Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri bất ngờ đến mức im lời nào, Hàn Phương Trì hất cằm
hiệu cho xem nhà.
"Cảm ơn Phương Trì." Hà Lạc Tri chắp tay ngực, cảm ơn một cách chân
thành.
Hàn Phương Trì câu cảm ơn của đến mức nhàm chán, thản nhiên trả
lời: "Không gì."
" thể ở đây , như nợ nhiều quá, hợp
lý ." Hà Lạc Tri vẫn chắp tay, ánh mắt chân thành đầy ơn: "Cảm ơn ,
cảm ơn nhiều."
Hàn Phương Trì nhướn mày: "Vậy ở chỗ ?"
Hà Lạc Tri bật : "Vậy càng hợp lý."
Hàn Phương Trì hỏi: "Vậy là ở cả?"
Hà Lạc Tri chỉ ngập ngừng : "Cảm ơn Hàn Phương Trì."
Ai cũng Hà Lạc Tri là thích mắc nợ ân tình, luôn khách
sáo, với , bao giờ gây thù oán với ai. Dù là ở nhà Hàn
Phương Trì trong căn hộ Hàn Phương Trì tìm cho , cả hai đều
lựa chọn phù hợp với Hà Lạc Tri. Anh gây phiền hà cho khác,
cũng để Hàn Phương Trì vì mà gánh vác chuyện lớn như .
điều đó ngăn Hà Lạc Tri cảm thấy xúc động và ơn. Anh
Hàn Phương Trì, chỉ ngừng lời cảm ơn.
Hàn Phương Trì gật đầu, : "Được thôi."
Tối hôm đó, Hà Lạc Tri gửi cho Hàn Phương Trì mấy dòng tin nhắn, nội dung chủ
yếu là cảm ơn nghĩ cho , vô cùng cảm kích.
Hàn Phương Trì trả lời: "Ngủ ."
Hà Lạc Tri hỏi: "Mai chúng chạy bộ cùng chứ?"
Hàn Phương Trì: "Cậu tự chạy ."
Hà Lạc Tri gửi một biểu tượng [Tội nghiệp/].
Sáng Chủ Nhật, Hà Lạc Tri nhắn cho Hàn Phương Trì: "Ăn trưa với nhé?"
Hàn Phương Trì: "Không."
Hà Lạc Tri: " nấu ở nhà, ăn gì?"
Hàn Phương Trì: "Không, phiền ."
Hà Lạc Tri: [Tội nghiệp/]
Suốt tuần tiếp theo, Hàn Phương Trì qua ăn tối nữa, mỗi hỏi đều trả
lời: " phiền ."
Hà Lạc Tri thu dọn đồ đạc gần xong, chỉ cần tìm chỗ ở là thể chuyển
bất cứ lúc nào. Thỉnh thoảng, nhắn tin cho Hàn Phương Trì, và chỉ cần
thấy tin nhắn là Hàn Phương Trì sẽ trả lời, nhưng vẫn qua ăn tối.
Sáng thứ Bảy, Hà Lạc Tri nhắn tin: "Hôm nay ở nhà ?"
Hàn Phương Trì: "Có."
Vậy là chín giờ sáng, Hà Lạc Tri xách túi đồ ăn đến gõ cửa.
Hàn Phương Trì mở cửa, thấy , hỏi: "Đến gì thế?"
Hà Lạc Tri mỉm , tự bước trong: "Cùng ăn trưa."
Hàn Phương Trì cũng đón, chỉ theo Hà Lạc Tri mang đồ
bếp, khoanh tay hỏi: "Không phiền ?"
"Không phiền gì ." Hà Lạc Tri : " vui khi nấu ăn."
Mặc dù Hà Lạc Tri nấu ăn, thực Hàn Phương Trì cũng yên. Anh
qua giúp rửa và cắt rau, còn Hà Lạc Tri thì liên tục nhắc nhở: "Cẩn thận tay
đấy."
Dù vết thương tay lành, Hà Lạc Tri vẫn lo lắng, thỉnh thoảng liếc sang
.
"Cậu cứ để đấy, lát nữa rửa cho." Hà Lạc Tri .
"Không , tay khỏi lâu mà." Hàn Phương Trì trả lời.
Chuẩn nguyên liệu xong, Hàn Phương Trì động tay nữa, đợi ăn. Hà
Lạc Tri bếp, nấu nướng, còn Hàn Phương Trì ghế cạnh bàn
ăn gần đó.
