Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 512: Phiên ngoại: Về nhà
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ái chà! Suýt nữa thì quên mất việc quan trọng nhất! Tiểu Qua, tiền mà Vân Trung T.ử vơ vét từ chỗ Bệ hạ tẩu tán ?]
Nghe thấy lời , đám Tả tướng phía liền từ từ thả chậm bước chân, vểnh tai lên chăm chú lắng .
Bọn họ chỉ mải lo lắng cho long thể của Bệ hạ, mà quên khuấy mất việc truy lùng tung tích tiền khổng lồ Vân Trung T.ử mượn danh nghĩa mua d.ư.ợ.c liệu luyện đan rút ruột từ Hộ bộ.
Giang Thượng thư thì hề quên, chỉ là ông vẫn luôn tìm thời cơ thích hợp và lý do chính đáng để nhắc tới chuyện .
Hệ thống: [Số tiền đó Vân Trung T.ử lén lút chôn giấu một tấm bia mộ vô danh ở vùng ngoại ô phía tây kinh thành.]
[Có nhiều ?]
[Nhiều dã man luôn, bọn trộm mộ mà thấy chắc toe toét đến c.h.ế.t mất thôi.]
Giang Nguyệt Dạng liền lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ: [Tiểu Qua, ngươi bảo phái lén lút đào trộm lên chiếm của riêng thì thế nào nhỉ?]
Mọi tức khắc trợn tròn hai mắt, rõ ràng ngờ Giang Nguyệt Dạng thể thốt những lời đến gan ngút trời như .
Giang Thượng thư cũng vô cùng kinh ngạc, ngờ ba năm trôi qua , con gái cưng nhà chẳng những chín chắn chút nào, mà suy nghĩ ngày càng trở nên nguy hiểm hơn.
Lục Vân Đình khẽ mỉm , cưng chiều đưa tay vuốt lọn tóc mây lòa xòa trán Giang Nguyệt Dạng.
[Ký chủ , thấy ý tưởng duyệt mạnh luôn nhé!] Hệ thống xong liền b.ắ.n pháo hoa ăn mừng rộn ràng trong ý thức.
Nghe thấy hệ thống khẳng định ý tưởng của , Giang Nguyệt Dạng gật đầu lia lịa, quyết định đến đêm tối sẽ bảo Dạ Vô Hấn dẫn đào sạch bách sành sanh của cải trong ngôi mộ lên, đến lúc đó hai chia đôi năm mươi năm mươi.
Dù rằng hành vi của con gái đàng hoàng cho lắm, nhưng trong lòng Giang Thượng thư chút vui thầm.
Những khác ban đầu cảm thấy chút xót xa cho quốc khố, nhưng nghĩ thì Tiểu Giang đại nhân khuyên can Bệ hạ công lớn, nhận chút phần thưởng cũng là lẽ đương nhiên, bèn dập tắt luôn ý định phái hớt tay đào của cải về .
Lúc , Giang Nguyệt Dạng hỏi tiếp: [Vân Trung T.ử lừa gạt của Bệ hạ nhiều tiền như thế, là đem cho Thế t.ử Vinh Thân vương ? Hắn để Thế t.ử Vinh Thân vương tạo phản ?]
[ mà cũng đúng.]
[Hửm?] Giang Nguyệt Dạng khó hiểu.
Hệ thống giải thích: [Vân Trung T.ử đúng là để tiền đó cho Nguyên Thịnh, nhưng tuyệt đối y lấy tiền đó tạo phản.
Nguyên Thịnh là đứa con đích t.ử duy nhất của Vinh Thân vương, Vân Trung T.ử mặt Vinh Thân vương chăm sóc cho Nguyên Thịnh, để y thể sống sung sướng đủ đầy hơn một chút mà thôi.]
[Tình... mẫu t.ử ?] Giang Nguyệt Dạng hệ thống giải thích xong, ngập ngừng thốt ba chữ “tình mẫu tử”.
