Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 69: Ta Không Nói Chuyện Với Rác Rưởi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng thấy thông báo của hệ thống, lập tức chìm ý thức để kiểm tra. Chỉ thấy trong gian hệ thống ngoài ba khẩu s.ú.n.g lục và một bình oxy, còn thêm một hộp quà.
Nàng theo bản năng nhấn mở hộp quà, nhưng nghĩ đến nơi đang , vẫn cố nhịn xuống.
Nàng mỉm lịch sự: “Cái đó, Tật Phong tướng quân, hạ quan xin phép .”
“Ừm.” Lục Vân Đình khẽ đáp.
Giang Nguyệt Dạng vẫy tay với , xoay rảo bước về phía cổng cung.
mấy bước, Hữu tướng đại nhân đang dừng phía đợi ai chặn .
“Tiểu Giang đại nhân.”
Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc : “Hữu tướng đại nhân?”
“Mượn bước chuyện?”
Giang Nguyệt Dạng bất ngờ, nàng cảm thấy quan hệ giữa nàng và Hữu tướng đại nhân khá căng thẳng, tình huống chủ động bắt chuyện nên xuất hiện mới .
Tuy nhiên, với tư cách là cấp , nàng vẫn một tiếng ngoan ngoãn theo.
Mãi cho đến khi tới một góc vắng , Hữu tướng đại nhân mới dừng bước.
Hữu tướng im lặng một hồi lâu mới chậm rãi mở lời: “Ngày đó, đa tạ Tiểu Giang đại nhân.”
Thực ông tìm Giang Nguyệt Dạng chuyện từ lâu , chỉ là mấy ngày nay Giang Nguyệt Dạng đều ở trong phủ dưỡng thương, ông tìm cơ hội.
Giang Nguyệt Dạng: [??? Ngày đó là ngày nào? Cảm ơn chuyện gì?]
Hệ thống nhắc nhở: [Ký chủ, ông chắc đang đến chuyện hôm đó phố, cô trượng nghĩa lên tiếng giúp Hà Nhị công t.ử đấy.]
Giang Nguyệt Dạng bừng tỉnh đại ngộ: “Hữu tướng đại nhân khách sáo , chỉ là tiện tay mà thôi.”
“Tiểu Giang đại nhân thực sự nghĩ như ?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu, ánh mắt kiên định : “Hữu tướng đại nhân thể tin, hạ quan từng trong mộng thấy một thế giới khác, ở đó cũng những khác biệt với thường giống như Hà Nhị công tử.
Bọn họ sợ ánh mắt của khác, sống một cuộc đời muôn màu muôn vẻ. Hạ quan tin rằng, chỉ cần Hà Nhị công t.ử , cũng thể như .”
Hữu tướng đại nhân nàng chằm chằm chớp mắt, dường như tìm dấu vết của sự nịnh nọt mặt nàng.
, nàng thực sự nghĩ như .
Hữu tướng đại nhân mỉm nhẹ nhõm: “Nghe quân một lời, như vén mây thấy mặt trời, là bản quan tự nhốt .”
Hôm đó, khi Hà Cảnh về nhà, chủ động thẳng thắn với Hữu tướng chuyện là đoạn tụ, đồng thời bày tỏ cả đời y sẽ lấy vợ.
Nếu Hữu tướng cảm thấy y mất mặt gia đình, y thể rời khỏi tướng phủ ngoài tự lập môn hộ.
Lúc đó, Hữu tướng đại nhân cảm thấy trời sập .
Đứa con trai ông dốc lòng dạy dỗ khôn lớn, thể là đoạn tụ chứ?
Ông suy nghĩ lâu cũng thể buông bỏ, cho đến khi ông những lời của Giang Nguyệt Dạng từ miệng gã sai vặt theo Hà Cảnh.
Cho đến cuộc trò chuyện hôm nay, ông mới thực sự buông bỏ .
Giang Nguyệt Dạng toét miệng : “Chuyện rơi ai, nhất thời đều khó mà chấp nhận , nhưng thực khó chấp nhận nhất vẫn là trong cuộc.”
Hữu tướng đại nhân ngẩn , đó : “Bản quan hiểu .”
“Vậy...” Giang Nguyệt Dạng đưa tay chỉ về hướng cổng cung, “Hạ quan xin phép về .”
“Đi .”
Giang Nguyệt Dạng rảo bước thật nhanh, trong lòng lẩm bẩm: [Ai mà gọi nữa, liều mạng với đó!]
Lại bộ Thượng thư định tìm Giang Nguyệt Dạng bàn bạc chuyện khoa cử liền âm thầm ngậm miệng .
“Tiểu Giang đại nhân vội vàng như , là định thế?” Có nghi hoặc lên tiếng.
Giang Nguyệt Dạng bước khỏi cổng cung với tốc độ nhanh nhất, lên xe ngựa kịp chờ đợi hỏi: [Tiểu Qua, “Chỉ Điểm Giang Sơn” là bàn tay vàng gì ?]