Điện thoại của Hàn Phương Trì đổ chuông, là Tiêu Dao gọi.
Hàn Phương Trì bắt máy, Tiêu Dao hỏi: "Cậu ăn ?"
"Không ăn." Hàn Phương Trì trả lời.
Tiêu Dao thắc mắc: "Sao ?"
"Ở nhà ." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri đang bật máy hút mùi, thấy Hàn Phương Trì chuyện
điện thoại bèn hỏi: "Muỗng múc canh nhỉ?"
"Ngăn kéo bếp." Hàn Phương Trì trả lời.
Tiêu Dao thấy tiếng bèn hỏi: "Ai ở nhà ?"
"Lạc Tri."
"Lạc Tri á?" Giọng Tiêu Dao phần ngạc nhiên: "Chỉ hai thôi ?"
"Ừ."
Tiêu Dao lập tức cao giọng: "Thế thì cũng qua nhé! Lâu lắm gặp
Lạc Tri, nhớ ghê!"
Hàn Phương Trì trả lời: " hỏi ."
Hàn Phương Trì cầm điện thoại đến gần bếp, Hà Lạc Tri . Hàn
Phương Trì chỉ điện thoại : "Tiêu Dao đến ăn cơm."
Hà Lạc Tri ngạc nhiên nhướn mày, đó bước gần hơn, với điện thoại:
"Cậu mấy ?"
"Mỗi !" Tiêu Dao to ồn cả lên, hớn hở kêu: " sắp tới !"
"Được thôi." Hà Lạc Tri trả lời: "Qua đây , dẫn theo là đủ."
Khi Hà Lạc Tri còn ở bên Chu Mộc Nghiêu, từng nghĩ trong bạn bè,
thiết với Hàn Phương Trì nhất là Tiêu Dao.
Tiêu Dao từ bé là nhóc lanh lợi, hoạt bát, ồn ào náo nhiệt. Lớn lên,
đổi bạn gái liên tục, đến giờ vẫn định, tính cách cũng chẳng
đổi gì. Tiêu Dao và Chu Mộc Nghiêu cũng , cả hai nhiều điểm
giống nên chơi hợp.
Sau khi chia tay Chu Mộc Nghiêu, Hà Lạc Tri chẳng gặp ai ngoài Hàn Phương Trì,
bao gồm cả Tiêu Dao.
Bao lâu nay, ngoài vài tin nhắn lẻ tẻ, hai họ hề liên lạc với
. Thỉnh thoảng, Tiêu Dao gửi cho Hà Lạc Tri mấy đường link video hài hước,
chẳng kèm theo lời nào, Hà Lạc Tri cũng nghĩ chắc vô tình gửi nhầm.
Tiêu Dao đến "ăn ké" cũng tay mà đến, mang theo hai chai rượu
vang và một thùng bia.
Hàn Phương Trì mở cửa, thấy Tiêu Dao xách rượu bèn nhích qua một bên cho
bước .
Tiêu Dao để rượu lên kệ bên cạnh cửa, giày, hào hứng hỏi lớn: "Lạc
Tri , Lạc Tri ?"
Hàn Phương Trì khẽ hất cằm về phía bếp.
"Tri!" Tiêu Dao lao tới, vai đụng Hà Lạc Tri, tay vòng qua cổ : "Tri,
tớ nhớ quá!"
Hà Lạc Tri liếc : "Thế thấy tìm tớ?"
"Vì tớ sợ gặp tớ mà!" Tiêu Dao chỉ Hàn Phương Trì: "Không
tin thì hỏi Hàn Phương Trì xem! Lần nào gặp tớ cũng hỏi thăm , hỏi
xem tâm trạng thế nào!"
"Chẳng lẽ tớ ?" Hà Lạc Tri nhướn mày hỏi.
"Không ... mà là tớ dám! Sợ ghét lây thôi." Tiêu Dao
bộ mặt tội nghiệp trả lời.
Hà Lạc Tri vòng tay qua cổ, thì vẻ quan tâm nhưng
trong ánh mắt thoáng hiện lên nụ .
Khi ăn cơm, Tiêu Dao cứ đòi cạnh Hà Lạc Tri, hai cùng một
phía, còn Hàn Phương Trì một bên .
"Hôm nay chúng uống chút rượu chứ?"
