Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:19:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời mưa to nhỏ suốt hơn một tuần, những chỗ trũng đường đều
đầy nước, khí lúc nào cũng ẩm ướt.
Một ngày nắng hiếm hoi, Hàn Phương Trì tan , về nhà bố . Anh dùng vân tay
mở cửa, tiếng ồn ào bên trong như đợt sóng ấm áp, ập thẳng mặt.
Mọi tập trung ở khu bếp và sân , chẳng ai chú ý đến Hàn Phương Trì
về. Anh tự dép, để chiếc hộp bánh kem to tướng dựa tường lặng
lẽ qua phòng khách, gõ cửa một căn phòng.
"Ai đấy?" Tiếng cô gái bên trong trả lời , đầy vẻ khó chịu.
Hàn Phương Trì trả lời, gõ thêm nữa.
"Vào !" Nghe giọng là , nếu gõ thêm sẽ nổi cáu.
Hàn Phương Trì đẩy cửa bước , tiện tay đóng .
Cô gái trong phòng đang co chân giường, tay cầm điện thoại ngang,
chăm chú chơi game. Thấy bước , cô vẫn giữ vẻ mặt mấy vui vẻ.
"Ô, bận rộn về đây? Trong cả núi việc còn dành chút thời gian?
Nhà rạng rỡ hẳn lên nhỉ."
Hàn Phương Trì xuống ghế, cô: "Hàn Tri Dao, em chuyện cho đàng
hoàng ."
Hàn Tri Dao lườm một cái, im lặng, thèm trả lời.
"Tri Mặc về ?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Sao mà về ? Anh chị bận thế cơ mà, lo việc cả ngày chẳng lúc rảnh."
Giọng Hàn Tri Dao đầy mỉa mai.
Hàn Tri Dao là đứa em đang học lớp 10, nổi tiếng là "quái vật" trong nhà.
Trong các dịp tụ tập gia đình, phòng của cô là nơi duy nhất xem là "đất
thánh." chẳng ai dám trêu chọc.
Lần , cô và một trận cãi nảy lửa, gọi điện cho Hàn Phương
Trì yêu cầu về nhà, nhưng bảo bận, về. Hàn Tri Mặc cũng lấy cớ
ôn thi đến.
Từ hôm đó, cô giữ mối hận, còn liên lạc với Hàn Phương Trì. Tin nhắn
gửi cô trả lời, tiền lì xì cũng chẳng thèm nhận.
"Thế , gì để hết giận nào?" Hàn Phương Trì hỏi.
"Không cần ." Hàn Tri Dao lạnh lùng trả lời: "Chưa đuổi khỏi phòng
là em t.ử tế lắm ."
"Một ngàn." Hàn Phương Trì .
Hàn Tri Dao vẫn phản ứng.
"Hai ngàn." Anh tiếp tục.
Cô vẫn thèm liếc một cái.
Hàn Phương Trì ngả lưng ghế, xoay : "Không thì thôi."
Thường thì đến nước Hàn Tri Dao sẽ nhượng bộ, nhưng cô chẳng hề
đoái hoài, vẻ thật sự đang giận.
Hàn Phương Trì thấy dỗ xong cũng dỗ nữa, cả hai tiếp tục im
trong căn phòng yên tĩnh, mỗi tập trung chiếc điện thoại của .
Hôm nay là sinh nhật bà ngoại, các cô dì chú bác đều kéo cả nhà đến chúc mừng,
trong căn nhà ít nhất cũng hơn hai chục .
Nhà của Hàn Phương Trì là dạng biệt thự liền kề, hai tầng mặt đất và
một tầng hầm. Căn nhà đủ lớn để chứa hết , nên các buổi tụ họp gia
đình gần như đều tổ chức ở đây.
Hôm nay, của Chu Mộc Nghiêu cũng đến. Tuy quan hệ hai nhà vốn
thiết lắm, nhưng nhiều năm qua hai bên qua khá thường xuyên, mỗi dịp sinh
nhật bà ngoại, bà đều mặt.
Trong bữa tiệc gia đình hơn hai mươi , lớn một bàn, trẻ con
một bàn. Hàn Phương Trì chẳng hề ngại ngùng, dù ba mươi mốt tuổi nhưng vẫn
ôm bát chen bàn trẻ con.
