Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 9: Bắt Gian Tại Giường
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi tên là gì?”
Nữ t.ử áo đen lập tức quỳ một gối xuống đất: “Xin cô nương ban tên.”
Trong Lãm Nguyệt Các lúc chỉ còn ba bọn họ, vợ chồng Giang Thượng thư và Giang Tuần đều trở về viện của .
“Ngươi tên ?”
“Không . Thuộc hạ đây hàng thứ mười lăm, nên vẫn luôn gọi là Thập Ngũ.”
Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ, cái tên Thập Ngũ chắc là ý chỉ nàng xếp thứ mười lăm trong các ám vệ của Hoàng đế.
“Có một việc cần xác nhận rõ.” Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng nhàn nhạt Thập Ngũ đang quỳ mặt đất, “Ngươi liệu còn theo mệnh lệnh của chủ nhân cũ ?”
[Kí chủ, cô hỏi câu chẳng là thừa ? Nàng là ám vệ của Hoàng đế mà.]
[Thế thì cần nữa.]
Hệ thống: [... Cô mà cũng dám từ chối ám vệ của Hoàng đế ?]
[Có gì mà dám? Bệ hạ công khai ban thưởng ám vệ cho , danh nghĩa nàng chỉ là tỳ nữ cha tìm về, thích thì nhận, thích thì bỏ thôi.]
Thập Ngũ thấy lời liền vội vàng : “Cô nương xin cứ yên tâm, kể từ hôm nay, thuộc hạ chỉ theo mệnh lệnh của một cô nương.”
Nguyên Đế khi giao ám vệ cho Giang Thượng thư dặn dò rõ ràng, ám vệ một khi trao cho Giang gia thì chính là của Giang gia. Ông sẽ hạ bất kỳ mệnh lệnh nào cho nàng nữa, nhưng nàng báo cáo tình hình của Giang Nguyệt Dạng cho ông .
Nói cách khác, Nguyên Đế còn là chủ nhân của Thập Ngũ nữa.
Ám vệ đều trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, Nguyên Đế còn là chủ nhân của họ, thì họ sẽ tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của ông nữa.
“Như là nhất.”
“Xin cô nương ban tên.”
“Sau ngươi hãy tên là Thanh Chi .”
Chớp mắt, màn đêm buông xuống, nóc nhà Giang phủ đón tiếp những bóng đen lướt qua, trong hoàng cung cũng lượt thắp sáng những ngọn đèn lồng cung đình.
Tại Dao Hoa Cung, Oản Tần nương nương khoác bộ sa y màu đỏ mỏng manh, trâm ngọc châu báu đều tháo bỏ, mái tóc đen nhánh buông lơi chỉ dùng một dải lụa đỏ buộc hờ, cả nửa nửa dựa chiếc sập thơm phía lớp rèm xanh.
“Bệ hạ tới Ninh An Cung ?”
“Khởi bẩm nương nương, bên truyền tin , Bệ hạ nửa canh giờ đến Ninh An Cung, một khắc mới cho gọi nước tắm.”
Nghe , Oản Tần nương nương khẽ day day mi tâm: “Bổn cung đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, ngươi tuyên Lư thái y tới đây.”
“Vâng.”
Một khắc , Lư thái y xách hòm t.h.u.ố.c bước Dao Hoa Cung.
Lư thái y bên ngoài rèm che, cung kính : “Xin nương nương đưa tay , thần cần bắt mạch.”
Một bàn tay ngọc ngà sơn móng tay màu hoa móng tay đỏ rực từ trong rèm thò ngoài, Lư thái y đặt tấm khăn lụa lên cổ tay nàng, áp tay bắt mạch.
Lúc , đại cung nữ cho lui hết cung nữ thái giám, đồng thời đóng chặt cửa điện.
“Nương nương ngoài việc chóng mặt thì còn chỗ nào cảm thấy khó chịu nữa ?”
Bàn tay ngọc từ từ móc lấy ngón tay đang đặt khăn lụa, giọng kiều mị như câu hồn đoạt phách: “Bổn cung cảm thấy trong lòng bồn chồn, miệng khô lưỡi đắng. Lư thái y chữa trị thế nào chăng?”
“Nương nương đây là do âm khí mất cân bằng, cần bổ khí điều hòa.”
Tấm rèm lay động nhẹ nhàng, bóng bên trong lúc ẩn lúc hiện, đôi mắt hồ ly ma mị mê hoặc lòng .
Yết hầu của Lư thái y khẽ trượt lên trượt xuống, trong đôi mắt ngập tràn vẻ thèm khát d.ụ.c vọng.
“Vậy thì Lư thái y mau kê cho bổn cung một phương t.h.u.ố.c .”
Oản Tần nương nương khẽ kéo một cái, Lư thái y liền kéo tuột trong rèm, hai tay chống ở hai bên sập thơm.
Bàn tay chẳng chút an phận bắt đầu mơn trớn lồng n.g.ự.c đang phập phồng kịch liệt, từng chút một vén mở lớp quan phục bên ngoài, để lộ lớp áo trong trắng muốt.
Cùng với nhịp thở ngày càng dồn dập, lý trí sụp đổ, Lư thái y cúi rạp xuống, vùi đầu giữa cần cổ thon thả mịn màng, ngừng hôn hít âu yếm.
Lớp lụa mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai thơm nõn nà trơn láng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-9-bat-gian-tai-giuong.html.]
Những tiếng rên rỉ nũng nịu khe khẽ phát từ miệng Oản Tần nương nương, khí xung quanh lập tức nóng rực lên.
Oản Tần nương nương khẽ đẩy phía , dậy kéo Lư thái y bước nội điện.