Tiêu Dao mang rượu đến rõ là ý định cùng hai uống cho say.
"Cậu xem, bọn tớ ai thể uống với đây?" Hà Lạc Tri : "Người uống
với thì chẳng ai ở đây cả."
"Không cần ai, tớ chỉ uống với thôi." Tiêu Dao .
Thực , Tiêu Dao liên lạc với Hà Lạc Tri một thời gian, phần vì sợ
gặp, phần khác là vì đối diện với thế nào.
Ngày , Chu Mộc Nghiêu trong lúc say tiết lộ chuyện đó với Tiêu Dao và
hỏi nên gì. Sau khi gây ầm ĩ một trận, Tiêu Dao bỏ , dám gặp
Hà Lạc Tri. Cậu cùng Chu Mộc Nghiêu giấu chuyện , nhưng cũng
chẳng gì. Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu bên gần tám năm, tình
cảm sâu đậm, mâu thuẫn gì. Dù thế nào, chuyện cũng để Chu
Mộc Nghiêu tự , chứ thể để ai khác tiết lộ. Sau , dù Hà Lạc Tri
quyết định cũng là việc của khác.
Lần đó, Tiêu Dao lấy cớ say rượu gây sự, cố tình ép Chu Mộc Nghiêu
với Hà Lạc Tri. Cậu trở thành một trong những che giấu
, nhưng cũng gì khác, vì từ mùa đông năm ngoái, bắt
đầu tránh mặt Hà Lạc Tri, đối diện với .
Tiêu Dao bạn gái liên tục, nhưng bao giờ là một kẻ tệ bạc, cuộc
tình đều bắt đầu và kết thúc trong êm , chuyện gì rõ ràng.
Cậu nhất quyết đòi uống rượu với Hà Lạc Tri, dù cả Hà Lạc Tri lẫn Hàn Phương
Trì đều uống rượu giỏi. Để vui lòng Tiêu Dao, hai
cũng nhấp vài ngụm cho . Đến khi Tiêu Dao phàn nàn rằng hai
nhiệt tình, dọa sẽ bỏ nếu còn như , Hàn Phương Trì bèn : "Được,
uống với ." Sau đó dậy lấy cốc bia lớn.
Hà Lạc Tri ngẩng đầu theo, : "Vậy lấy thêm cho một cái nữa nhé."
Hàn Phương Trì , gật đầu: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-19.html.]
Trong ba , lẽ chính Hà Lạc Tri là cần một ly rượu nhất. Trong
mắt , vẫn là trải qua một cuộc chia tay, dù một thời
gian , nhưng ai cũng nghĩ tám năm tình cảm cần một thời gian dài để
nguôi ngoai.
Thực tế, vài Hà Lạc Tri uống rượu để tê liệt tâm trí, tạm
quên suy nghĩ. cuối cùng, uống, vì thích cảm
giác cảm xúc tiêu cực về khi tỉnh rượu.
"Thế mới đúng, đừng lúc nào cũng tỏ vẻ cao thượng, ai cũng say chỉ hai
tỉnh, chán ?" Tiêu Dao .
Hà Lạc Tri bực : "Nếu bọn tỉnh, ai trả tiền? Ai đưa các về
nhà, để các ngủ ngoài đường?"
"Chúng thể trả mà." Tiêu Dao cãi : "Mà chúng cũng uống đến
mức đường về !"
"Rồi , giỏi lắm." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì mang hai cốc bia trở , rót bia cốc, nhấp một ngụm
nhỏ.
"Không thể lấy thêm cho một cái ?" Tiêu Dao chai bia của
hỏi: "Sao hai phân biệt đối xử thế?"
"Hết , nhà chỉ hai cái cốc thôi." Hàn Phương Trì nhấc chiếc bát to đựng
dưa hấu bàn lên, trong đó còn hai miếng dưa. Anh xiên một miếng ăn
đưa chiếc bát cho Tiêu Dao: "Cậu dùng nó ."
Tiêu Dao đầy nghi ngờ: "Đã bắt tớ dùng bát lớn thì ít cũng lấy cho
cái mới chứ?"
Hàn Phương Trì trả lời: "Thế rửa nữa."
" là kiểu đãi khách đặc biệt thật đấy." Tiêu Dao khen.
