Bất Sinh Bất Thục (Không lạ không thân) - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-12 06:18:54
Lượt xem: 1
"Ê, là ai nhỉ... Anh là Lạc... Hà Lạc..."
"Hà Lạc Tri."
" ! Anh Lạc Tri! Anh là bạn của Dương , chúng từng gặp
!"
"Dương nào?"
"Hoan Dương!"
Cậu trai đội nón lưỡi trai, bên cạnh là chiếc vali lớn, tay cầm một xấp tờ rơi
đủ loại, trán lấm tấm mồ hôi.
Đối diện là một sinh viên năm hai mặc áo thun trắng tiếp đón, đưa cho
chai nước, nhẹ lắc đầu: " quen Hoan Dương nhưng lắm."
"Hả? Không với Hoan Dương ư?" Cậu trai chớp mắt, như nhận điều gì,
bật : "À, em nhớ , là Hành Tiến! Anh là bạn của Hành Tiến, chúng
từng chơi sinh nhật của ."
Anh sinh viên áo thun trắng chiếc ô che nắng lớn, đeo kính gọng
mảnh, nụ thanh thoát, lắc đầu.
"Sao?" Cậu đội nón lưỡi trai ngớ , ánh mắt chút ngại ngùng, còn
ái ngại xin , thành thật bảo: " nhớ là chúng chơi cùng
mà."
Cậu sinh viên rõ ràng chẳng để bụng, bước khỏi bàn tiếp đón, vẫn giữ nụ
ấm áp, dẫn đầu: " là bạn của Phương Trì và Tiêu Dao. Đi nào Tiểu Hắc."
"Haha, đúng đúng, là Trì và Dao Dao!" Cậu trai đội nón kéo vali theo bước
: "Em nhớ , các học cùng lớp."
Hà Lạc Tri, mặc áo thun trắng, ngoảnh thì bắt gặp một khuôn mặt đen
nhẻm mà trai, nụ tươi sáng khoe hàm răng trắng tinh.
Chu Mộc Nghiêu vốn làn da ngăm đen, bạn bè đều gọi là Tiểu Hắc. Cả
mùa hè chạy chơi bên ngoài, càng thêm rám nắng như một chú ch.ó ngao lớn.
Đã còn mang theo bao nhiêu thứ, mồ hôi tuôn như suối, trông phần
luộm thuộm.
vẫn thể che lấp nét khôi ngô, hào sảng của trai trẻ.
Hôm đó, Hà Lạc Tri với tư cách đàn dẫn Chu Mộc Nghiêu dạo quanh trường
đến ký túc xá.
Chu Mộc Nghiêu gia đình đưa đón, suốt ngày gọi bằng "" hết
đến khác, Hà Lạc Tri nịnh nọt mà phục vụ suốt cả buổi, dẫn
nhận phòng, mua đồ dùng, thẻ sinh viên.
Đến khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời dần nhạt , Hà Lạc Tri dẫn ăn
tối. Chu Mộc Nghiêu bên cạnh mồm miệng ngọt ngào, cách bắt chuyện
khiến Hà Lạc Tri cứ mãi.
Suốt cả buổi, đến cuối cùng Chu Mộc Nghiêu gọi "" nữa mà trực tiếp
gọi tên:
"Lạc Tri!"
Hà Lạc Tri đầu , nụ vẫn nở môi, theo bản năng về phía
bàn tay Chu Mộc Nghiêu đang giơ lên.
Ngón tay Chu Mộc Nghiêu lập tức bấm một cái, màn hình điện thoại ngừng .
Con đường rợp bóng cây, vạch trắng đường nhựa, góc ảnh còn ló một nửa
bánh xe đạp.
Giữa bức ảnh là Chu Mộc Nghiêu nghiêng đầu, mắt mở to trêu đùa, đưa ngón tay
hình chữ V, còn Hà Lạc Tri thì mỉm . Lúc họ tràn đầy hứng khởi, tuổi
trẻ rực rỡ.
s
Bức ảnh cũ Chu Mộc Nghiêu cẩn thận in , đóng khung và đặt ngay cạnh
giường.
