Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 54: Đầu Hàng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta suy nghĩ của quân sư.”

 

, cũng quân sư nhận cục diện hiện tại như thế nào? Chúng rốt cuộc là chiến hàng?”

 

Tiêu Sơn - nãy giờ vẫn luôn im lặng đột nhiên gọi tên, kịp phản ứng , ngẩn một lúc mới : “Nếu chư vị hỏi quan điểm của Tiêu mỗ, Tiêu mỗ chủ trương đầu hàng.”

 

“Vì ? Ngươi sợ ?”

 

Tiêu Sơn lắc đầu: “Tiêu mỗ nếu sợ, ngay từ đầu theo Vương gia tạo phản. Tiêu mỗ chủ trương đầu hàng là ba lý do.”

 

“Thứ nhất, đúng như lời Triệu đại nhân , lương thực của chúng đủ, đối phương thể vây c.h.ế.t chúng ở đây. Thứ hai, cho dù chúng đột phá vòng vây thành công, trong tình huống triều đình sự chuẩn từ thì cũng thể nên chuyện. Thứ ba, giả sử chúng thành công , trong các vị ở đây, ai sẽ là lên vị trí đó?”

 

Lời thốt , ngoại trừ Tiêu Sơn, sáu mặt đều mang tâm tư riêng.

 

Trước đó Vinh Thân vương ở đây, bọn họ tự nhiên sẽ dám mơ tưởng tới vị trí đó.

 

hiện tại Vinh Thân vương còn nữa, bọn họ ai cũng phục ai, đều bước lên vị trí cửu ngũ chí tôn.

 

Có nam nhân nào mà ham giang sơn mỹ nhân chứ?

 

Tiêu Sơn chẳng cần dùng đầu suy nghĩ cũng chút tâm tư nhỏ mọn trong lòng bọn họ, liền tiếp: “Đây chỉ là cái cá nhân của Tiêu mỗ, chiến hàng còn cần chư vị tự định đoạt.

 

Tiêu mỗ thêm một câu, chư vị đều là những dũng mưu, binh lính trướng cũng đều là những đồng đội từng sinh t.ử cùng chư vị, xin hãy vì bọn họ mà suy nghĩ thật kỹ khi đưa quyết định.”

 

Mấy rũ mắt im lặng.

 

“Cách lúc trời sáng còn một canh giờ nữa, chư vị thể tĩnh tâm mà suy nghĩ cho thấu đáo, Tiêu mỗ xin phép về doanh trướng của .”

 

Hắn chỉ là một quân sư nhỏ nhoi, những việc thể vì những binh sĩ cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

 

Sau khi Tiêu Sơn ngoài, sáu còn xuống bàn bạc.

 

Triệu đại nhân - chủ trương đầu hàng lên tiếng : “Ta tự bản lĩnh bằng các vị ở đây, lên vị trí đó, cho nên binh lính của tìm cái c.h.ế.t vô ích.”

 

Tôn tướng quân - chủ chiến quát lên: “Ngươi đây là lâm trận bỏ chạy ? Có tin bản tướng quân bây giờ c.h.é.m c.h.ế.t ngươi ?”

 

“Ngươi cứ thử xem!”

 

Tôn tướng quân đập bàn phắt dậy, nhưng còn kịp bên cạnh ngăn .

 

“Các ngươi đừng cãi nữa, bây giờ nội bộ lục đục giải quyết vấn đề gì ?”

 

Tôn tướng quân nén giận xuống, hai tạm thời sóng yên biển lặng.

 

khách quan : “Mặc dù thừa nhận, nhưng thật trong lòng chúng đều hiểu rõ, Tiêu quân sư sai. Cục diện hiện tại thế , chúng bại .”

 

Không khí trong trướng trở nên càng thêm ngột ngạt áp bức, bọn họ đều may mắn binh biến thành công, bách tính và quan viên của Đại Hạ cũng sẽ thần phục bọn họ.

 

Bởi vì bọn họ danh bất chính ngôn bất thuận, vả giữa bọn họ chắc chắn sẽ một trận nội đấu tranh giành.

 

Hơn nữa, chẳng chừng còn bách tính khởi nghĩa lật đổ.

 

Vì một phần vạn khả năng mong manh mà liều mạng sống của chín vạn con , liệu thực sự đáng giá ?

 

“Hay là... Chúng cứ đầu hàng ?”

 

Một hồi lâu , thăm dò thốt câu , đồng thời cũng chú ý phản ứng của mấy đồng liêu chủ chiến .

 

“Tôn tướng quân, ý của các ngươi thế nào?”

 

Sắc mặt Tôn tướng quân xanh mét, một lời.

 

Mấy còn trao đổi ánh mắt, một vị võ tướng lúc chủ chiến lên tiếng: “Cho dù hàng thì cũng tranh thủ lợi ích lớn nhất. Chuyện , tóm chịu trách nhiệm.”

 

Cả sáu đều hiểu rõ, Vương gia chịu trách nhiệm chính, nhưng trong bọn họ chắc chắn cũng sẽ c.h.é.m đầu một hai .

 

Tôn tướng quân : “Nếu mấy các ngươi chủ hàng, chi bằng để các ngươi gánh hết trách nhiệm, thế nào?”

 

“Dựa cái gì chứ?”

 

“Ngươi c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t, ai c.h.ế.t đây?”

 

“Ngươi tưởng quyết chiến đến cùng là sống chắc?”

 

“Vậy thì bản tướng quân cũng c.h.ế.t mà hối tiếc!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-54-dau-hang.html.]

