Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Lạc Tri thích vận động. Trước đây, trong nhóm của họ chia hai phe:
một nửa thì thích vui chơi nhưng lười vận động, nếu ngoài thì chỉ
ở nhà chơi game. Nửa còn thì thích vận động, mỗi khi thời gian rảnh đều
hẹn đ.á.n.h bóng, bơi lội leo núi.
Cả Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì đều thuộc nhóm , còn Chu Mộc Nghiêu thì là
kiểu "thích cả đôi". Bất cứ hoạt động nào , đều tham gia. Chơi
game, hát karaoke đều giỏi, mà leo núi cũng cùng . Chu Mộc
Nghiêu chỉ cần đông , vui vẻ là thích, kén chọn hoạt động.
Mấy năm gần đây, ai cũng bận rộn, những buổi gặp mặt thưa dần. Trước , Hà
Lạc Tri và Hàn Phương Trì từng tập thể d.ụ.c cùng , nhất là khi còn
học.
Vì , sáng hôm , khi Hà Lạc Tri mở cửa xe ở cổng khu chung cư và thấy Hàn
Phương Trì trong bộ đồ thể thao khô nhanh, còn băng mồ hôi quấn tạm quanh cổ
tay, thoáng chút ngạc nhiên như quá khứ.
Hàn Phương Trì lấy từ ghế một túi giấy đưa cho , bên trong là một chiếc
sandwich và cốc cà phê.
"Cảm ơn." Hà Lạc Tri nhận lấy, cảm kích : "Hôm nay trông trẻ hơn đấy."
Hàn Phương Trì trầm ngâm một chút, trả lời: "Hà Lạc Tri, hơn
một tuổi thôi mà."
Hà Lạc Tri bật : "Không ý bình thường trẻ."
Hàn Phương Trì im lặng, Hà Lạc Tri tiếp tục: "Chỉ là bình thường trông
nghiêm túc quá, hôm nay giống như đây."
" nghiêm túc khi nào ." Hàn Phương Trì nhướn mày: "Chẳng qua là từng
nhổ cho cái răng thôi."
Hà Lạc Tri nhịn phá lên.
Hôm đó leo núi tổng cộng bảy , hai họ tự lái xe tới, năm
còn chung một chiếc xe buýt nhỏ, tới trễ hơn họ hai mươi phút.
Trong nhóm hai là bạn của Hàn Phương Trì, quen khá , là dẫn
đoàn leo núi.
Sau khi Hàn Phương Trì giới thiệu xong, chào hỏi quen.
"Mở nhóm , để gửi lộ trình ." một bạn đề nghị.
Nhóm lập xong, họ gửi lộ trình và cả những lưu ý quan trọng. Hai dẫn
đoàn, một đầu, một cuối, trông chuyên nghiệp, chắc
thường xuyên dẫn đoàn.
Hà Lạc Tri tới đây vài , ngọn núi phù hợp chạy địa hình,
đây còn tổ chức giải chạy ở đây, cả lộ trình chính thức. Anh lạ gì
nơi .
Ngoại trừ Hàn Phương Trì, mấy còn đều chuẩn đầy đủ trang thiết
, còn cầm cả gậy leo núi.
Hà Lạc Tri giày, đeo băng đầu gối và băng cổ chân, khoác một chiếc ba lô
nhẹ dành cho chạy địa hình, bên trong sẵn túi nước.
Hàn Phương Trì thì đơn giản hơn nhiều, chỉ mặc bộ đồ thể thao bình thường, đeo
một ba lô nhỏ chứa hai chai nước điện giải.
"Phương Trì tới đây bao giờ, cùng nhé." bạn dẫn đoàn
cuối .
Hàn Phương Trì trả lời: "Không cần để ý tới ."
"Đừng tự một , lỡ lạc thì . Để dẫn ." bạn nhiệt tình
.
"Không cần dẫn." Hàn Phương Trì bảo: "Cậu nhiều quá."
