Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 89: Cẩu Hoàng Đế, Nộp Mạng Đi!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy mục tiêu của thích khách là Hoàng đế, hai tên thị vệ vốn đang âm thầm tiến gần Giang Nguyệt Dạng liền ngoắt 180 độ cực kỳ mượt mà.

 

[Ngươi... ngươi... ngươi định tức c.h.ế.t đấy ! Thế mà gọi là tin hả? Bệ hạ nếu mà xảy chuyện gì ở nhà thì cả nhà mười cái mạng cũng đủ chém! Không, là cả cửu tộc đều chôn cùng đấy!]

 

Giang Nguyệt Dạng giận đến mức giọng run rẩy trong tâm trí: [Ngươi mau cho thích khách là ai? Có bao nhiêu tên? Đang ở ?]

 

[Nữ thích khách đang bưng rượu độc từ bên ngoài , dự kiến còn 360 giây nữa sẽ tiếp cận chiến trường.]

 

Lời truyền , những tiếng lòng đều kín đáo liếc mắt về phía lối .

 

Giang Nguyệt Dạng chắc chắn hỏi: [Có mỗi một tên thích khách thôi á?]

 

[Còn năm tên thích khách nữa đang trộn trong đoàn xiếc tạp kỹ lát nữa sẽ lên biểu diễn, ba nam hai nữ.]

 

Giang Nguyệt Dạng cạn lời còn gì để , sáu mà cũng dám tới ám sát Hoàng đế.

 

Nên bọn họ ỷ tài cao gan lớn?

 

Hay là cần mạng nữa đây?

 

nữa thì cẩn tắc vô ưu vẫn hơn, Bệ hạ mà thương thì nàng cũng bay màu theo.

 

Thế là nàng ngẫm nghĩ một lát, dậy hỏi: “Bệ hạ, phong cảnh bên chỗ ngài ạ?”

 

Tiệc rượu lễ cập kê tổ chức tại hậu hoa viên của Giang phủ, hoa tươi khoe sắc rực rỡ, cầu nhỏ nước chảy, phong vị vô cùng hữu tình.

 

Lát nữa nữ thích khách sẽ qua cây cầu gỗ đó.

 

Nguyên Đế rõ nàng giở trò gì, nhưng vẫn thuận theo lời nàng đáp: “Cũng tàm tạm.”

 

“Vậy thần thể qua bên cạnh ngài ạ?”

 

Nguyên Đế hiểu , nàng là qua đây để bảo vệ ông. với cái hình nhỏ bé mảnh mai của nàng, đến lúc đó ai bảo vệ ai còn chừng .

 

Đừng để thích khách lỡ tay c.h.é.m c.h.ế.t thì khổ.

 

, nàng tấm lòng thì vẫn đáng khen.

 

Vì thế, Nguyên Đế với tâm trạng khá liền : “Ngươi thì cứ qua mà .”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng liền túm váy chạy lon ton qua.

 

Nàng bên cạnh Nguyên Đế, giơ tay tháo màn bảo vệ cổ tay xuống.

 

“Bệ hạ, thần ở đây một món đồ thể chống muỗi, cho ngài mượn đeo tạm .”

 

Nguyên Đế nghi ngờ lỗ tai vấn đề: “Cho Trẫm “mượn” đeo?”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu giọng điệu của Nguyên Đế, câu đó rõ ràng đang : Ngươi chắc chắn là tặng mà là cho mượn?

 

“Bệ hạ, thần tốn nhiều tiền mới mua đấy.” Giang Nguyệt Dạng lầm bầm lí nhí: “Ngài tặng quà sinh thần cho thần , chẳng lẽ còn thần rách ví thêm ?”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Hoàng hậu nương nương nhịn bật khúc khích: “Là chúng sơ suất , lát nữa chúng sẽ bù cho Tiểu Giang đại nhân ?”

 

Hôm nay Bệ hạ xử lý xong chính vụ liền qua gọi bà cùng tham gia lễ cập kê của Giang Nguyệt Dạng.

 

Bà cứ ngỡ Bệ hạ chuẩn quà , nào ngờ ông chẳng chuẩn gì cả.

 

Giang Nguyệt Dạng định cần, Nguyên Đế giật phắt lệnh bài bên hông ném cho nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng đón lấy, lệnh bài đúc bằng noãn ngọc.

 

Hình dáng trông giống như một chiếc lá dày dặn, bên khắc một con rồng đang bay lượn và một chữ “Nguyên”.

 

“Thấy lệnh bài như thấy Trẫm, tặng cho ngươi đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng xong liền siết chặt lệnh bài trong tay: [Bệ hạ đúng là cái đồ phá gia chi tử, thứ quý giá thế mà cũng dám ném lung tung ? Lỡ may rơi vỡ thì tính cho ông tính cho đây?]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Hoàng hậu nương nương mặt sang hướng khác chấm chấm nước mắt vì , Giang cô nương chuyện thú vị quá mất.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Con bé Thanh Dã nếu bằng một nửa độ hài hước của nàng thì cũng chẳng đến mức cùng Bệ hạ sinh thêm đứa nữa. (Trưởng công chúa Nguyên Thanh Dã)

 

Khách khứa mặt đều lẳng lặng cúi đầu nhịn , nhịn đến mức hai bờ vai run bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-89-cau-hoang-de-nop-mang-di.html.]

 

Tam hoàng t.ử là khoái chí nhất, nắm chặt nắm đ.ấ.m thầm thụi xuống đất.

 

Đây là đầu tiên thấy dám bảo phụ hoàng là đồ phá gia chi tử, phụ hoàng rõ ràng là bủn xỉn c.h.ế.t.