 

“Đủ , đừng cãi nữa! Đã là đều c.h.ế.t, thì cùng nghĩ cách vượt qua cửa ải khó khăn !”

 

cẩn thận từng li từng tí : “Hay là chúng hỏi Tiêu quân sư, ngài sách lược vẹn cả đôi đường thì ?”

 

Sáu nhất trí đồng ý, đó Tiêu Sơn liền gọi tới.

 

Đối với chuyện , Tiêu Sơn cũng cảm thấy quá bất ngờ.

 

Triệu đại nhân : “Tiên sinh, chúng ý định đầu hàng, nhưng ngài và đều , chuyện ắt chịu trách nhiệm. Cho nên, xin hỏi , ván cờ nên phá giải thế nào?”

 

Nghe , tảng đá lớn trong lòng Tiêu Sơn rốt cuộc cũng rơi xuống đất.

 

“Nếu chư vị quyết định đầu hàng, Tiêu Sơn thể giao thiệp với Tạ Húc, cố gắng bảo tính mạng cho chư vị. Nếu như đàm phán thành, thì Tiêu mỗ nguyện gánh vác bộ trách nhiệm.”

 

Sáu vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng cảm thấy hổ thẹn khôn cùng, bởi vì bọn họ lúc cũng từng ý định đẩy Tiêu Sơn để gánh chịu trách nhiệm.

 

“Tiên sinh lòng ôm đại nghĩa, Triệu mỗ tự thấy hổ thẹn bằng.” Triệu đại nhân dậy tiên chắp tay hành lễ.

 

Những khác thấy cũng chậm rãi dậy hành lễ, tất cả đều ngầm hiểu mà cần .

 

Tiêu Sơn khẽ mỉm , dùng một mạng của để đổi lấy tính mạng của chín vạn tướng sĩ, oán hối.

 

Chuyện nên chậm trễ, Tiêu Sơn đề nghị ngoài đàm phán ngay lúc .

 

Sau đó, bảy cùng bước khỏi doanh trướng, về phía lối .

 

Còn ở phía Tạ Húc, Chấn Quốc Tướng quân lén lút hỏi , bệ hạ ngầm chỉ thị cho g.i.ế.c Vinh Thân vương ?

 

Tạ Húc bảo Chấn Quốc Tướng quân nên cẩn trọng lời , rằng bệ hạ yêu thương thủ túc, sẽ hạ mệnh lệnh như cho .

 

Vinh Thân vương rơi kết cục như thế , là hậu quả của việc ông thà c.h.ế.t hàng.

 

Chấn Quốc Tướng quân tin lắm, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Bệ hạ nếu như suy nghĩ , Vinh Thân vương thể thoát khỏi tay cấm quân , ngươi dám g.i.ế.c Vinh Thân vương chứ.”

 

Nguyên Đế tỏ vẻ ông còn oan uổng hơn cả Đậu Nga!

 

Ba chứng kiến bộ quá trình âm thầm cúi đầu giữ im lặng.

 

Bọn họ bệ hạ ngầm chỉ thị cho đại nhân nhà g.i.ế.c Vinh Thân vương , nhưng bọn họ tận mắt chứng kiến đại nhân nhà cố tình giả vờ thấy lời đầu hàng của Vinh Thân vương.

 

Tạ Húc trọn từng câu chữ mà Chấn Quốc Tướng quân thầm thì lẩm bẩm, cũng buồn giải thích, chỉ hỏi : “Nếu như đổi là Chấn Quốc Tướng quân ngài, Vinh Thân vương đang ở ngay mắt, ngài sẽ thế nào?”

 

Thế thì đương nhiên là c.h.é.m c.h.ế.t tại chỗ !

 

Chấn Quốc Tướng quân nghĩ thầm trong bụng như , nhưng ông miệng.

 

lúc , binh sĩ chạy tới báo cáo, bên trong chuyện với bọn họ.

 

Hai một cái, cùng dậy qua.

 

Nơi lối của ngọn núi lớn, Tiêu Sơn một ở lằn ranh giới tuyến. Gió đêm hiu hắt, mang cho một cảm giác cô tịch thê lương.

 

Bóng hình của ánh trăng vẻ càng thêm đơn bạc, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng thể gió thổi ngã.

 

Thế nhưng, ánh mắt của kiên định khác thường.

 

Tạ Húc nhíu mày hỏi: “Ngươi lời gì ?”

 

Tiêu Sơn nặn một nụ ôn hòa, vẻ mặt bình thản : “Tạ đại nhân, chúng bằng lòng đầu hàng, nhưng chúng hy vọng tất cả đều c.h.ế.t.”

 

“Chuyện bản quan thể hứa với ngươi.”

 

“Tạ đại nhân, Tiêu mỗ , chuyện mưu phản hệ trọng, bệ hạ cần cho văn võ bá quan, cho thiên hạ một lời giải thích. Vì lẽ đó, bệ hạ ắt sẽ c.h.é.m đầu vài để răn đe thiên hạ.”

 

Tạ Húc lẳng lặng lắng , đại khái đoán Tiêu Sơn tiếp theo sẽ những gì.

 

“Tiêu mỗ tình nguyện gánh vác tội , chỉ cầu bệ hạ chấp thuận!”

 

Tạ Húc trầm giọng hỏi: “Tiên sinh cảm thấy chịu uất ức ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Không oán hối.”

 

“Tiên sinh cao nghĩa, bản quan nhất định sẽ dốc lực giúp thành !”

 

 

Loading...