Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 99: Bạch Đại Nhân Vô Sinh?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với việc Giang Nguyệt Dạng mở miệng mà vẫn thể chuyện, hai cha con Hoàng Đại Sơn đều cảm thấy chút kỳ lạ.

 

thấy những khác đều phản ứng gì, bọn họ cũng dám mạo biểu hiện ngoài.

 

[Răng cửa mất ?] Giang Nguyệt Dạng chằm chằm cái miệng lớp khăn che mặt, [Sao mất?]

 

Những mặt, ngoại trừ Hoàng Đại Sơn, những còn đều để lộ dấu vết về phía miệng của Hoàng Di Đình.

 

Mất răng cửa, thì bao?

 

Hoàng Di Đình những khác thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng , chỉ thể cố gắng giữ bình tĩnh.

 

Tống Đại Cậu tò mò răng cửa của ả mà mất, vểnh tai lên nhất tâm nhị dụng : “Hoàng Đại Sơn, ngươi cảm thấy dễ lừa gạt lắm ? Khuê nữ của ngươi đều , ngươi lấy cửa tiệm cho ả của hồi môn!”

 

“Không chuyện đó! Đại đông gia, xin ngài hãy tin , từng những lời như .”

 

Hoàng Đại Sơn xong tát Hoàng Di Đình một cái, “Nghiệt chướng, ngươi cho Đại đông gia , từng loại lời đó !”

 

Hoàng Di Đình còn gì mà rõ nữa, cửa tiệm căn bản của nhà ả.

 

Đối mặt với ánh mắt uy h.i.ế.p của cha , Hoàng Di Đình điều ôm hết chuyện .

 

“Ta... cha từng những lời như , là... là khoác lác với các tỷ thôi.”

 

Hệ thống: [Hoàng Di Đình bình thường năng cay nghiệt, kiêu ngạo ngang ngược. Đây , hôm đến một quán mì ven đường ăn mì, ăn lải nhải mì ngon, mùi khai.

 

Lải nhải mì xong, lải nhải ông chủ quán mì tắm rửa, cả chua loét. Ông chủ quán mì vốn dĩ vì vợ bỏ theo trai nên tâm trạng , kìm nén một bụng tức giận. Lại những lời đó, liền càng tức hơn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

thấy Hoàng Di Đình ăn mặc tươi sáng, vẫn cố nhịn xuống. Kết quả, Hoàng Di Đình ăn xong mì sạch sẽ, ăn đau bụng. Không những trả tiền, còn bắt ông chủ quán mì bồi thường tiền t.h.u.ố.c men cho ả.

 

Ông chủ quán mì trong cơn tức giận vung nắm đ.ấ.m cho ả một đấm, hai chiếc răng cửa lập tức bay xa hai dặm. Nếu bên cạnh kéo , ả chỉ rụng hai cái răng , đầu cũng đ.á.n.h nổ luôn .]

 

[Chậc! Từng thấy hổ, từng thấy ai hổ như . Hơn nữa, hai cha con bọn họ coi đại cữu cữu của là kẻ ngốc ? Đại cữu cữu tuy thoạt ngốc nghếch, nhưng ông một chút cũng ngốc!]

 

Tống Đại Cậu: Ta cảm ơn con nha.

 

Tống Đại Cậu tức giận vỗ bàn dậy, “Hoàng Đại Sơn, ngươi còn thật! Mắt mù, tai điếc, cũng ngốc.”

 

Hai chữ “ ngốc” c.ắ.n chữ nặng, dường như là cố ý cho Giang Nguyệt Dạng .

 

“Đại đông gia, những gì đều là sự thật, ngài còn sự thật gì nữa?”

 

Nghe , Tống Đại Cậu tức đến sắc mặt tái mét, định lên tiếng, Giang Nguyệt Dạng giành một bước dậy : “Đã như ngươi và mỗi một ý, thì xin Bạch đại nhân giúp phân xử một chút.”

 

Nàng Bạch Trạch, “Bạch đại nhân, và đại cữu cữu tận mắt thấy Hoàng cô nương đem son phấn trong tiệm tặng khác, nghi ngờ bọn họ biển thủ tài sản.”

 

Hoàng Đại Sơn chất vấn Hoàng Di Đình, “Ngươi đem son phấn tặng khác?”

 

“Ta , là vị cô nương hiểu lầm , các tỷ của đều đưa tiền .”

 

Hoàng Di Đình từ trong túi tiền của móc một thỏi bạc, ước chừng ba lượng.

 

“Thế hình như đủ lắm?”

 

“Những cái khác để ở nhà .”

 

Giang Nguyệt Dạng , “Các ngươi còn biển thủ tài sản, lợi nhuận của cửa tiệm ngươi mang về nhà nuốt riêng thì là gì?”

 

“Ta... là quên mang tới.”

 

“Sao ngươi ngươi quên mang não khỏi cửa luôn ?”

 

Giang Nguyệt Dạng phớt lờ lời ngụy biện của bọn họ, ánh mắt nhàn nhạt về phía Bạch Trạch, “Bạch đại nhân, ngài tiện xử lý công bằng ? Nếu tiện, bản quan thể mời Đại Lý Tự Thiếu khanh tới giúp đỡ.”

 

“Tiểu Giang đại nhân đùa , hạ quan tới đây chính là để giải quyết vấn đề, thể tiện chứ?” Bạch Trạch khựng , giải thích thêm một câu, “Hạ quan và một chút cũng quen .”

 

[Hừ! Tốt nhất là !]

