bạn bè ai cũng ao ước. Bà Hà hòa
nhã, vô cùng dịu dàng.
Ban ngày, Hà Lạc Tri kể với Hàn Phương Trì rằng giống ""
, đừng lo lắng.
Tối đó, Hàn Phương Trì hiểu vì Hà Lạc Tri thế.
Khi họ về nhà giờ học tối muộn, bà Hà mặc bộ đồ tập yoga, tóc buộc gọn
gàng, còn đeo chiếc băng đô lông xù, trông cực kỳ trẻ trung.
Bà hào hứng chào đón Hàn Phương Trì, thậm chí còn lấy một chiếc bánh kem từ tủ
lạnh , mời cả ba cùng ăn.
Hàn Phương Trì ngạc nhiên Hà Lạc Tri, khẽ hỏi: "Giờ ăn bánh kem á?"
"À, bà thèm thôi, chúng chỉ cần phụ họa cho vui là ." Hà Lạc Tri
cũng thì thầm, thêm một câu: " tớ thực sự đói ."
Ở tuổi , các con trai thường đói, nhất là Hà Lạc Tri còn chạy
bộ, nên tan học thường ăn thêm gì đó. Còn thì giữ
dáng, thỉnh thoảng thèm quá cũng cùng ăn một chút.
Ba quây quanh bàn , mỗi một cái thìa, cùng ăn bánh.
Hàn Phương Trì chỉ ăn vài miếng, khoanh chân sàn, kế bên Hà Lạc
Tri, trò chuyện cùng bà Hà, đồng thời con họ ăn hết chiếc bánh.
"Có mất lý trí , thưa quý bà?" Hà Lạc Tri hả hê,
trêu : "Mai phòng tập chứ?"
"Phải tập ba ngày liền chứ đùa ." Bà Hà thoải mái vươn vai, hỏi hai :
"Tối nay còn định học bài ?"
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì hỏi: "Mình còn học nữa ?"
Chưa kịp đợi Hàn Phương Trì trả lời, bà Hà : "Thôi đừng học nữa, ba
chúng chơi gì đó ."
"Được thôi." Hà Lạc Tri hào hứng đồng ý: "Chơi gì nhỉ?"
Bà Hà đề nghị: "Xem phim nhé?"
Hà Lạc Tri gật đầu: "Được."
Hàn Phương Trì cũng gật đầu: "Dạ, ."
Tối đó, khi tắm xong, Hàn Phương Trì mặc bộ đồ ngủ của Hà Lạc Tri. Ba
cùng xem một bộ phim hài. Phim vui, Hà Lạc Tri và
ngớt, còn cảm giác nặng nề trong lòng Hàn Phương Trì cũng dần tan biến,
thả lỏng , dựa ghế sofa, ôm một chiếc gối lớn, dần dần thấy buồn
ngủ.
Hà Lạc Tri kéo tấm chăn bên cạnh , đắp một nửa cho , chỉ để lộ cái đầu,
nửa còn đắp cho Hàn Phương Trì. Bà Hà bên cạnh cũng kéo một góc chăn
đắp lên , Hà Lạc Tri tựa vai . Tấm chăn rộng lớn phủ lên
ba , ấm áp và mềm mại.
"Cậu bé trông nét giống Hàn Phương Trì nè." Bà Hà nhận xét.
Chàng trai trong phim là một ngôi trẻ mới nổi, Hà Lạc Tri
sang Hàn Phương Trì một cách nghiêm túc, nhận xét: " Hàn Phương
Trì vẫn trai hơn."
Bà Hà hỏi vu vơ: "Phương Trì, con giống bố ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Con chẳng giống ai cả."
Trong vài phút đó, ai gì. Hà Lạc Tri lặng lẽ kéo tay áo ngủ của
Hàn Phương Trì tấm chăn, nhẹ nhàng, im lặng.
Hàn Phương Trì hiểu ý , khẽ chạm tay , như ngầm bảo: Không ,
mà.
Từ đó, Hàn Phương Trì cũng nhiều đến nhà Hà Lạc Tri, chủ yếu dịp
nghỉ hè hoặc đông. Mỗi như thế, của Hà Lạc Tri, nhân cơ hội đến
để ăn những món mà thường ngày bà kiêng. Đôi khi, kỳ nghỉ, bà còn kéo
hai chơi bài đ.á.n.h game cùng.
Có một , dì của Hà Lạc Tri đến chơi, rằng bà Hà quá ham vui, lo
lắng, ảnh hưởng đến việc học của học sinh cấp ba.
Bà Hà để tâm, chỉ vẫy tay nhẹ : "Học sinh cấp ba vất vả quá ,
cần học thêm nữa. Mỗi ngày ở trường mười mấy tiếng đủ ?"
Dì : "Chị lý lẽ ngược đời thôi."
Bà Hà đắc thắng: "Thế em cứ hỏi hai đứa nó xem, chơi game với chị lơ là
chuyện học . Hàn Phương Trì, cho dì con xếp thứ mấy?"