Mọi : “...”
Tình mẫu t.ử ư?
Vân Trung T.ử đối với Thế t.ử Vinh Thân vương ?
Hệ thống suy nghĩ một lát “ừm” một tiếng: [Vân Trung T.ử là tiểu thụ mà, hành vi hẳn đúng là tình mẫu t.ử .]
Ánh mắt Ngụy đại nhân khẽ lóe lên, trong lòng thầm nhủ: “Tiểu thụ” rốt cuộc là cái giống thứ gì nữa đây? Mau ghi nhớ , ghi nhớ mới .
Giang Nguyệt Dạng chặc lưỡi cảm thán: [Mối thâm tình của Vân Trung Tử, thế gian hiếm mấy ai bì kịp.]
Nghe thấy lời , Lục Vân Đình liền vòng tay ôm chặt eo nàng kéo sát lòng , cúi đầu ngọc trong lòng bằng ánh mắt chan chứa tình cảm quyến luyến.
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng ngửa đầu lên, chạm ánh mắt nóng bỏng nồng nàn , khóe môi kìm nở một nụ rạng rỡ.
[A Việt chính là một trong đó.]
Hệ thống ghét bỏ phát một tiếng “eo ôi”, tỏ ý ngấy đến mức nỡ tiếp.
Khóe mắt Giang Thượng thư liếc thấy cử chỉ mật của hai bên cạnh, mất tự nhiên ho khẽ một tiếng, trẻ tuổi bây giờ đúng là ngày càng đến gan lớn mật.
Mấy hôm , ông còn thấy Trưởng công chúa điện hạ đích đưa Ôn Cẩm Niên (con trai út của Tả tướng) đến thượng triều, lúc từ xe ngựa bước xuống còn thơm đ.á.n.h chụt một cái lên má Ôn Cẩm Niên nữa chứ.
Tuy rằng bọn họ thành , nhưng hành động mật nhường mà ở chốn thanh thiên bạch nhật bên ngoài, chẳng là quá mức... ?
Nói cũng , ở kinh thành đây, bất luận là nam nữ dường như bạo dạn đến mức cơ chứ.
Rốt cuộc ngọn gió bắt đầu thổi đổi chiều từ lúc nào thế ?
Đám Tả tướng hề đầu , đợi một lát thấy tiếng lòng truyền đến nữa, liền rảo nhanh bước chân hơn.
Một lúc , hệ thống thấy ký chủ nhà còn dính lấy tình tứ nữa, bèn lên tiếng: [Ký chủ, cô định khuyên can Hoàng đế thêm chút nữa ?]
[Những lời cần đều hết cả , nếu ngài vẫn chẳng lọt tai thì cũng hết cách. Ta còn trẻ trung phơi phới thế , vì ngài giận dỗi mà vung đao c.h.é.m đầu , chẳng đáng chút nào.]
Nàng dừng một chút, tiếp: [Dù thì vẫn còn Thái t.ử điện hạ cơ mà, điện hạ cũng là một bậc trữ quân , cho dù Bệ hạ ...]
“Khụ khụ!” Giang Thượng thư tức khắc ho sặc sụa kịch liệt.
Giang Nguyệt Dạng khựng lời, vội vàng ân cần hỏi han: “Cha, cha thế? Sao tự nhiên ho dữ dội ạ?”
Mấy phía cũng đầu cất lời hỏi thăm.
“Không... .” Giang Thượng thư xua xua tay, “Chỉ là đột nhiên gió lạnh tạt họng thôi.”
Lời dứt, ông liền thật sự một cơn gió lạnh tạt trúng, ho đến mức nước mắt giàn giụa cả .
Giang Nguyệt Dạng rút khăn tay đưa qua, lo lắng : “Cha, cha thật sự chứ?”
“Không .” Giang Thượng thư nhận lấy khăn tay, bịt miệng ho liền mấy tiếng mới miễn cưỡng nén cơn ho .