 

Bạch Trạch: Tổ tông ơi, thật sự quen . Bạn nhỏ Tiểu Qua, ngươi mau giúp giải thích một câu . Nếu , ngày mai e là nàng thật sự sẽ tham hặc mất.

 

Hệ thống dường như thấy lời cầu nguyện của ông, lên tiếng giải thích: [Ký chủ, chuyện cô trách nhầm ông . Bạch đại nhân quan mười năm, một đồng tiền cũng từng tham ô.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-99-bach-dai-nhan-vo-sinh.html.]

 

Nghe câu , Bạch Trạch đưa tay lau mồ hôi lạnh trán, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Nghĩ đến việc Hoàng Đại Sơn suýt chút nữa hại rước lấy một bản đàn hặc, trong lòng khỏi bực tức.

 

Đàn hặc của Giang Nguyệt Dạng là đàn hặc bình thường, ông gánh nổi!

 

Lúc , hệ thống bổ sung thêm một câu, [Bất quá, tay chân của trướng ông sạch sẽ cho lắm.]

 

[Thuộc hạ nào?]

 

[Chủ bạ huyện nha Tôn Bằng. Hắn lợi dụng danh nghĩa quan phủ, dùng giá thấp hơn xa giá thị trường để trưng thu ruộng đất, nhưng đầu những ruộng đất đó liền trở thành ruộng tư của .

 

Hắn nhận hối lộ, trái pháp luật vì tư lợi, xử lý ít án oan sai, hại vô gia đình. Hắn còn lợi dụng sự tiện lợi của chức vụ, mở sòng bạc, vơ vét của cải trắng trợn!

 

Hoàng Đại Sơn đó còn dùng tiền mua chuộc Tôn Bằng, giúp đỡ sang tên “Hoa Nhan Đường” sang tên , nhưng Tôn Bằng dám. Dù Tống gia tiền tài thế lực ngập trời, còn một con rể Thượng thư, đắc tội nổi!]

 

Giang Nguyệt Dạng cạn lời tập, [Những chuyện , Bạch đại nhân ?]

 

[Bạch đại nhân năm ngoái mới lên Huyện lệnh huyện Thanh Bình. Tôn Bằng ông công chính liêm minh, liền những trò mờ ám đó nữa. Mỗi ngày đều cẩn trọng việc, mong ông sớm ngày thăng quan rời .]

 

Nghe xong những lời , Bạch Trạch tự tát một cái. Mắt ông mù đến mức nào, tai điếc đến mức nào mới phát hiện những chuyện chứ?

 

Thảo nào Tôn Bằng luôn tranh giành san sẻ công việc của ông, hóa là sợ ông phát hiện mánh khóe.

 

Ha ha, ai cũng thể khiến con đường quan của ông nhuốm vết nhơ!

 

Bạch Trạch bất động thanh sắc : “Tiểu Giang đại nhân, ngài xác định kiện tội biển thủ tài sản ?”

 

Tiểu chủ, chương phía vẫn còn nhé, vui lòng bấm trang tiếp theo để tiếp, phần càng thêm đặc sắc!

 

“Đương nhiên!”

 

Nghe , Bạch Trạch lập tức phân phó: “Đưa .”

 

Hai tên nha dịch lệnh tiến lên đè Hoàng Đại Sơn , Hoàng Đại Sơn giãy giụa lúc c.h.ế.t : “Các chứng cứ, dựa mà bắt ?”

 

Bạch Trạch phẩy phẩy tay, một tên nha dịch trong đó hiểu ý sờ sờ , sờ thấy thứ tìm.

 

Thế là, hành động ngoài dự đoán, lột giày tất của Hoàng Đại Sơn, nhét chiếc tất thối miệng Hoàng Đại Sơn.

 

Giang Nguyệt Dạng bịt mũi ồ lên một tiếng thành tiếng, Bạch Trạch cũng cảm thấy cay mắt, dời tầm mắt .

 

“Tiểu Giang đại nhân, nếu còn chuyện gì khác, hạ quan xin phép đưa về thẩm vấn .” Bạch Trạch chắp tay .

 

“Làm phiền Bạch đại nhân .”

 

“Chức trách nên .”

 

Giang Nguyệt Dạng nghĩ đến điều gì, : “ , nãy lúc khỏi cửa, phát hiện bên ngoài nhà ngoại tổ phụ mấy kẻ hành tung khả nghi, còn xin Bạch đại nhân phái qua đó xem thử.”

 

“Có chuyện ? Hai các ngươi bây giờ đến nhà Tống lão gia xem thử, đưa về đây.”

 

“Vâng, đại nhân.” Hai tên nha dịch xoay rời .

 

Sau đó, Bạch Trạch cũng xoay ngoài.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy lưng Bạch Trạch ướt một mảng lớn, gãi gãi đầu với Tiểu Qua: [Bạch đại nhân thận hư ? Sao đổ nhiều mồ hôi như ? Hôm nay cũng nóng.]

 

Hệ thống khựng một chút, chủ đề tự nhiên chuyển sang vấn đề thận hư .

 

Bạch Trạch chuẩn bước qua ngưỡng cửa, thấy hai chữ “thận hư” liền lảo đảo vấp ngưỡng cửa, suýt chút nữa ngã sấp mặt.

 

May mà tùy tùng bên cạnh kịp thời giữ ông .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy cảnh tượng , tự cố gật gật đầu, [Xác định , đúng là thận hư. Thảo nào Bạch đại nhân thành nhiều năm mà vẫn con.]

 

Hệ thống: [Ông con vì thận hư, là vô sinh.]

 

[Bạch đại nhân vô sinh?]

 

 

Loading...