Khi chỉ Hàn Phương Trì, Hà Lạc Tri cảm thấy rõ ràng lắm, vì cả hai
đều ít , cũng quá sôi nổi. khi thêm Tiêu Dao, luôn sôi
nổi và ngừng líu lo, bỗng nhiên Hà Lạc Tri nhận một cảm giác
thuộc lạ kỳ, như thể đây là nơi thuộc về.
Dường như thứ về đúng chỗ của nó, tất cả trở nên đúng đắn.
Cả ba đều uống quá. Mà khi say, họ còn là những đàn ông
ngoài ba mươi nữa, mà trở thành những trai hai mươi, mười lăm tuổi
của ngày xưa.
Khi uống rượu , lời bắt đầu còn cố tình né tránh như lúc đầu,
cách dường như tan biến. Dù Tiêu Dao nhắc đến, nhưng Chu
Mộc Nghiêu là một cái tên thể tránh khỏi giữa họ. Trong câu chuyện,
dường như luôn là ở giữa.
Tiêu Dao bắt đầu nhiều về Chu Mộc Nghiêu, Hà Lạc Tri ngăn cản cũng
chẳng lảng tránh những câu chuyện liên quan đến . Ánh mắt của Hà Lạc Tri
trở nên mơ màng, vẻ lơ đãng, như thể chẳng còn rõ ràng chuyện nữa.
"Cả nửa năm nay tớ dám gặp , cứ như thể chính tớ là chuyện
tồi tệ ." Tiêu Dao cau mày, trông vẻ rối bời: "Tớ chẳng nên
gì cho đúng, cái gì cũng sai hết."
Hà Lạc Tri nhạt: "Khổ quá."
"Cậu cũng thật là... Tự dưng với tớ, tớ thành tội,
trong khi là tớ." Tiêu Dao chạm tay Hà Lạc Tri,
giọng đầy khẩn thiết: "Cậu trách tớ chứ, Tri?"
"Tớ trách ." Hà Lạc Tri trả lời.
Nói đến đây, Tiêu Dao sang Hàn Phương Trì, mặt đầy vẻ ấm ức: "Sao
với , mà cứ với tớ ?"
Hàn Phương Trì tham gia câu chuyện , im lặng gì.
"Cậu đấy, vì nên mới thể ung dung .
Cậu với chơi với , chẳng bao giờ kéo tớ , cứ như tớ là kẻ
duy nhất ." Tiêu Dao bĩu môi.
"Cậu thôi ." Hà Lạc Tri , khẽ đẩy Tiêu Dao: "Đừng trách Hàn Phương
Trì nữa."
"Á , thế đấy!" Tiêu Dao kêu lên đầy bức xúc: " là chán c.h.ế.t ,
hai lúc nào cũng thế !"
Hà Lạc Tri phản ứng chậm chạp, nhất thời hiểu Tiêu Dao đang gì.
Tiêu Dao cứ lẩm bẩm thêm một hồi, về chủ đề Chu Mộc Nghiêu, cau
mày : "Tớ mà thấy là tớ khó chịu, cái kiểu suốt ngày tỏ tội
nghiệp của tớ phát bực!"
Hà Lạc Tri , Hàn Phương Trì hỏi : "Lạnh ?"
"Có chút." Hà Lạc Tri trả lời.
Hàn Phương Trì dậy đóng cửa sổ, cắt thêm chút hoa quả mang .
Tiêu Dao vẫn tiếp: "Ai cũng tám năm là dài, nhưng nếu nghĩ đến thì
cũng tính chứ?"
Khi Hàn Phương Trì đặt đĩa hoa quả xuống bàn, đặt tay lên đầu Tiêu Dao.
Tiêu Dao ngước lên bối rối: "Hả?"
Hàn Phương Trì chỉ liếc một cái chỗ .
Hà Lạc Tri vốn thích về những chuyện riêng tư của , ghét
bàn luận về đời sống cá nhân. lẽ vì mặt là hai quá
thiết, cái cảm giác gần gũi và thuộc về đó khiến lơi lỏng phòng
, hiếm khi để lộ một chút "bản ".
"Ai mà chẳng tám năm?" Hà Lạc Tri chớp mắt, giọng chậm rãi: "Tớ cũng thế
mà."
"Thì đúng thế." Tiêu Dao nhạt: "Tám năm chẳng đáng giá gì cả."
Hà Lạc Tri xua tay, mơ hồ: "Vẫn đáng giá mà."
