Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 76: Tạ Lễ Của Bạch Thị

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Công tử, vị cô nương là vị cô nương chúng gặp ngày hồi kinh đúng ?”

 

Lục Vân Đình phớt lờ câu hỏi của .

 

Hứa An dường như quen từ lâu, tiếp tục hỏi: “Công tử, ngài đưa “Phong Chi Ngữ” cho nàng ?”

 

“Phong Chi Ngữ” là thứ Lục Vân Đình nhờ đặc biệt chế tạo, tiếng còi thể truyền ngàn dặm, chỉ ba chiếc.

 

Một chiếc dùng chiến trường, một chiếc tặng , còn một chiếc đang ở trong tay Lục Vân Đình.

 

Hơn nữa, âm thanh của mỗi chiếc còi đều khác . Chiếc còi tặng , thể điều động bộ thành viên của Ám Ảnh Các.

 

“Truyền lệnh cho bộ Ám Ảnh, bất kể là ai, thấy tiếng còi lập tức chạy đến.”

 

Lục Vân Đình ngày càng xa, Giang Nguyệt Dạng nắn nắn chiếc còi trong tay, thu hồi tầm mắt : “Đi thôi.”

 

Xe ngựa khởi động , lộc cộc lộc cộc tiến về phía .

 

Đi bao lâu, xung quanh liền trở nên náo nhiệt.

 

Giang Nguyệt Dạng tò mò vén rèm ngoài, đó liền thấy một đám chạy về cùng một hướng.

 

“Nhanh lên nhanh lên, muộn là chẳng vớt vát .”

 

“Ta đang chạy đây, ngươi mang đủ bạc ?”

 

“Đủ đủ .”

 

Giang Nguyệt Dạng: “Cốc Vũ, ngươi hỏi xem xảy chuyện gì?”

 

“Rõ.”

 

Cốc Vũ nhảy xuống xe ngựa, đưa tay túm bừa một nam tử, hỏi: “Đại ca, xin hỏi các vội vã như ? Phía xảy chuyện gì ?”

 

“Chúng đến Linh Lung Các. Nghe Bạch phu nhân của Bạch thị c.h.ế.t mấy năm vẫn c.h.ế.t, hôm qua về nhà .

 

Bạch gia vui mừng, bộ trang sức của Linh Lung Các đều giảm giá một nửa. Chúng nhặt món hời, tiểu ca ngươi cũng mua một món cho tẩu t.ử , rẻ lắm!”

 

Cốc Vũ đáp một tiếng , đợi nam t.ử khỏi, xoay trở bên xe ngựa.

 

Giọng của nam t.ử đó hề nhỏ, Giang Nguyệt Dạng đều thấy cả.

 

“Cốc Vũ, ngươi thám thính xem Bạch phu nhân về nhà bằng cách nào, những năm qua sinh sống ở .”

 

Nàng là Bạch Diễn Minh Nguyệt sơn trang cứu Bạch phu nhân , liền tò mò giải thích với bên ngoài như thế nào.

 

Cốc Vũ một tiếng, đó liền sải bước về phía đám đông. Ước chừng qua một khắc đồng hồ, Cốc Vũ thám thính rõ ràng .

 

Hắn đem những chuyện thám thính kể ngọn ngành cho Giang Nguyệt Dạng, hóa Bạch Diễn với bên ngoài rằng Bạch phu nhân khi rơi xuống vách núi một nữ nhân ở ẩn cứu mạng.

 

Chú ý trọng điểm, là một nữ nhân cứu. Như , danh tiếng của Bạch phu nhân sẽ tổn hại.

 

Còn về việc tại bảy năm về nhà, Bạch Diễn mượn cớ mất trí nhớ, vì Bạch phu nhân mới tìm đường về nhà bảy năm.

 

Để khiến tất cả đều tin lời giải thích , Bạch Diễn còn “quỳ xin” nữ nhân ở ẩn đến Bạch gia ở vài ngày.

 

trong lòng Giang Nguyệt Dạng hiểu rõ, nữ nhân đó chẳng qua chỉ là công cụ hình nhân mà Bạch Diễn tìm đến để chứng minh sự trong sạch của Bạch phu nhân mà thôi.

 

Ngoài , Cốc Vũ còn thám thính , Bạch gia nhị gia vì chuyện gì mà gạch tên khỏi gia phả.

 

Hệ thống: [Bạch gia nhị gia chỉ gạch tên khỏi gia phả, mà còn Bạch Diễn giam cầm , giống hệt như cách Bạch phu nhân từng giam cầm . nơi giam cầm môi trường như của Bạch phu nhân , ở đó là côn trùng độc và rắn rết.]

 

[Đó cũng là tự tự chịu.]

 

Giang Nguyệt Dạng buông rèm xe xuống, “Về nhà thôi.”