Hệ thống : [Ký chủ, đây cô hỏi thể nạp tiền nâng cấp ? Sau khi hệ thống chính và các nhân viên nghiên cứu nhất trí bàn bạc, đồng ý với yêu cầu của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-69-ta-khong-noi-chuyen-voi-rac-ruoi.html.]
“Chỉ Điểm Giang Sơn” chính là cơ chế bảo vệ dành cho cô, nhưng cụ thể hình dạng thế nào, cần mở mới .]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức nhấn mở hộp quà đó.
Sau đó, nàng thấy một dòng thông báo: Mở hộp quà cần nộp Tinh Nguyên tệ.
[Tinh Nguyên tệ?]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Là tiền tệ của hành tinh chúng .]
Giang Nguyệt Dạng ồ một tiếng, đảo mắt một vòng, đưa tay tháo miếng ngọc bội tùy xuống.
[Mi xem thứ đáng giá bao nhiêu tiền.]
Hệ thống: [Ký chủ, miếng ngọc bội là cha cô để cho cô. Cô và ca ca cô mỗi một nửa, ghép mới thành một miếng chỉnh.]
[Ta , định lấy nó đổi Tinh Nguyên tệ, chỉ xem nó đáng giá bao nhiêu tiền thôi. Mi thao tác cẩn thận , nếu mà... thì mi c.h.ế.t chắc.]
Hệ thống kiêu ngạo hừ một tiếng: [Trừ khi , nếu bản hệ thống mới sai sót .]
Cuối cùng, miếng ngọc bội đó của Giang Nguyệt Dạng trị giá ba mươi triệu Tinh Nguyên tệ. Trợ lý nhỏ của cửa hàng còn đặc biệt chỉ , ghép thành một đôi thể trị giá một trăm triệu, đủ để mở hộp quà.
Giang Nguyệt Dạng coi như thấy, buộc ngọc bội lớn tiếng lệnh: “Thanh Minh, tốc tiến lên.”
“Rõ! Cô nương vững nhé.”
Bây giờ, mỗi ngày nàng đều dẫn Thanh Chi, Thanh Minh và Cốc Vũ ngoài, do Thanh Minh và Cốc Vũ luân phiên đ.á.n.h xe.
Xe ngựa tăng tốc, nhưng cũng nhanh hơn là bao. Bởi vì Đại Hạ quy định, đường phố phi ngựa, xe ngựa cũng giới hạn tốc độ.
Cứ như , xe ngựa chạy nhanh chậm. Chẳng bao lâu , Giang Nguyệt Dạng xe ngựa đến nơi gặp Hà Cảnh.
Đây là con đường nàng bắt buộc qua để về nhà.
“Hà Cảnh, vội vã như là định thế?”
Vẫn là tửu lâu đó, vẫn là Nam Mục Dương và đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của gã.
Chỉ điều, Nam Mục Dương tửu lâu, mà đối mặt với Hà Cảnh phố.
Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng động liền vén rèm xe một cái: “Thanh Minh, dừng một chút.”
Nàng xem đám hôm nay định giở trò gì.
Bởi vì Nam Mục Dương lưng về phía xe ngựa, nên gã Giang Nguyệt Dạng ở phía .
Hà Cảnh thấy ký hiệu Giang phủ xe ngựa.
“Bản công t.ử đang chuyện với ngươi, câm ?” Nam Mục Dương đưa tay đẩy Hà Cảnh một cái.
Hà Cảnh nhướng mày xe ngựa một cái, mím môi : “Ta chuyện với rác rưởi.”
Sắc mặt Nam Mục Dương trầm xuống: “Ngươi gan thì nữa xem!”
“Vậy ngươi cho kỹ đây.” Hà Cảnh ưỡn ngực, “Ta , chuyện với rác rưởi.”
“Ngươi!”
Nam Mục Dương vung nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h , nhưng mấy tên hồ bằng cẩu hữu kéo .
“Ngươi bình tĩnh chút , đừng quên dù cũng là con trai Hữu tướng. Chúng thể nhạo , nhưng thể đ.á.n.h .”
Tính tình Hà Cảnh , bình thường ức h.i.ế.p cũng với nhà, thế là chiều hư đám khiến bọn chúng dần quên mất phận của .
Chỉ là con cháu của quan viên tứ ngũ phẩm cỏn con, cũng dám động thủ với con trai Hữu tướng!
Nam Mục Dương tìm lý trí, từ từ buông lỏng nắm đấm, chuyển sang chế nhạo: “Ngươi cứng miệng đến cũng đổi sự thật ngươi là một tên đoạn tụ! Sao, vội vàng như là định tìm đàn ông ?”
“Liên quan gì đến ngươi?”
“Ta đây là nể tình chúng từng là đồng môn, định giới thiệu cho ngươi một , đảm bảo ngươi sẽ hài lòng.”
“Giới thiệu ngươi ?” Hà Cảnh chế nhạo , “Vậy hài lòng . Mắt của cao, kẻ mọc xí chướng mắt.”