Đó là bức ảnh đ.á.n.h dấu khởi đầu tình yêu của họ. Cái khung ảnh theo Chu
Mộc Nghiêu qua bao chặng đường, từ ký túc xá đại học, phòng học thạc sĩ đến
ngôi nhà thuê ở Bắc Kinh khi nghiệp. Cuối cùng nó yên vị bên giường
của và Hà Lạc Tri, nơi họ chung sống.
Chu Mộc Nghiêu nhỏ hơn Hà Lạc Tri một tuổi rưỡi, tính cách nghịch ngợm, hoạt
bát, lúc nào cũng thể hiện tình cảm và sự dựa dẫm lên Hà Lạc Tri chút
ngại ngần. Vào năm cuối đại học khi ở bên Hà Lạc Tri một năm, gia
đình giới thiệu đối tượng cho . Chu Mộc Nghiêu từ chối
, cuối cùng nổi nóng, về nhà trực tiếp come out, chỉ mặc áo len và dép
lê bố đuổi ngoài.
Chu Mộc Nghiêu vốn bướng bỉnh, thèm ngoái , thẳng đến chỗ Hà Lạc
Tri trong bộ đồ .
Hôm đó Hà Lạc Tri đang tụ tập cùng bạn bè. Lẽ Chu Mộc Nghiêu hẹn chiều mới
đến, nhưng đột ngột xuất hiện ngay buổi sáng.
Chàng trai cao lớn chỉ mặc áo len bước phòng khiến ai nấy đều sững sờ.
Chu Mộc Nghiêu bước tìm ngay Hà Lạc Tri, khi tìm thì thấy tựa đầu
vai , mang theo lạnh nhỏ: "Bố em đ.á.n.h em."
Hà Lạc Tri ngạc nhiên hỏi: "Sao ?"
Chu Mộc Nghiêu nhíu mày: "Mẹ em cứ đòi giới thiệu con gái đồng nghiệp cho em.
Em chịu gặp, bà còn bảo mời họ đến nhà chơi, thế là em tức quá
luôn là em thích con trai."
Bạn bè xung quanh kìm , đồng loạt thốt lên: "Trời ơi."
"Cậu điên hả Tiểu Hắc?" Tiêu Dao thôi cũng thấy ngạc nhiên: "Bố
thế mà dám luôn ?"
" điên ."
Đầu óc Chu Mộc Nghiêu như nổ tung, lẽ vì ở ngoài lạnh về, khiến
đầu óc nhói lên như kim châm .
Cậu dựa Hà Lạc Tri đầy quyến luyến mặt tất cả bạn bè, kiên định :
"Hà Lạc Tri, em sẽ bao giờ buông tay ."
Những năm gần đây, bạn bè dần dần bắt đầu kết hôn. Trừ cặp đôi yêu từ
thời cấp ba thì chỉ Hà Lạc Tri và Chu Mộc Nghiêu là bên lâu nhất.
Suốt những năm qua, họ hiếm khi cãi , càng gây chuyện. Tính cách Chu
Mộc Nghiêu trẻ con, còn Hà Lạc Tri thì chín chắn hơn, nhưng vẫn luôn chiều
theo những lúc Chu Mộc Nghiêu đột ngột nổi hứng.
Trong thời gian yêu xa đây, đôi khi Chu Mộc Nghiêu loạn
vài , lúc buồn bã vì nhớ Hà Lạc Tri. Dù nào cũng
nhưng nhiều Hà Lạc Tri sắp xếp thời gian, bay đến gặp .
Chu Mộc Nghiêu , Hà Lạc Tri đối với vô cùng .
Ánh nắng táo bạo xuyên qua khe rèm cửa, chiếu thẳng khung ảnh tấm hình
chụp chung của cả hai cùng với chiếc điện thoại, điều khiển từ xa và gương mặt
của Chu Mộc Nghiêu.