Người bạn "chậc" một tiếng, thở dài : "Cậu chẳng điều gì cả!"
Hà Lạc Tri : "Cậu với là ."
"Vậy thì lo nữa." bạn vung tay: "ghét nhiều quá còn
gì!"
Người bạn Hà Lạc Tri từng tham gia giải chạy địa hình, còn thành cả
cự ly marathon nên yên tâm giao Hàn Phương Trì cho .
Trước khi xuất phát, Hàn Phương Trì bảo: "Cậu cứ chạy ."
Nhìn Hàn Phương Trì trang leo núi, nghĩ
kinh nghiệm, nhưng Hà Lạc Tri rõ nên khách sáo, chỉ trả lời: "
sẽ chạy đợi ."
"Cứ , theo kịp mà." Hàn Phương Trì .
Hà Lạc Tri vốn thích các hoạt động ngoài trời, nhưng lâu
ngoài vận động như thế .
Với những ai yêu thể thao, đổ mồ hôi và dùng hết sức là một điều
thoải mái. Khi thể lực dần cạn kiệt, đầu óc cũng trống rỗng, còn nghĩ
tới điều gì ngoài việc tiếp tục tiến về phía .
Hàn Phương Trì cố ý giữ một cách để Hà Lạc Tri thể tận hưởng
gian riêng của .
Sau mỗi vài kilomet, Hà Lạc Tri dừng đợi Hàn Phương Trì, nhưng chỉ
cần chờ một chút là Hàn Phương Trì đuổi kịp, nhấc tay lên
hiệu cho tiếp tục.
Đây lẽ là ngày mà Hà Lạc Tri cảm thấy thoải mái nhất trong thời gian qua.
Khi sức lực dần tiêu hao, cảm nhận một nguồn năng lượng mới như
đang len lỏi trong cơ thể, khiến tâm trí mệt mỏi bấy lâu đ.á.n.h thức và
mới.
Mọi thứ mắt vụt qua như những ảo ảnh, xuyên qua những lùm cây, chạy
con đường nhỏ quanh co giữa rừng, thời gian và gian trở nên dài
đằng đẵng nhưng chẳng còn ý nghĩa gì.
Khi chạy hết như , dường như thứ đều bỏ phía . Trước mắt
chỉ còn cây cối, gió, và một chặng đường dài thấy điểm kết.
Đến nửa đường, Hà Lạc Tri dừng , chạy nữa.
Khi Hàn Phương Trì bắt kịp, Hà Lạc Tri lấy từ ba lô thanh protein và thịt
bò khô, chia cho cùng ăn.
Cả hai đều mồ hôi nhễ nhại, ướt đẫm như tắm xong. Hà Lạc Tri
một tảng đá lớn, còn Hàn Phương Trì bên cạnh, tay chống , một
chân co lên.
"Chạy tiếp ?" Hàn Phương Trì thở hổn hển, nghỉ ngơi một lát hỏi.
Hà Lạc Tri lắc đầu: "Không chạy nữa."
"Đừng lo cho , cứ chạy, chờ nhóm cũng ." Hàn Phương Trì
sang : "Lộ trình rành , đừng chạy lạc đấy."
Hà Lạc Tri đó, Hàn Phương Trì, mặc dù nhịp tim định , nhưng
lồng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng, thở vẫn thấy thoải mái lạ thường.
"Không ." Hà Lạc Tri nâng tay, dùng băng cổ tay lau mồ hôi trán, mỉm
: "Thoải mái lắm."
Hàn Phương Trì gì để lau mồ hôi, chỉ lật vạt áo lên lau mặt một cái,
thở phào: "Thoải mái là ."
Nửa quãng đường, Hà Lạc Tri bộ cùng Hàn Phương Trì, cố ý chờ nhóm bạn
phía , nên chậm. Đến tận khi xuống núi vẫn gặp họ, hai
ghế ngoài quán nhỏ, ăn uống nhâm nhi mỗi một bắp
ngô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-12.html.]