 

Mỗi ban thưởng quà cho đại thần, thưởng là bút mực do chính tay , thì cũng là mấy bức chữ thích.

 

Hệ thống: [Ký chủ, mau cất kỹ lệnh bài . Lệnh bài thể hành sử quyền sinh sát, tiền trảm hậu tấu đấy!]

 

Giang Nguyệt Dạng đút lệnh bài túi áo, chắp tay tạ ơn: “Tạ Bệ hạ ban thưởng. chuyện nào chuyện đó, chiếc vòng tay thần vẫn chỉ thể cho Bệ hạ mượn đeo tạm thôi.”

 

Vừa , nàng tự nhiên nắm lấy tay Nguyên Đế, đeo màn bảo vệ lên cổ tay ông.

 

Nguyên Đế cái vòng đen thùi lùi tay , thầm chê chiếc vòng tay thể thao xí.

 

ông cũng gì nhiều, chỉ hỏi: “Cái đồ ... Cái thứ tốn của ngươi bao nhiêu tiền mà tiếc của đến thế?”

 

“Bệ hạ, ngài sẽ ạ.”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Nguyên Đế hỏi nữa, ông cảm thấy nhất đừng tự rước bực , bằng trong lòng mất cân bằng.

 

cũng , hình như Tống Khiêm vẫn còn một đứa con gái xuất giá thì .

 

Ngay lúc Nguyên Đế đang suy tính xem nên gả đứa con trai nào Tống gia, phi, là để đứa con trai nào cầu hôn con gái Tống gia, thì màn múa sân khấu kết thúc.

 

Nguyên Đế lập tức đổi sắc mặt, các tân khách cũng căng thẳng thần kinh, màn biểu diễn tiếp theo chính là xiếc tạp kỹ.

 

Tạ Húc hộ vệ hai bên Hoàng đế, ánh mắt sắc bén như chim ưng chằm chằm từng cử động xung quanh.

 

Hệ thống: [Ký chủ, tới .]

 

Giang Nguyệt Dạng sang phía cầu gỗ, bốn tỳ nữ đang bưng rượu và thức uống chậm rãi qua cầu.

 

Đoàn xiếc tạp kỹ cũng đội bát đầu, xoay khăn tay, nhào lộn, phun lửa xuất hiện.

 

trong đoàn xiếc thích khách, cho nên chỉ cần quan sát kỹ là thể phát hiện ánh mắt của năm trong đó bất thường.

 

Tầm mắt của bọn chúng thỉnh thoảng rơi nữ thích khách đang dâng rượu độc, chốc chốc đưa mắt hiệu với đồng bọn bên cạnh.

 

Khóe mắt Giang Nguyệt Dạng chằm chằm bốn tỳ nữ dâng rượu, quả nhiên ngoài dự đoán, một trong đó đang tiến về phía Bệ hạ.

 

Chỉ thấy tỳ nữ tiên quỳ xuống rót một chén rượu cho Hoàng hậu nương nương, đó dậy sang bên Bệ hạ cũng rót cho Bệ hạ một chén.

 

Nguyên Đế cầm chén rượu lên toan uống, Giang Nguyệt Dạng nhanh tay lẹ mắt giật phắt chén rượu trong tay ông, tiện tay ném thẳng phía .

 

Một tên thị vệ đằng ném trúng đích đáng.

 

Đối diện với ánh mắt giả bộ khó hiểu của Nguyên Đế, Giang Nguyệt Dạng nghiêm túc bừa: “Bệ hạ, thần nãy thấy con muỗi rơi chén rượu. Đồ của thần xịn xò chứ ạ? Muỗi đều độc c.h.ế.t queo .”

 

Nghe thấy chữ “độc”, hình nữ thích khách khẽ run lên một cái.

 

Nguyên Đế liếc nàng: “Ngươi ném chén rượu của Trẫm , Trẫm lấy cái gì mà uống rượu?”

 

“Bệ hạ, uống rượu hại , uống cũng chẳng ạ.”

 

Nữ thích khách đang định lấy chén rượu mới để rót cho Nguyên Đế bỗng khựng động tác, phát hiện ?

 

Nữ thích khách nhanh chóng quét mắt Giang Nguyệt Dạng một lượt, thấy nàng tủm tỉm thì điểm gì bất thường.

 

Nguyên Đế đầu sang mách với Hoàng hậu nương nương: “Hoàng hậu, nàng xem con bé keo kiệt đến mức nào kìa. Thứ tay nỡ tặng cho Trẫm thì thôi , giờ đến cả ngụm rượu cũng nỡ để Trẫm uống nữa.”

 

Hoàng hậu: “...”

 

Thái t.ử & Tam hoàng tử: Phụ hoàng diễn sâu thật đấy.

 

Giang Nguyệt Dạng phớt lờ lời mách lẻo của Nguyên Đế, về phía đám xiếc tạp kỹ.

 

khó cho đám thích khách quá, vì ám sát Bệ hạ mà còn khổ luyện xiếc .

 

Thế thì chi bằng dâng một mỹ nhân cung, một mạng đổi một mạng khi còn tiện hơn.

 

Phía bên , tên thích khách đang phun lửa mượn ánh lửa che giấu, khẽ hỏi nam t.ử đang đội mười mấy cái bát bên cạnh: “Công tử, cẩu hoàng đế uống rượu độc , đây?”

 

Nam t.ử chỉ ngập ngừng một thoáng liền ném thẳng chiếc bát tay về phía Nguyên Đế: “Cẩu hoàng đế, nộp mạng !”

 

 

Loading...