"Ưm..." Chu Mộc Nghiêu thấy chói mắt, lầm bầm trở . Anh úp mặt xuống
gối của Hà Lạc Tri hít một thật sâu. Gối vẫn còn thoang thoảng mùi của Hà
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bat-sinh-bat-thuc-khong-la-khong-than/chuong-1.html.]
Lạc Tri, mùi dầu gội hương chanh.
"Lạc Tri..." Chu Mộc Nghiêu kéo dài giọng gọi khi ì một chỗ.
Hà Lạc Tri đáp từ xa trong phòng việc.
"Anh đang gì ?" Chu Mộc Nghiêu cằn nhằn: "Lại đây ôm em ."
"Bận ." Hà Lạc Tri trả lời.
Cứ vài giây Chu Mộc Nghiêu gọi một tiếng "Lạc Tri", nhưng Hà Lạc Tri đang
chằm chằm hai màn hình máy tính, mắt mỏi nhừ và trả lời
nữa.
Chu Mộc Nghiêu lăn xuống giường, chân trần bước đến đầu giường, nhặt tấm
ảnh chụp chung lên và hôn đó hai cái, đặt xuống chỗ cũ.
"Lạc Tri..." Anh bước chân phòng việc, khoanh chân
đất, tựa đầu đùi Hà Lạc Tri, dáng cao lớn cuộn trông vẫn to
sù sụ, nép đầu , thủ thỉ: "Em buồn ngủ quá."
"Vậy thì ngủ tiếp ." Hà Lạc Tri đeo kính, mắt vẫn chăm chú màn hình,
rời .
Chu Mộc Nghiêu nũng lắc đầu: "Anh ngủ với em, một em ngủ
nổi, giường lạnh quá."
Hà Lạc Tri bèn đưa tay , xoa nhẹ mặt , giọng dửng dưng: "Vậy ngủ ở đây
cũng mà."
Chu Mộc Nghiêu chuyển công tác từ Bắc Kinh về gần hai tháng. Thời gian
yêu xa đó khiến nhiều xúc động đến kiệt sức, chuyện yêu xa thật
sự là một thử thách khó khăn. Bây giờ cuối cùng cũng sống chung với Hà
Lạc Tri, ngày nào cũng quấn quýt như chú cún con to xác.
"Anh sẽ việc cả ngày hôm nay ? Còn mai thì ?" Chu Mộc
Nghiêu hỏi, giọng đầy tủi .
"Hôm nay chắc cả ngày, còn mai thì tùy tình hình." Chiếc điện thoại
rung lên bên cạnh, Hà Lạc Tri : "Suỵt."
Chu Mộc Nghiêu xoay đầu, ghé miệng lên đùi Hà Lạc Tri như hiệu sẽ
im lặng.
Cuộc điện thoại của Hà Lạc Tri kéo dài hơn nửa tiếng, đến mức giọng cũng khản
. Chu Mộc Nghiêu rót ly nước cầm đưa đến tận miệng cho uống.
"Thôi, thứ hai sẽ đến tận nơi , thế thật mệt mỏi." Giọng Hà Lạc
Tri mệt mỏi với ở đầu dây bên .
Chu Mộc Nghiêu , mắt trợn lên, mặt lộ rõ vẻ đồng ý.
Khi Hà Lạc Tri cúp máy, lập tức phản đối: "Lại công tác nữa !"
"Sẽ về sớm thôi mà." Hà Lạc Tri đặt điện thoại xuống, lên ngoài
nghỉ ngơi.
Từ sáng sớm, chỉ ăn qua loa một miếng bánh mì bắt tay việc.
Mấy dự án gần đây dồn một lúc khiến Hà Lạc Tri mệt mỏi đến mức nhức cả
răng. Chiếc răng khôn thỉnh thoảng dấu hiệu viêm, chỉ qua đợt
xong sẽ nhổ nó.
Chu Mộc Nghiêu cứ lẽo đẽo theo , miệng ngừng càu nhàu.
Anh ghét nhất là việc Hà Lạc Tri công tác. Hai tháng qua, Hà Lạc Tri
công tác bốn , thời gian dài ngắn khác . Những lúc công
tác thì bận rộn việc thêm giờ.