“Dạng Dạng, lát nữa hai đứa cùng cha về nhà luôn chứ?” Giang Thượng thư vội vàng chuyển chủ đề để dời sự chú ý của nàng, tránh cho nàng tiếp tục thốt những lời đại nghịch bất đạo .
Giang Nguyệt Dạng gật đầu cái rụp.
“Vậy chúng nhanh lên chút, nương con ở nhà chắc đang sốt ruột chờ đợi lắm đấy.” Giang Thượng thư giục nàng rảo bước.
“Cha, cha cần đến Hộ bộ việc ạ?”
“Không nữa, buổi chiều nay cha nghỉ phép.” Thân là đầu Hộ bộ, chút đặc quyền cỏn con ông vẫn thừa.
Cứ như thế, bọn họ nhanh tới cổng hoàng cung.
Lục Vân Đình phân phó hộ tống mang bộ lễ vật họ đem về đưa thẳng sang Giang gia, còn hai họ thì trèo lên xe ngựa của Giang Thượng thư.
Trên đường , Giang Thượng thư nghiêm túc ngắm nghía con gái cưng nhà , thấy con gái trổ mã duyên dáng yêu kiều, khỏi cảm thán: “Dạng Dạng nhà thực sự trưởng thành .”
“Có càng lớn càng xinh rạng ngời cha?” Giang Nguyệt Dạng hì hì, mặt chẳng lấy nửa phần ngượng ngùng hổ.
Nàng vốn chút tự luyến, ở mặt nhà càng chẳng ngượng ngùng khiêm tốn là cái thứ gì.
Giang Thượng thư liền lắc đầu bật : “Con bé , chẳng hổ gì cả, gì cô nương nhà ai tự khen xinh bao giờ chứ? Trong lòng tự là , toạc thế thấy ngượng ?”
“Không ngượng tí nào, con sự thật mà.” Giang Nguyệt Dạng nâng hai má lên, “Mỗi soi gương, con đều kìm mà đem lòng mê mẩn chính đấy. Ai da con thể xinh tuyệt trần đến mức cơ chứ?”
Giang Thượng thư: “...”
Lục Vân Đình bật thành tiếng, nhịn đưa tay véo nhẹ má nàng: “Dạng Dạng nhà chúng là xinh nhất trần đời.”
Giang Nguyệt Dạng đắc ý hất cằm lên, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết.
Giang Thượng thư màn tương tác ngọt ngào của hai bọn họ, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng nơi đáy mắt đong đầy ý ấm áp.
Cứ như , trong sự tự luyến của Giang Nguyệt Dạng và sự cưng chiều vô điều kiện của Lục Vân Đình, bọn họ về đến Giang gia.
Giang phu nhân cùng vợ chồng Giang Tuần đợi sẵn ở cửa từ sớm, trong lòng Giang Tuần còn đang bế một đứa trẻ trắng trẻo bụ bẫm.
Giang Nguyệt Dạng bước xuống xe ngựa, thấy Giang Tuần đang bế đứa bé, đôi mắt lập tức sáng rực lên, rảo bước chạy vội tới.
“Oa, đây là tiểu cháu trai của , đáng yêu quá mất!” Nói nàng liền dang tay đòi bế đứa trẻ.
Giang Tuần trao đứa bé cho nàng, đợi nàng ôm thật chắc chắn mới buông tay .
“Lạc Bảo ơi, là cô cô của con đây .”
Tiểu Lạc Bảo chớp chớp đôi mắt đến tròn xoe, ngơ ngác nàng, đó toét miệng tươi rói, đôi bàn tay múp míp quơ quơ giữa trung, dường như đang đáp lời nàng.
Giang Nguyệt Dạng dáng vẻ đáng yêu của thằng bé chọc cho ha hả, ôm lấy bé xoay một vòng: “Lạc Bảo thích cô cô nào?”