Cuộc chia tay giữa Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu kéo dài, nó ập đến đột
ngột như sét đ.á.n.h ngang tai. Từ lúc đến khi chính thức chia tay, chỉ vỏn
vẹn đầy một ngày một đêm. Vậy nên, nếu bỏ qua cái ngày chia tay đột ngột
, với Hà Lạc Tri, thời gian bên đó vẫn là những kỷ niệm trọn vẹn
và hạnh phúc, tám năm vẫn mang một ý nghĩa riêng, vô tội trong bộ câu
chuyện.
"Cậu nghĩ hai còn ?" Tiêu Dao hỏi thẳng.
Hà Lạc Tri khẽ lắc đầu: "Không còn ."
"Tớ mà." Tiêu Dao : "Tớ với hàng trăm ."
Tiêu Dao chống tay lên cằm, Hà Lạc Tri: "Nhìn thế tớ cũng thấy
khó chịu, nhưng đáng đời, ai bảo cái chuyện ngu ngốc
, tự chuốc lấy thôi."
Rồi câu chuyện về việc Chu Mộc Nghiêu điều động công tác, thể
sẽ thăng chức.
Hà Lạc Tri gật đầu: " năng lực mà."
Tiêu Dao tiếp tục Chu Mộc Nghiêu hiện đang ở gần , đôi khi buổi sáng
còn tình cờ gặp đường. Sau đó, hỏi Hà Lạc Tri bây giờ đang ở
.
Hà Lạc Tri tự chính : "Tớ còn chỗ ở định."
"Hả?" Tiêu Dao khó hiểu.
"Vẫn tìm chỗ ở ." Hà Lạc Tri giải thích.
Tiêu Dao một cách hiển nhiên: "Thì ở chỗ Hàn Phương Trì , gần cơ
quan còn gì."
Hà Lạc Tri ngờ thế, bật lắc đầu.
Tiêu Dao rằng bữa ăn hôm nay là vì chuyện đó, còn ngạc nhiên hỏi:
"Sao thế? Cười cái gì? Không hợp lý ?"
Hà Lạc Tri khẽ hiệu: "Suỵt."
"Suỵt cái gì mà suỵt, để tớ chuyển đến, ba đứa sống chung." Tiêu Dao
nghiêm túc, nhưng xong hì hì.
Hàn Phương Trì bày tỏ ý kiến gì, chỉ im lặng hai họ.
Hà Lạc Tri lắc đầu: "Không, ."
"Cậu cứng đầu thật đấy, cái cảm giác xa cách khó chịu ghê." Tiêu Dao than
thở.
Hà Lạc Tri mở to mắt , ngạc nhiên hỏi: "Tớ khó chịu? Xa cách?"
"Chứ còn ai đây nữa." Tiêu Dao trả lời: "Cậu chẳng còn đáng yêu như
chút nào."
Hà Lạc Tri đến chẳng hiểu , bật vì tức, : "Tiểu Hắc
thì xa cách, đáng yêu, chơi với ."
Anh cả hai , Hàn Phương Trì Tiêu Dao, khẽ:
"Một là của , một là bạn , mà là các
đều về phía , lúc đó tớ rời cũng chẳng còn đường mà ."
"Ôi trời ơi..." Tiêu Dao định tiếp thì cắt ngang.
Hàn Phương Trì từ nãy giờ vẫn im lặng bỗng ném một quả vải thẳng trán Hà
Lạc Tri. Có lẽ cũng uống rượu nên khác ngày thường.
"Nhịn lâu lắm đấy, Hà Lạc Tri."
Hà Lạc Tri quả vải cho ngơ ngác, vội vàng bắt lấy nó, ngớ
Hàn Phương Trì.
"Mẹ nó yêu đương đến lú lẫn hả, đúng là đầu óc chỉ đến chuyện tình
cảm." Hàn Phương Trì cau mày, Hà Lạc Tri đầy nghiêm túc, thái độ chẳng
khác gì hồi còn thiếu niên, gương mặt nghiêm túc hiếm hoi văng tục.
Hà Lạc Tri trợn tròn mắt: "Phương Trì, đ.á.n.h ?"
"Đánh đấy thì ." Hàn Phương Trì nghiêm mặt, vẻ chịu đựng đến mức
thể nhịn nữa.
"Hà Lạc Tri, quên ."
Anh cau mày, thẳng mắt Hà Lạc Tri, rõ ràng từng chữ: " mới là
quen ."