Hà Lạc Tri bên cạnh nhảy : "Đứng đầu, đầu."
"Thấy ." Bà Hà nhướn mày: "Phải kết hợp học và chơi chứ."
Hà Lạc Tri từ nhỏ bà Hà dạy dỗ theo kiểu thoải mái như thế, nên
giống với các học sinh cấp ba khác. Cậu quá chấp nhất điểm ,
thi cũng chẳng lo lắng quá, còn nếu thi thì tất nhiên là vui
.
Cách nuôi dạy thoải mái khiến Hà Lạc Tri đôi lúc hành động mà suy
nghĩ , bởi tin rằng sẽ chẳng hậu quả gì nghiêm trọng.
Một , khi Tiêu Dao xảy xô xát với một nam sinh lớp khác, đối phương
dẫn theo vài đến tìm Tiêu Dao để đ.á.n.h trong giờ nghỉ tối. Khi đó,
lớp cũng chẳng còn nhiều , Hà Lạc Tri đang Hàn Phương Trì giảng bài,
thấy nhóm đông đúc cửa, suy nghĩ mà theo Tiêu Dao
ngoài.
Trận đ.á.n.h trường phê bình công khai, cả hai lớp tham gia đều kỷ luật.
Dù Tiêu Dao là bên động, nhưng vì tay nặng nên cũng phạt. Hà Lạc Tri
và Hàn Phương Trì đều tham gia vụ đ.á.n.h , cả hai đều gọi phụ
và bản kiểm điểm dài ba nghìn từ.
Học sinh cấp ba khi đ.á.n.h ai giữ sức nên ai nấy đều thương.
Vết thương mặt Hà Lạc Tri trông nghiêm trọng, một mảng xanh tím to
xương hàm trái. Hàn Phương Trì , trách: "Tớ bảo né phía
tớ, lao lên gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-21.html.]
Hà Lạc Tri hồn nhiên trả lời: "Tớ sợ đ.á.n.h ."
"Cậu đ.á.n.h thì tớ chắc?" Hàn Phương Trì lườm : "Nhìn mặt
xem đ.á.n.h đến thế kìa."
"Tớ yếu hơn ?" Hà Lạc Tri giơ chân, căng cơ lên khoe: "Tớ là thành
viên đội điền kinh đấy."
Hàn Phương Trì dặn: "Lần đừng mà liều mạng."
"Cứ liều đấy." Hà Lạc Tri xoa xoa chỗ bầm mặt , rên rỉ: "Ai
bảo nó đ.á.n.h ."
Vì chuyện , Tiêu Dao cảm động một thời gian dài, suốt ngày trâu
ngựa cho hai .
Hà Lạc Tri thích sự bám dính của Tiêu Dao, vẫn giữ nhóm nhỏ
với Hàn Phương Trì. Dù họ đều là bạn bè nhưng lúc nào cũng thiên vị Hàn
Phương Trì. Điều thể trách , tính cách của hai hợp
hơn, bạn bè mà, lúc nào cũng giải thích .
Thời cấp ba, Tiêu Dao thường phiền lòng vì chuyện , nhưng lớn lên ,
cũng còn để tâm nữa.
Chỉ là, khi lớn lên, mối quan hệ giữa ba còn khăng khít như .
Nói thì cũng .
Trong những năm Hà Lạc Tri ở bên Chu Mộc Nghiêu, Hàn Phương Trì vẫn là
liên lạc với nhiều nhất, mối quan hệ của họ vẫn là nhất.
So với những khác, điều tất nhiên là nhiên khác biệt.
nếu so với thời cấp ba, khi Tiêu Dao từng ghen tị với mối quan hệ
thiết của họ, thì thứ còn như xưa.
...
Ký ức của Hà Lạc Tri như vén lên một tấm màng mỏng phủ bụi, thứ trong
quá khứ mới, những điều từng bỏ qua giờ hiện rõ ràng
mắt.
Tại Hàn Phương Trì luôn giữ liên lạc với , tại đôi lúc Hàn Phương
Trì những lời lạ lùng. Tại Hà Lạc Tri luôn lo lắng về mối
quan hệ giữa Hàn Phương Trì và Chu Mộc Nghiêu, nhưng đồng thời cảm thấy
giữa họ luôn sự đồng điệu và gần gũi tự nhiên đến thế.
Vì họ là bạn từ mười mấy năm , và vốn dĩ thể tách rời.
"Tớ sai , tớ sai thật ." Hà Lạc Tri về Hàn Phương Trì, chân thành
xin .
Hàn Phương Trì mặt , để ý đến .
"Đồ si tình." Tiêu Dao thương tiếc trách : "Cậu còn bảo tụi tớ
với Tiểu Hắc hơn, trong khi trong mắt chỉ Tiểu Hắc thôi!"
Hà Lạc Tri chắp tay xin cả hai .