 

Một khắc đồng hồ , Giang Nguyệt Dạng về đến nhà. Chỉ là, nàng bước đến tiền sảnh thấy những rương quà cáp chất đầy mặt đất.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-76-ta-le-cua-bach-thi.html.]

“Lê quản gia, những thứ đều là ai gửi đến ?”

 

Lê quản gia đang ghi chép lễ vật tiếng liền ngẩng đầu lên, thấy là Giang Nguyệt Dạng, vội vàng lên tiếng : “Cô nương, những thứ đều là Bạch gia đại công t.ử gửi đến cho công t.ử nhà chúng .”

 

“Bạch gia đại công t.ử Bạch Diễn?”

 

“Vâng.”

 

Giang Nguyệt Dạng bước tới, thấy trong rương đều đựng những đồ dùng và trang sức trâm cài của nữ nhi, liền những thứ tuy ngoài mặt là tặng cho ca ca nàng, nhưng thực chất là tạ lễ tặng cho nàng.

 

Lê quản gia đương nhiên cũng điểm , nhưng ông toạc .

 

Chỉ từ trong n.g.ự.c lấy hai bức thư đưa cho Giang Nguyệt Dạng, “Cô nương, đây là thư Tống lão gia gửi cho và phu nhân.”

 

“Ngoại tổ phụ của ?” Giang Nguyệt Dạng vội vàng nhận lấy bức thư, “Tính toán thời gian, ngoại tổ phụ bọn họ cũng sắp lên kinh .”

 

Còn vài ngày nữa là đến lễ cập kê của nàng, ngoại tổ phụ sớm mong ngóng ngày .

 

Giang Nguyệt Dạng: “Lê quản gia, ông đem những món quà đều đưa khố phòng của .”

 

Nói xong, nàng xoay thẳng đến viện của nương nàng.

 

Giang phu nhân tuy xuất thương hộ, nhưng từ nhỏ cũng nuôi dưỡng theo khuôn mẫu danh môn khuê tú.

 

Bình thường ít khi khỏi cửa, đều ở nhà thêu thùa và chăm hoa, cho dù ngoài cũng chỉ là mua sắm quanh quẩn gần nhà.

 

Lúc , Giang phu nhân đang ở trong viện cắt tỉa cành lá cho những chậu hoa bà trồng.

 

“Nương.” Giang Nguyệt Dạng tới tiếng tới .

 

Giang phu nhân ngẩng đầu sang, “Chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã.”

 

Giang Nguyệt Dạng chạy đến mặt bà dừng , “Nương, ngoại tổ phụ gửi thư đến .”

 

“Xem con chạy mồ hôi nhễ nhại kìa, theo nương nhà cho mát mẻ.”

 

Giang phu nhân vội xem thư, kéo nàng trong nhà.

 

Vừa nhà, Giang Nguyệt Dạng đưa bức thư ghi tên Giang phu nhân cho bà, còn thì chờ đợi mà mở bức thư tay .

 

Trên thư đều những lời Tống Khiêm nhung nhớ đứa cháu gái ngoại , còn bọn họ quyết định định cư ở kinh thành, thể ngày ngày gặp đứa cháu gái ngoại là nàng .

 

Giang Nguyệt Dạng xem xong thư, đầu hỏi: “Nương, ngoại tổ phụ gì với nương ?”

 

Giang phu nhân đưa bức thư cho nàng, “Tổ phụ con bọn họ hai ngày nữa là thể đến kinh thành, bảo nương dẫn dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ.

 

Còn tiểu di của con trúng một sách, chuẩn định hôn sự. Bây giờ đang dẫn sách đó lên kinh thi, bảo chúng giúp tiểu di con xem mắt.”

 

“Tiểu di sắp định ?” Giang Nguyệt Dạng lướt qua bức thư, “Nương, sách mà tiểu di định tên Tịch Thanh Sơn thư ?”

 

Giang phu nhân gật đầu, “Tiểu di con đây cũng từng gửi thư với nương về , là học hành tồi, đối xử với khác chân thành, cũng khôi ngô tuấn tú, thích. Chỉ là gia cảnh bình thường, trong nhà còn một đanh đá.”

 

Đứa của bà là con gái út của phụ , cũng chỉ lớn hơn khuê nữ nhà bà bốn tuổi, bình thường lời tâm tình gì đều với bà.

 

Cho dù hai nhà cách ngàn dặm, cũng quản ngại vất vả mỗi tháng đều gửi thư hỏi thăm.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy mà tiểu di nàng trúng một đanh đá, bất giác nhíu mày.

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô và tiểu di của cô quan hệ ?]

 

[Mi xem?]

 

[Xem là quan hệ . Vậy khuyên ký chủ nên phá hỏng môn hôn sự , tên Tịch Thanh Sơn là chốn nương tựa .]

 

[Tại ? Bởi vì một đanh đá, tiểu di của sẽ chèn ép ?]

 

[Không .]

 

 

Loading...