“Cô...”
“Ta cũng thích Lạc Bảo lắm lắm.” Giang Nguyệt Dạng thấy thằng bé đáng yêu quá đỗi, nhịn thơm đ.á.n.h chụt một cái thật kêu lên má bé.
Tiểu Lạc Bảo chớp chớp mắt, cũng rướn tới c.ắ.n “ngoạm” một cái lên má nàng, nước dãi bôi trét dính đầy một bên mặt nàng.
Giang Nguyệt Dạng cũng chẳng hề chê bai, thơm đ.á.n.h chụt thêm hai cái nữa lên đôi má phúng phính thịt của tiểu Lạc Bảo.
Giang phu nhân thấy thế liền lắc đầu hiền từ: “Được , đừng mãi ngoài cửa nữa, mau nhà thôi.”
“Lạc Bảo ơi, chúng về nhà thôi nào”
Ngoại truyện: Dạng Dạng, chúng sinh một đứa con
Cả nhà bước tiền sảnh, Giang Nguyệt Dạng thoáng qua mẫu đang tựa lòng phụ với khóe mắt rưng rưng, lúc mới đem Tiểu Nhạc Bảo trong lòng trả cho ca ca nàng.
Tiếp đó, nàng liền kéo Lục Vân Đình quỳ xuống dập đầu mặt phụ mẫu: “Cha, nương, nữ nhi và A Việt ba năm, khiến lo lắng .”
Giang phu nhân vội vàng tiến lên đỡ hai dậy, rơm rớm nước mắt nhẹ nhàng vuốt ve gò má con gái ruột: “Bé ngoan của nương, cuối cùng con cũng về . Nương suốt ba năm nay, ngày nào cũng mong mỏi các con thể sớm trở về...”
Nói , bà sang Lục Vân Đình: “Con , ba năm qua, vất vả cho con chăm sóc cho nha đầu khiến bớt lo .”
Lục Vân Đình mỉm khẽ lắc đầu: “Nương, Dạng Dạng là thê t.ử của con, chăm sóc nàng con cam tâm tình nguyện, chẳng gì vất vả cả.”
“Tốt, .” Giang phu nhân hài lòng liên tục thốt lên hai tiếng “”, đáy mắt ngập tràn ý .
Sau đó, Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình xoay hành lễ với phu thê Giang Tuần ở bên cạnh.
“Ca ca, tẩu tẩu.”
Giang Tuần ôm Tiểu Nhạc Bảo mỉm gật đầu: “Thoắt cái ba năm trôi qua, Dạng Dạng của chúng trưởng thành .”
“Ca ca cũng , chớp mắt là phụ .”
Dứt lời, ánh mắt nàng chậm rãi chuyển sang Thôi Thời Nguyệt: “Tẩu tẩu, ca ca đối với tẩu ?”
“Phu quân đối với .” Thôi Thời Nguyệt đưa tay vén lọn tóc mai bên tai, thoáng chút e thẹn.
Tiểu Nhạc Bảo cảm thấy ngó lơ, bèn bĩu môi hờn dỗi, cả nghiêng về phía Giang Nguyệt Dạng đòi bế.
“Cô... bế.”
Giang Nguyệt Dạng nhéo gò má phúng phính của Tiểu Nhạc Bảo một cái nhưng bế, bế cả dọc đường, tay nàng mỏi nhừ .
“Cô cô bế hết nổi , để cô phụ bế con nhé.”
Lục Vân Đình sững , đó ánh mắt chăm chú của liền vươn tay đón lấy Tiểu Nhạc Bảo.
Tiểu Nhạc Bảo cũng mở đến đôi mắt ngơ ngác đ.á.n.h giá Lục Vân Đình một lát, lập tức ôm lấy cổ khanh khách.
Giang Nguyệt Dạng thấy thế bật , ghé gần : “A Việt, Nhạc Bảo hình như thích đó.”