"Phương Trì, qua đây!" Cậu út hơn đến mười tuổi gọi qua.
Hàn Phương Trì ngơ, hiệu cho Hàn Tri Dao nhích qua để chừa chỗ cho
.
"Anh lớn thế mà còn bàn con nít ?" Hàn Tri Dao , nhưng vẫn
dịch sang để xuống.
Anh chen , xuống bàn trẻ con.
Ngồi bàn ăn xong là thể rút lui ngay, bàn lớn thì cứ kéo dài mãi.
Hơn nữa, Hàn Phương Trì vẫn độc , thậm chí nổi một cô bạn gái, mà
xuống bàn lớn trở thành bia đỡ đạn cho những câu hỏi khó chịu.
"Thôi cđể nó đó , đừng gọi nữa." Hàn Phương Trì, bà Bành, nhẹ nhàng
giải vây: "Phương Trì cả ngày , để nó ăn uống thoải mái."
Hàn Tri Dao bĩu môi, chế nhạo: "Mẹ chỉ bấy nhiêu lòng với thôi,
con trai mới là quý."
Hàn Phương Trì tham gia cuộc đối thoại nhạy cảm , giả vờ như
thấy.
Đến tuổi , chủ đề trò chuyện bàn ăn xoay quanh bọn trẻ con là chuyện
thể tránh. Hàn Phương Trì là lớn tuổi nhất trong đám, độc
, trở thành đề tài chính của hơn một nửa cuộc trò chuyện.
Phần còn , Chu Mộc Nghiêu – một công khai về giới tính – vô
tình hấp thụ hết sự quan tâm còn .
Bao nhiêu năm qua, Hàn Phương Trì chứng kiến dì Khúc từ lúc thở dài ngao ngán
cho đến khi bình thản đón nhận, đổi thì đành chấp nhận.
Nói đến Chu Mộc Nghiêu, dì Khúc từ bàn khác gọi vọng qua.
"Phương Trì?"
Hàn Phương Trì đầu : "Sao dì?"
Dì Khúc hỏi thăm: "Chu Mộc Nghiêu với bạn nó chia tay ? Dì thấy nó như
thất tình, hỏi gì cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-10.html.]
Hàn Phương Trì trả lời: "Con ạ."
"Con còn ? Con cứ giấu thôi, hỏi gì cũng chịu ." Dì Khúc
tin.
Hàn Phương Trì cúi đầu nhẹ: "Dì hỏi nó ạ."
"Nó bảo ." Dì Khúc khẳng định: " chắc chắn vấn đề ."
Hàn Phương Trì trả lời thêm, tiếp tục ăn.
Ban đầu định ăn xong là ngay, Hàn Phương Trì dậy chuẩn xin phép,
nhưng câu chuyện về Chu Mộc Nghiêu vòng về phía .
Một vẫy , giới thiệu cháu gái cho .
"Hôm nhắc mới nhớ, hai đứa thật hợp . Nó nhỏ hơn cháu hai tuổi,
học vấn tương đương, là quen rõ."
Hàn Phương Trì định mở miệng, thì bên cạnh Hàn Tri Dao đột nhiên hét toáng lên
một tiếng "Aaaa!" đầy bực bội.
Cả phòng lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía cô.
"Phiền c.h.ế.t ! Anh ? Anh chật c.h.ế.t em !" Hàn Tri Dao đập
mạnh bát xuống bàn, phắt dậy.
Hàn Phương Trì nhanh chóng đỡ lời: "Anh ngay đây."
Mẹ , bà Bành, gọi tên Hàn Tri Dao đầy cảnh cáo.
"Làm gì thế hả!" Hàn Tri Dao phòng gào lên: "Phương Trì,
mau rời khỏi nhà em !"
Hàn Phương Trì đến cửa, mang giày , bà Bành với : "Con cứ để
nó điên một lúc, đừng để ý."
"Đừng trêu nó." Hàn Phương Trì chúc mừng sinh nhật bà ngoại thêm
nữa bước khỏi nhà.
Ra đến cửa, chuyển khoản cho Hàn Tri Dao 2000 tệ.
Hàn Tri Dao nhận tiền, nhắn : "Cảm ơn vì tài trợ giấc mơ về phụ kiện cho
thiếu nữ ."