Khi nhóm bạn xuống tới nơi, họ giãn cơ xong, đang tựa lưng ghế
chuyện phiếm. Hà Lạc Tri cũng gỡ hết đồ đạc xuống, đặt gọn một bên.
"Giỏi quá." Người bạn dẫn đoàn xa xa giơ ngón cái về phía họ, hỏi:
"Hai đường tắt ?"
"Chúng đúng lộ trình đưa mà." Hàn Phương Trì : "Chuyện nhỏ với
thôi."
"Thế còn ?" Người bạn hỏi.
" á?" Hàn Phương Trì giang tay , thật thà trả lời: "Cố gắng bám theo
thôi."
Người bạn lớn, Hà Lạc Tri cũng bật . Nửa chặng đầu Hàn Phương Trì cố
gắng dựa thể lực để theo kịp, nhưng cũng gần kiệt sức. Cậu kinh
nghiệm chạy đường dài, huống chi là địa hình núi, thể là liều mạng
cùng .
"Đi ăn thôi." Hàn Phương Trì dậy .
Chỗ ăn uống và nghỉ ngơi là một nhà nghỉ chân núi, cách đó tới một
cây . Hai lái xe, còn đầy mồ hôi nên trong
xe, chỉ đến lấy đồ xách bộ.
Khi tới nơi, mỗi về phòng tắm rửa, quần áo. Lúc cả hai đều
tươi tỉnh.
Hà Lạc Tri và Hàn Phương Trì bước phòng riêng thì thấy tới
đông đủ, đồ ăn cũng bày gần hết.
"Hai ăn gì?" Một bạn hỏi.
Hàn Phương Trì trả lời: "Cơm thôi."
Hà Lạc Tri xuống bên cạnh , xác nhận: "Ừ, đúng ."
Họ ăn món đặc sản của địa phương, ngon tuyệt. Sau một ngày mệt mỏi, cả bọn chỉ
tập trung ăn mà nhiều.
Bàn ăn khá rộng, bảy gọi hơn chục món, mỗi xoay bàn đợi một lúc
mới tới lượt. Hàn Phương Trì ngại ngần, lấy thêm ba bộ bát đũa, món nào
ngon thì tự chia riêng cho hai để đỡ mất công với lấy.
Khi ăn no bảy phần, cả nhóm mới thời gian chuyện.
Người bạn dẫn đoàn là Tiểu La thêm Hà Lạc Tri danh sách bạn bè
WeChat, dịp ngoài chơi cùng .
Hai bạn là bạn thời đại học của Hàn Phương Trì, quen khi chơi
đánh cầu, quen cũng nhiều năm , đều là những đáng tin cậy.
Hàn Phương Trì : "Lần hai dẫn đoàn nhớ gọi nhé."
"Chắc chắn , khỏe quá mà." Tiểu La : "Lúc đầu còn lo
gầy như thế, sợ nổi."
"Cậu mê mấy trò mà." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri từ nhỏ sức bền , hồi cấp ba còn đại diện cho trường tham
gia cuộc thi chạy dài ở thành phố, dù giành giải nhưng cũng gặp
khó khăn gì khi thành quãng đường. Bạn bè từng chạy cùng đều
gầy nhưng bền bỉ, lộ rõ sức mạnh nhưng thực khỏe.
"Lạc Tri nghề gì?" Tiểu La hỏi.
Hà Lạc Tri mỉm trả lời: "Thợ điện."
"Ồ trùng hợp ghê." bạn dẫn đoàn còn là Ấn Lộ, : " thợ
nước, lắp điều hòa thông gió."
"Hai đúng là cùng ngành, đều là kỹ sư." Hàn Phương Trì giải thích với Hà
Lạc Tri: "Cậu chuyên về cấp thoát nước."
"Rất hân hạnh, hân hạnh." Ấn Lộ là dẫn đoàn cuối, cường điệu
trong cách , dậy, tay cầm điện thoại: "Thêm bạn nhé, thêm bạn nhé."