"Anh tính đổi công việc ? Công ty kiểu gì mà bắt thêm giờ
thế." Chu Mộc Nghiêu , giọng đầy bực dọc.
"Chỉ đợt thôi, qua sẽ mà." Hà Lạc Tri : "Làm nghề ở
cũng thôi."
"Trước đây thấy bận như ." Chu Mộc Nghiêu nhíu mày, xổm bên
cạnh .
Hà Lạc Tri xoa đầu , giọng dịu dàng: "Ngoan nào."
Bản chất Hà Lạc Tri là quá ham mê công việc,
kiểu say mê đến mức cắm đầu . Thời còn học cũng chỉ cần
đạt đủ điểm là , bao giờ học ngày học đêm. Mẹ của cũng chẳng yêu
cầu quá cao, cả hai con đều sống theo triết lý "sống đủ là ". Khoảng
thời gian mà Hà Lạc Tri cố gắng nhất trong đời ngoài giai đoạn kỳ thi
đại học, lẽ là sáu tháng ôn thi chứng chỉ nghề đây.
Lúc quyết định nghỉ việc ở viện thiết kế lớn cũng là vì thích cảnh
thức đêm vẽ bản thảo liên tục, thêm việc ưa các quy tắc xã giao
ở công ty nhà nước. Ai cũng nghĩ đến chuyện chuyển đến nơi lớn hơn, chỉ riêng
chọn một công ty tư nhân với ít dự án hơn nhưng lương vẫn đủ sống.
Công việc hiện tại của là lúc dự án thì sẽ bận, còn khi
thì ngày ngày chỉ cần kiểm tra bản vẽ, cần chấm công . Chỉ tiếc là
đợt đúng lúc Chu Mộc Nghiêu chuyển về, khiến bận rộn liên
tục.
"Anh dự đám cưới của Minh Dương ?" Chu Mộc Nghiêu hỏi.
"Chắc là , sẽ cố gắng." Hà Lạc Tri nghĩ một lát trả lời.
Chu Mộc Nghiêu vẫn vui lắm, dựa đầu Hà Lạc Tri, để dỗ dành
một hồi.
"Chiều nay em hẹn đ.á.n.h bóng, ?" Chu Mộc Nghiêu hỏi tiếp.
"Anh tăng ca." Hà Lạc Tri mỉm ái ngại, nụ của nhẹ nhàng,
ánh mắt dịu dàng: "Em một nhé, xin Tiểu Hắc."
Ánh nắng qua lớp rèm lụa mỏng chiếu phòng, rọi lên khuôn mặt của Hà Lạc
Tri, khiến trông ấm áp hơn.
Chu Mộc Nghiêu , cảm giác bực bội vì thêm cũng tan
biến. Cậu nghiêng gỡ kính của xuống, nhẹ nhàng hôn lên mắt .
"Em tha thứ cho ." Chu Mộc Nghiêu khẽ, ánh mắt gần gũi, tràn đầy dịu
dàng.
Hà Lạc Tri năm nay ba mươi tuổi. thời gian dường như để dấu
vết rõ ràng nào . Chu Mộc Nghiêu thường mơ thấy những năm tháng
đại học của họ. Khi Hà Lạc Tri vẫn trông như bây giờ, sống mũi một
điểm gồ nhẹ, nơi đó đôi khi cặp kính vắt vẻo. Anh dễ cáu giận,
luôn nở nụ môi, và mỗi khi Chu Mộc Nghiêu ôm lấy
.
Họ bên suốt tám năm trời, tám năm dài đằng đẵng nhưng hạnh phúc êm
đềm.
Chu Mộc Nghiêu nhẹ chạm lông mi , vuốt ve sống mũi nhỏ gồ lên
, hài lòng thở một .
Cậu thích đôi mắt của Hà Lạc Tri dù đeo kính . Thích sống mũi
của , thích đôi môi, thích cả chiếc cằm.
Thật sự thích .