Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 6: Liệu Có Ẩn Tình Khác
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thuyết thư lui xuống, một cặp cha con bước lên thế, một kéo đàn nhị, một gảy tỳ bà, cùng hợp tấu một khúc nhạc hào hùng đầy khí thế.
Âm thanh dũng mãnh ngút trời, tựa như tiếng trống trận nơi sa trường, khích lệ tướng sĩ dũng tiến lên.
Lại tựa như hiệu lệnh của tướng quân, chỉ huy thiên quân vạn mã xung phong hãm trận. Từng giai điệu như một lưỡi kiếm sắc bén x.é to.ạc hư , rung động lòng .
Trong khúc nhạc còn mang theo một luồng khí tức bi tráng, dường như là tiếng gào thét của các tướng sĩ bên bờ sinh tử, là sự quyết tuyệt của bậc tráng sĩ c.h.ặ.t t.a.y tự cứu .
Trong một thoáng chốc, Giang Nguyệt Dạng ngỡ như chính đang thấy khói lửa ngập trời, đao kiếm ngựa xe, gươm gãy chìm cát nơi chiến trường cổ đại...
Nàng chìm đắm trong đó thể thoát , nhất là khi xong câu chuyện về Lục Vân Đình.
Khúc nhạc kết thúc, những mặt hồi lâu vẫn thể hồn.
Lại qua bao lâu, một tiếng vỗ tay vang lên phá tan sự tĩnh lặng, đ.á.n.h thức đám đông đang say đắm, nối tiếp theo đó là những tràng pháo tay và tiếng reo hò đinh tai nhức óc.
“Hay! Đàn quá tuyệt vời!”
“Ta cảm giác như chính bước từ chiến trường .”
“Ta dường như thấy đao quang kiếm ảnh, da ngựa bọc thây.”
Mọi thi bày tỏ nỗi chấn động trong lòng, đồng thời cũng quên ném tiền thưởng, Giang Nguyệt Dạng cũng hào phóng thưởng hẳn năm lượng bạc.
Hai cha con hôm nay bội thu ngoài mong đợi.
Giang Nguyệt Dạng khỏi cảm thán: “Đàn thật đấy, quả đúng là trình độ bậc thầy. Không ngờ một tửu lầu nhỏ bé thế ẩn chứa nhiều cao nhân đến .”
Hương Lăng đồng tình gật đầu: “Nghe , nhưng cô nương ơi, chúng mau về thôi kẻo muộn? Giờ chắc đại công t.ử ngoài tìm chúng .”
Nàng đoán sai, Giang đại công t.ử Giang Tuần khi phu xe bẩm báo rằng Giang Nguyệt Dạng nán bên ngoài thì chẳng lời nào, lập tức ngoài tìm ngay.
Hắn sợ nhà đánh.
“Được , ăn xong là về liền.”
Nàng cũng dự định bàn bạc với nhà về chuyện ngoài , lúc đó thì thể chọc giận họ .
Thế là hai thưởng thức món ngon, lắng các thực khách bàn tán sôi nổi về khúc nhạc ban nãy cùng nhân vật Lục Vân Đình.
Sau đó, nàng vô tình bàn bên cạnh đang nhỏ giọng xì xào về nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân.
“Này, ngươi thấy chuyện năm đó điểm kỳ lạ ?”
“Ngươi đến chuyện gì?”
“Cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân .”
“Cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân thì gì kỳ lạ chứ? Chẳng quân địch lẻn thành đ.á.n.h cho Lục gia quân trở tay kịp, Lục lão tướng quân nỡ bỏ mặc bá tánh trong thành để một tháo chạy, đó liều c.h.ế.t quyết chiến với quân địch t.ử trận ?”
“Thế mà còn kỳ lạ ? Ngươi nghĩ xem, Lục gia quân là những thế nào, ai nấy đều túc trí đa mưu, dũng cảm thiện chiến, thể dễ dàng quân địch lẻn thành như thế? Trừ phi kẻ nội ứng ngoại hợp.”
“Đó chỉ là suy đoán của ngươi thôi, Lục gia quân lợi hại đến thì cũng là con , trăm điều cẩn thận ắt một lúc sơ suất chứ.”
“Cứ cho là bọn họ sơ suất để quân địch lọt , nhưng thể còn một ai sống sót? Phải rằng, lúc trong thành tới một vạn Lục gia quân cùng năm vị tướng lĩnh kiệt xuất! Hơn nữa, Lục lão tướng quân tự phụ, tuyệt đối thể nào phái ngoài cầu viện.”
“Chẳng vây thành ?”
“Ngươi ngốc , thành trì biên thùy thường đều đào mật đạo, mục đích chính là để cầu viện khi xảy tình huống bất ngờ.”
“Chuyện ... Chẳng lẽ vụ việc quân địch đồ sát cả tòa thành năm xưa thực sự ẩn tình khác?”
“Ta cảm thấy trong một âm mưu động trời, một vạn tướng sĩ cộng thêm cả một thành bá tánh đông đúc như thế đều c.h.ế.t sạch, đến cả t.h.i t.h.ể cũng chẳng còn.”