"Cậu còn bảo bọn tớ thiên vị ." Tiêu Dao cầm điện thoại lên, động
tác như gọi điện: "Cậu hỏi thử , từ lúc hai chia tay, tớ bảo
đừng tìm bao nhiêu ? Người khác thì khuyên , chỉ bọn
tớ là bảo tỉnh ngộ thôi."
Cảm xúc trong lòng Hà Lạc Tri lúc khó mà diễn tả, nhưng sự hối hận chắc
chắn là nhiều nhất. Cậu ngăn tay Tiêu Dao cho gọi điện, ấn điện thoại
xuống: "Đừng hỏi, đừng hỏi, tớ ."
"Phương Trì đúng là bụng, hôm chuyện Tiểu Hắc chia tay với vì
chuyện , giận dữ đập cửa bỏ ngay lập tức!" Tiêu Dao bực bội
, tiện tay cầm quả vải ném về phía Hà Lạc Tri: "Cậu tỉnh ngộ , Hà Lạc
Tri?"
Hà Lạc Tri thành thật trả lời: "Tớ tỉnh, đầu tớ như nước, đúng là tớ
thiếu suy nghĩ."
Lúc , Hà Lạc Tri giống như một tội nhân đang chỉ trích. Hàn Phương Trì
thèm để ý đến , trong khi Tiêu Dao cứ thế thao thao kể tội, từng câu,
từng chữ đều nhắc sự thờ ơ và những sai lầm của .
"Khi ba chúng còn thiết, Tiểu Hắc thậm chí chẳng vai trò gì. Cậu
quên hết ? Mấy năm nay chơi với bọn tớ nữa, trong mắt chỉ
mỗi Tiểu Hắc thôi.
"Cậu mất trí nhớ ? Hay Tiểu Hắc cho uống t.h.u.ố.c mê hồn?"
Hà Lạc Tri thực sự diễn tả cảm xúc của thế nào. Anh
hề quên những điều , giữa những bạn, Hàn Phương Trì và Tiêu Dao luôn
vị trí đặc biệt với , họ từng là bạn học, và chuyện xảy trong quá
khứ đều nhớ rõ. Hàn Phương Trì mua nhà, bỏ qua Chu Mộc Nghiêu tặng
sofa; , Tiêu Dao mất chiếc đồng hồ trong bể bơi, cứ nhặng xị lên,
Hà Lạc Tri mua tặng một chiếc đồng hồ thể thao mới để thôi
ầm ĩ.
đúng là bỏ quên nhiều điều, theo thời gian, dần lẫn lộn giữa
những gì và những thứ chia sẻ với Chu Mộc Nghiêu.
"Tớ sai ." Mắt Hà Lạc Tri đỏ hoe, dùng khuỷu tay huých nhẹ Tiêu Dao.
Tiêu Dao giơ tay lên, vẻ mặt vẫn nguôi giận.
Hà Lạc Tri sang Hàn Phương Trì, thành khẩn : "Phương Trì, tớ sai ."
Hàn Phương Trì chỉ lạnh lùng .
Hà Lạc Tri khẽ rướn , đưa tay lắc lắc cổ tay Hàn Phương Trì: "Phương
Trì..."
Hàn Phương Trì cúi xuống thẳng mắt , lúc , mắt Hà Lạc Tri đỏ
lên vì rượu, như sắp . Một từng chẳng rơi một giọt nước mắt khi
chia tay, giờ trưng vẻ mặt đáng thương như .
"Ồ, ồ, ồ, chỉ dỗ dành mỗi thôi, đúng ?" Tiêu Dao dùng mu bàn
tay gõ nhẹ lên bàn: "Hai lúc nào cũng khiến tớ khó chịu."
Cái dáng vẻ buông tay thoải mái lúc nãy của giờ bay biến, gõ bàn
như để nhắc: "Vẫn còn khác ở đây đấy."
Hà Lạc Tri liền thẳng dậy: "Dao Dao, tớ sai ."
Tiêu Dao nhếch môi, khó chịu trả lời: "Tớ cũng chút với , coi như
huề nhé."
"Cảm ơn ." Hà Lạc Tri .
Tiêu Dao thực cũng thấy áy náy, chỉ là giả vờ trách móc để trút nỗi bức bối
trong lòng, mượn sự hối của Hà Lạc Tri để giành lấy sự tha thứ. thật
, Hà Lạc Tri từng trách .
Còn Hàn Phương Trì thì đang dồn nén cơn giận với Hà Lạc Tri, từ những
chuyện nhỏ nhặt tích tụ , cuối cùng tác động của rượu, bộc phát
.
Sau khi dỗ dành xong Tiêu Dao, Hà Lạc Tri đối diện Hàn Phương Trì,
cố gắng dùng ánh mắt cầu xin sự tha thứ.
"Tớ vẫn thể ở căn nhà của đồng nghiệp ?" Hà Lạc Tri Hàn
Phương Trì bằng ánh mắt khẩn cầu: "Ở đến năm , tiền thuê nhà lo,
tính với ?"
Hà Lạc Tri dò hỏi: "Được , Hàn Phương Trì?"