Bên trong rèm đỏ bay phấp phới, ánh nến chập chờn khi mờ khi tỏ, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa khắp nội điện khiến mê man như chìm mộng ảo.
Hai ảnh quấn quýt lấy , môi lưỡi giao hòa, những mảnh xiêm y vướng víu lượt rơi rụng xuống đất, thể kề sát khăng khít, hòa một thể.
Tiếng thở dốc khiến đỏ mặt tía tai mang theo sự kìm nén tột độ, Oản Tần nương nương c.ắ.n chặt bờ vai Lư thái y, cố hết sức nuốt ngược những thanh âm sắp sửa bật khỏi cổ họng.
Hai bóng ngã nhào xuống giường, phát những tiếng cọt kẹt rung chuyển, rèm giường lay động ngừng.
lúc đang say sưa mê đắm nhất, một tiếng rầm vang lên, cửa điện đạp tung , bộ đại điện tức khắc sáng bừng đuốc hoa.
Hai giường giật b.ắ.n tỉnh giấc, hoảng loạn quờ quạng vồ lấy y phục đất định mặc .
Đáng tiếc là kịp nữa .
Nguyên Đế và Hoàng hậu nương nương dẫn theo thái giám và cung nữ cận bước nội điện, đập mắt chính là cảnh tượng hai kẻ lõa lồ đang thất thần giường.
Oản Tần nương nương vội vàng kéo chăn che cảnh xuân lộ liễu, còn Lư thái y thì sợ hãi tột cùng quỳ sụp giường liên tục dập đầu van xin:
“Bệ hạ tha mạng, Bệ hạ tha mạng!”
Nguyên Đế Lư thái y bằng ánh mắt như một kẻ c.h.ế.t: “Kéo ngoài.”
Hai thái giám lập tức tiến lên lôi xềnh xệch Lư thái y ngoài, Hoàng hậu nương nương nghiêng tránh để thấy thứ bẩn thỉu.
Một lát , Oản Tần mặc chỉnh tề y phục, quỳ rạp mặt hai .
Nguyên Đế sa sầm nét mặt quát: “Oản Tần, ngươi tội đáng muôn c.h.ế.t!”
“Thần đáng c.h.ế.t, chỉ xin Bệ hạ và nương nương giáng tội một thần , chớ liên lụy đến kẻ vô tội!”
“Vô tội ư? Một vinh thì cả họ nhờ, một kẻ nhục thì cả họ chịu vạ! Oản Tần, ngươi coi hoàng cung là chốn nào? Ngươi coi trẫm là loại gì hả?”
“Bệ hạ, tất cả chuyện đều là của một thần . Cầu xin Bệ hạ nể tình xưa nghĩa cũ, đừng liên lụy tới khác.”
Oản Tần quỳ gối bò về phía Hoàng hậu nương nương, hy vọng Hoàng hậu thể giúp vài lời cầu xin, nhưng còn bò tới chân Hoàng hậu Nguyên Đế tung một cước đá văng xa.
Nguyên Đế vốn võ nghệ, một cước trực tiếp đá cho Oản Tần nương nương hộc cả m.á.u tươi.
“Ngươi đừng hòng dùng bàn tay dơ bẩn đó chạm Hoàng hậu!”
Oản Tần bỗng bật chua chát: “Bệ hạ, yêu thương Hoàng hậu sâu đậm nhường , liệu từng nhớ thần mới chính là bầu bạn cùng từ thuở hàn vi ?”
Khi ông còn là hoàng tử, nàng là tỳ nữ cận của ông. Khi ông là Thái tử, nàng là phụ nghi của ông.
Thế nhưng đến khi ông trở thành Hoàng đế, nàng chỉ là một đàn bà cũng mà cũng chẳng trong hậu cung của ông.
Một đàn bà chỉ để ông tìm đến trút bỏ bực tức mỗi khi chịu ấm ức từ chỗ Hoàng hậu.
Ha ha, nàng quả thực quá đỗi đáng thương và nực .
Hoàng hậu Oản Tần nương nương đang quỳ đất, cùng là phận nữ nhi, bà ít nhiều thể thấu hiểu tâm trạng của nàng lúc .
Thế nhưng bất kể Hoàng đế đối xử thế nào, là phi tần chốn hậu cung tuyệt đối chuyện dâm loạn cung đình.
Huống chi, nay còn xáo trộn cả huyết mạch hoàng thất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tội đáng tru di, nhưng những vô tội liên lụy thì thể mở cho một con đường sống.
“Bệ hạ, chuyện để thần xử lý ?” Hoàng hậu nương nương hỏi.
“Hoàng hậu, chuyện ...” Nguyên Đế chạm ánh mắt của bà, “Thôi , tùy nàng.”
Hoàng hậu nương nương mỉm với ông, đó sang Oản Tần nương nương, trầm giọng : “Oản Tần, đêm nay ngươi mạo phạm Bệ hạ, kể từ hôm nay đày lãnh cung. Thập nhất công chúa tuổi còn nhỏ thể thiếu chăm sóc, ngày mai đưa về Tiền gia, chiếu triệu phép bước chân cung. Toàn bộ cung nhân ở Dao Hoa Cung, đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Còn về Lư thái y, y thuật kém cỏi, chữa bệnh gây tổn hại đến bản cung, bãi miễn chức vụ thái y, phạt trượng năm mươi hưu bổng.”
Nói xong, Hoàng hậu nương nương Oản Tần nương nương cuối, lạnh lùng : “Vì thể diện của hoàng gia, bổn cung buộc đưa cách xử lý bàn dân thiên hạ, nhưng ngươi và Lư thái y tuyệt đối thể sống tiếp nữa.”
“Thần tạ Hoàng hậu nương nương mở lượng khoan hồng.”