“Dường... dường như là .” Lục Vân Đình cũng cảm nhận sự yêu thích của nhóc tỳ đối với , bởi vì bé cứ liên tục dùng đầu dụi .
Giang Tuần ôm mặt, thằng nhóc thối mới một tuổi thôi mà, ...
Thôi Thời Nguyệt che miệng khẽ : “Nhạc Bảo từ nhỏ đặc biệt thích những tướng mạo đẽ.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng “ái chà” một tiếng đầy ngạc nhiên, trêu chọc: “Tiểu Nhạc Bảo nhà còn nhỏ thế mà phân biệt cơ ?”
“Chứ nữa.” Thôi Thời Nguyệt phụ họa một câu.
Nhìn con trai đang mắt lấp lánh phu, nàng chút bất đắc dĩ : “Muội ở nhà nên đó thôi, thằng nhóc thối chê bằng cha nó, hễ cha nó ở đó là tuyệt nhiên thèm theo .”
Giang Nguyệt Dạng xong ha hả, nghiêng đầu đứa cháu nhỏ đang khanh khách: “Xem Tiểu Nhạc Bảo nhà đúng chuẩn là một đứa mê cái !”
[Đây đúng là cái mà cư dân mạng gọi là canh Mạnh Bà pha loãng nước .] Hệ thống cũng nhịn chêm một câu, trong giọng là ý .
[Ừ, bộ dạng chắc còn pha loãng ít .]
Dứt lời, nàng chợt nghĩ điều gì đó, híp mắt vươn tay về phía Tiểu Nhạc Bảo: “Nào, Tiểu Nhạc Bảo, cô cô bế nhé.”
Tiểu Nhạc Bảo tiếng sang, chằm chằm Giang Nguyệt Dạng do dự một hồi, đầu tiếp tục ôm chặt cổ Lục Vân Đình.
Giang Nguyệt Dạng thấy dở dở : “Con đây là chê cô cô bằng cô phụ, nên thèm cô nữa đúng ?”
“Cô... hổng cần.”
“Hây da Con còn cần nữa cơ đấy.”
Thôi Thời Nguyệt : “Từ đầu tiên nó học chính là hai chữ “ cần” đấy, là lúc cố giằng nó khỏi lòng cha nó, hồi đó tức c.h.ế.t luôn.”
“Haha, đột nhiên trong chúng ở đây, nhóc con thấy ai nhất.”
“Để cha nó bế thử là ngay, với cha nương đều tài nào ôm nó khỏi tay cha nó .”
Giang Tuần chẳng cái thử nghiệm chút nào, cảm thấy con trai nhà nhất định sẽ phun hai chữ “ cần” với cho xem.
ánh mắt trông đợi của , Giang Tuần vẫn đành bấm bụng vươn tay định đón lấy Tiểu Nhạc Bảo.
Tiểu Nhạc Bảo vốn đang vắt vẻo cổ Lục Vân Đình chơi đùa vui vẻ, thấy Giang Tuần tới bế, liền dứt khoát ngoảnh phắt cái đầu nhỏ , miệng lẩm bẩm “hổng cần”, ôm ghì lấy Lục Vân Đình chịu buông tay.
Giang Nguyệt Dạng thấy đến ngửa nghiêng, Thôi Thời Nguyệt và phu thê Giang Thượng thư cũng đến khép miệng.
Thôi Thời Nguyệt khoác lấy cánh tay Giang Tuần khẽ: “Phu quân, giờ thấu hiểu nỗi lòng của ?”
Giang Tuần mắng một câu: “Thằng nhóc thối.”
Lúc , hạ nhân bẩm báo cơm nước chuẩn xong xuôi, Giang Thượng thư liền mời con gái và con rể sang dùng bữa.
Giang Tuần vốn định để nhũ mẫu bế đứa bé lui xuống, nhưng Tiểu Nhạc Bảo nhất quyết chịu buông tay.