“Nghe trận đại hỏa năm đó nhuộm đỏ rực cả góc trời, biến đêm đen thành ban ngày.”
“Ai da Chuyện năm xưa rốt cuộc thế nào, giờ đây còn manh mối để điều tra nữa . Vả , đây cũng chẳng chuyện mà thứ dân áo vải như chúng thể tùy tiện bàn luận, nhất chúng nên cẩn trọng lời ăn tiếng .”
“Ta cũng là do khúc nhạc ban nãy xúc động thôi. Không nữa, nữa, ăn cơm .”
Giang Nguyệt Dạng đang đến đoạn gay cấn, bọn họ bỗng dưng ngậm miệng là thế nào chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-6-lieu-co-an-tinh-khac.html.]
Nàng ghét nhất là mấy kẻ chuyện nửa chừng bỏ lửng!
Trong lúc nàng đang bực bội thầm mắng, Hương Lăng đột nhiên lên tiếng: “Cô nương, chúng thôi.”
Giang Nguyệt Dạng cụp mắt , hóa chẳng từ lúc nào hai dùng xong bữa, Hương Lăng còn thanh toán tiền xong xuôi .
Bất đắc dĩ, nàng đành dậy rời khỏi Thanh Phong Lâu.
Trên đường trở về, Giang Nguyệt Dạng xâu chuỗi những lời đám , càng nghĩ càng thấy sai sai.
Đến cả bá tánh bình thường còn nghĩ những điểm bất hợp lý đó, cớ Bệ hạ và của Lục gia quân nghĩ tới?
Chỉ một nguyên nhân duy nhất, đó là những điểm vô lý đều kẻ nào đó biến thành hợp lý .
suy đoán chỉ thành lập tiền đề cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân ẩn tình.
Vạn nhất ẩn tình gì thì ?
Giang Nguyệt Dạng càng nghĩ đầu càng đến , bèn dứt khoát hỏi trong lòng: [Tiểu Qua, cái c.h.ế.t của Lục lão tướng quân âm mưu gì ?]
[Có, ông là bày mưu hãm hại mà c.h.ế.t!]
Quả nhiên!
[Ông ai bày mưu hại c.h.ế.t? Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?]
Giang Nguyệt Dạng sốt ruột truy vấn, nhưng nàng hề , kẻ nãy giờ vẫn luôn theo lưng nàng, thấy câu “Lục lão tướng quân bày mưu hại c.h.ế.t” thì bước chân đột nhiên khựng .
[Lục lão tướng quân khi xuất chinh phát hiện kẻ âm thầm cấu kết với quân địch, nhưng vẫn tra là ai. Thế nên ông định bụng đ.á.n.h xong trận sẽ tiếp tục điều tra. Không ngờ phong thanh rò rỉ, kẻ cấu kết với địch khả năng sẽ bại lộ, liền nảy sinh ý định g.i.ế.c diệt khẩu.]
[ g.i.ế.c một vị đại tướng quân nắm trong tay mấy chục vạn đại quân chuyện dễ dàng? Huống hồ kẻ đó còn một cách thần quỷ . Thế là, khi tính toán kỹ lưỡng, quyết định...]
[Tình hình cụ thể để hãy , ngươi cho kẻ sát hại Lục lão tướng quân rốt cuộc là ai ?] Giang Nguyệt Dạng chờ nổi liền ngắt lời nó.
[Mệnh cách của kẻ đó đặc thù, rõ mặt . Kí chủ, ca ca của cô đang đằng đằng sát khí về phía cô kìa.]
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng về phía , ca ca nhà đang sải bước dài tới, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng lột tả trọn vẹn tâm trạng bực dọc của lúc .
“Cô... Cô nương, tự cầu nhiều phúc nhé.” Hương Lăng nhét vò rượu trong tay lòng nàng lùi mấy bước.
Giang Nguyệt Dạng giật giật khóe miệng: “Hương Lăng, cái đồ nghĩa khí !”
Hương Lăng cúi gầu, lí nhí : “Đại công t.ử thương nhất mà, nũng một chút là ngài hết giận ngay thôi.”
“Ta...”
“Muội cái gì mà ?”
Lúc , Giang Tuần sa sầm nét mặt tới mặt nàng.
Giang Nguyệt Dạng lập tức nhận sai: “Muội sai .”
“ ở ?”
“Rời cung xong thì nên về nhà ngay, nên la cà bên ngoài.”
“Trước khi cung chúng dặn dò thế nào?”
Giang Nguyệt Dạng chột chọc chọc ngón tay: “Nhìn ít, ít, bớt suy nghĩ lung tung, khỏi cung là thẳng về nhà.”
“Muội thật là.” Giang Tuần giơ tay định gõ đầu nàng.
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng né tránh.
Bàn tay dự kiến hề giáng xuống, bên tai truyền đến một câu hỏi: “Ở trong cung những gì?”
Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác ngẩng đầu: “Muội gì ? Chỉ là một bài thơ về hoa mẫu đơn thôi mà. Xảy chuyện gì ?”
“Cha và nương Bệ hạ tuyên triệu cung .”
Hắn chân ngoài tìm Giang Nguyệt Dạng thì chân công công trong cung mang khẩu dụ ập tới.