Hà Lạc Tri cũng dậy, cầm điện thoại bằng cả hai tay: "Vâng , hân
hạnh gặp , kỹ sư Doãn."
Sau bữa ăn, Hà Lạc Tri kết bạn WeChat với vài và còn hẹn tới
leo núi ở tỉnh bên cạnh.
Mọi khi ăn xong đều mệt lả, chẳng còn sức lên kế hoạch gì thêm nữa,
ai về phòng nấy, chuẩn nghỉ ngơi sớm để sáng mai ăn sáng về.
Trước khi ngủ, Hàn Phương Trì định tắm nữa thì tiếng gõ cửa.
Mở cửa , thì thấy Hà Lạc Tri cửa.
"Đây, cho ." Hà Lạc Tri đưa cây s.ú.n.g massage cho : "Tí nữa nhớ kéo giãn
cơ, nhất là phần bắp chân, kéo dài một chút dùng cái , thì ngày
mai sẽ khổ sở đấy."
Hàn Phương Trì nhận lấy, hỏi: "Cậu dùng ?"
" dùng xong , cứ để ở chỗ ." Hà Lạc Tri trả lời.
" giờ cũng sợ ." Hàn Phương Trì tự : "Ngày mai mà
lái nổi xe thì chắc lái thôi."
"Không thành vấn đề." Hà Lạc Tri mỉm : " sẽ lái."
Hàn Phương Trì thường vận động, nhưng chơi kiểu dốc sức như hôm nay, chạy
gần như nửa chặng marathon, khiến sáng hôm suýt thể dậy nổi.
Đứng dậy từ giường mà chân run bần bật.
Quả nhiên, chuyến về là do Hà Lạc Tri lái, vì Hàn Phương Trì chẳng còn sức mà
dùng đến đôi chân.
Hà Lạc Tri cũng đau chân, nhưng đến mức như Hàn Phương Trì.
"Chắc đau vài ngày." Hà Lạc Tri .
Hàn Phương Trì dựa ghế phụ, chỉ trả lời nhẹ một tiếng: "Ừ, ."
"Về nghỉ ngơi cho ." Hà Lạc Tri .
"Biết ." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri lái xe đến tận nhà Hàn Phương Trì, đỗ xe bãi của .
Hàn Phương Trì bước xuống xe mà cũng khổ sở, tại chỗ thở dốc một
lúc.
Hà Lạc Tri động tác của , suýt , nhưng cố nhịn, đưa chìa khóa xe
cho : "Cảm ơn Hàn đưa chơi."
Hàn Phương Trì cầm chìa khóa nhét túi, : "Tiện đường mà, đưa
luôn."
"Thì cũng cảm ơn ." Hà Lạc Tri .
"Khách sáo." Hàn Phương Trì trả lời.
Hà Lạc Tri tự gọi xe về nhà. Về đến nơi, dọn dẹp, tắm rửa sạch sẽ
dài sofa.
Những cảm xúc thăng hoa khi leo núi hôm qua vẫn còn vương khiến Hà Lạc Tri
cảm thấy đầu óc trống rỗng. Hai ngày qua như tách biệt khỏi
hiện thực, giúp tạm thời quên thứ. khi sự phấn khích dần qua
, đầu óc trở bình thường, những và những chuyện mà tạm quên
cũng dần về chỗ cũ.
Hà Lạc Tri cố gắng giữ cho tâm trí trống rỗng, nghĩ thêm gì nữa.
... Súng massage để quên chỗ .
Hàn Phương Trì nhắn tin.
Hà Lạc Tri trả lời: "Cậu cứ dùng , còn cái khác."
Bên ngoài cái thực tại đầy mệt mỏi, Hà Lạc Tri bỗng nhớ bộ đồ Hàn Phương
Trì mặc khi leo núi. Thế là mở ứng dụng mua sắm, lựa chọn, đặt mua
thêm một bộ trang leo núi nữa.