Hàn Phương Trì trả lời: "Vậy là hết giận chứ?"
Hàn Tri Dao gửi một biểu tượng "ok".
Hàn Phương Trì về đến nhà thì điện thoại của Chu Mộc Nghiêu gọi
tới.
"Tiểu Hắc?" Hàn Phương Trì bắt máy.
"Anh, em mới đến, về ?" Chu Mộc Nghiêu hỏi.
"Anh về đến nhà ." Hàn Phương Trì .
"Vậy để em qua, em tưởng còn ở đó nên mới đến."
"Qua đây ."
Chu Mộc Nghiêu tạt qua nhà, vài lời chúc mừng ngay, ăn uống
gì. Cậu ngại ai gì, vì dù gì gia đình Hàn Phương Trì với nhà
cũng chỉ là họ hàng xa, chẳng ai dám thẳng điều gì. Cùng lắm là đợi
bàn tán, than thở: "Tiếc quá, thằng bé mà..." chuyện đó Chu
Mộc Nghiêu cũng chẳng quan tâm.
Chu Mộc Nghiêu ở bàn ăn nhà Hàn Phương Trì, cúi đầu ăn một bát cơm chiên.
Hàn Phương Trì tắm xong, tóc còn ướt, mặc áo thun quần ngắn bước .
Anh hỏi: "Muốn uống gì ?"
"Nước lọc thôi." Chu Mộc Nghiêu trả lời.
Hàn Phương Trì lấy một chai nước khoáng đưa cho . Chu Mộc Nghiêu kén
chọn, ở nhà Hàn Phương Trì gì nhiều, chỉ xào cho một bát cơm
nhưng cũng ăn ngon lành.
Chu Mộc Nghiêu gầy nhiều, cả ủ rũ, như một cái cây thiếu nước,
còn chút sức sống.
Ăn xong, ườn sofa, mắt trần nhà, ánh mắt lơ đễnh.
"Anh , giờ em đây?" Chu Mộc Nghiêu hỏi.
"Đừng hỏi , ." Hàn Phương Trì ném cho quả táo, Chu Mộc
Nghiêu đón lấy nhưng ăn, đặt lên bụng.
"Mỗi mở mắt là em tìm . Em luôn nghĩ đến nỗi
tàn nhẫn như ." Chu Mộc Nghiêu sụt sịt, giọng buồn bã: "Anh chỉ giận
thôi, nhưng em để nguôi giận."
Hàn Phương Trì bên cạnh, ăn táo, tỏ vẻ chuyện. Tiếng
nhai táo giòn.
"Anh nghĩ lúc đó em nghĩ gì thế? Em thật hiểu nổi . Em chẳng bao giờ
nghĩ đến hậu quả." Chu Mộc Nghiêu nhỏ: "Con trai đúng là khốn nạn."
"Đừng thế." Hàn Phương Trì dừng nhai, ngắt lời: "Đó là chuyện của em
thôi."
"Ừ, em khốn nạn." Chu Mộc Nghiêu đầu , trong mắt đầy nỗi buồn:
"Em tìm t.h.u.ố.c hối hận bây giờ?"
Hàn Phương Trì im lặng, ăn táo xem điện thoại.
"Anh ."
Hàn Phương Trì ngẩng lên: "Sao?"
"Anh nghĩ..." Chu Mộc Nghiêu hỏi khẽ: "Em còn cơ hội với Lạc Tri ?"
Hàn Phương Trì , nghĩ vài giây trả lời: "Chắc là ."
Hà Lạc Tri là thế nào nhỉ?
Bên ngoài dịu dàng, nhưng bên trong cứng rắn.
Suốt tám năm qua, Chu Mộc Nghiêu chỉ thấy sự mềm mỏng của Hà Lạc Tri – sự
ấm áp, bao dung, chẳng bao giờ tỏ cáu giận, ánh mắt lúc nào cũng dịu dàng.
Chu Mộc Nghiêu Hà Lạc Tri yêu thương suốt tám năm, và chính
tự tay phá hỏng sự dịu dàng , chẳng còn gì sót nữa.
"Anh giúp em ." Mắt Chu Mộc Nghiêu đỏ hoe, giọng mong manh.
"Em Lạc Tri." Cậu buồn bã .