“Nhạc Bảo ngoan, cô phụ ăn cơm, đợi cô phụ ăn cơm xong chúng tìm cô phụ chơi, chịu nào?” Thôi Thời Nguyệt dịu dàng dỗ dành.
“Hổng cần.” Tiểu Nhạc Bảo mếu máo, đôi mắt đến tròn lập tức ngấn đầy nước mắt, òa nức nở.
Lục Vân Đình luống cuống tay chân lau nước mắt cho bé, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng.
“Tẩu tẩu, cứ để A Việt bế nhóc .”
Lục Vân Đình cũng : “Tẩu tẩu, .”
Sau đó, cả nhà liền di bước sang phòng ăn.
Trên bàn ăn, Tiểu Nhạc Bảo ngoan ngoãn nép trong lòng Lục Vân Đình, chằm chằm chớp mắt.
Giang Nguyệt Dạng gắp thức ăn cho Lục Vân Đình trêu: “A Việt, mị lực của lớn thật đấy, xem Tiểu Nhạc Bảo nhà ngắm đến ngơ ngẩn cả kìa.”
Lục Vân Đình khẽ , trong lòng tràn trề cảm giác thành tựu.
Sau bữa cơm, cả nhà cùng chơi với Tiểu Nhạc Bảo, đợi đến khi nhóc tỳ chơi mệt lăn ngủ, mới thể bế .
Giang Nguyệt Dạng bồi phụ mẫu trò chuyện, mãi đến khi màn đêm buông xuống mới cùng Lục Vân Đình về Lãm Nguyệt Các tắm rửa nghỉ ngơi.
Lãm Nguyệt Các vẫn luôn quét dọn, từng chén tách nước bên trong đều y hệt như lúc nàng xuất giá.
Lục Vân Đình ôm lấy nàng từ phía , giọng triền miên quyến luyến: “Dạng Dạng, chúng sinh một đứa con ?”
Hắn khẽ c.ắ.n nhẹ vành tai nàng, chậm rãi hôn dần xuống chiếc cổ thon thả.
Thân thể Giang Nguyệt Dạng khẽ run lên, hai má ửng hồng, tự chủ mà nhắm mắt .
“Dạng Dạng” Hơi thở ấm nóng của phả qua làn da nàng, mang theo một luồng tê dại.
“Ưm”
Lục Vân Đình trong lòng mừng rỡ, bế bổng nàng lên sải bước về phía giường ngủ.
Ánh nến trong phòng chập chờn lay động, màn the xanh buông lơi, bóng hình hai hòa quyện .
Màn đêm mê đắm, triền miên mặn nồng...
Ngoại truyện: Mang thai
Bảy ngày , tại Thái Hòa Điện.
Kể từ ngày Giang Nguyệt Dạng hồi kinh diện thánh, Nguyên Đế liên tục bãi triều suốt bảy ngày. Trong bảy ngày xảy nhiều chuyện.
Đầu tiên, Nguyên Đế hai ngày im lặng hạ lệnh xử t.ử Vân Trung T.ử cùng hai đạo đồng của lão.
Tiếp đó, ông hạ lệnh giải trừ cấm túc cho Hoàng hậu nương nương.
Tuy nhiên, hậu cung lời đồn rằng, Hoàng hậu nương nương vẫn còn giận ông. Để dỗ dành Hoàng hậu, ông tự chuẩn bàn giặt đồ, quỳ ở Ninh An Cung suốt ba ngày trời mới dỗ nguôi giận.
Thực hư , chẳng ai .
Cuối cùng, ông phái triệu Cổ Linh Nhi cung chẩn trị cho , nhưng kết quả mấy khả quan.
Đến hôm nay khôi phục buổi tảo triều, Nguyên Đế vận long bào, ngay ngắn long ngai, nhưng sắc mặt phần mệt mỏi.
Văn võ bá quan im lặng ông, một ai dám manh động lên tiếng.
Ngụy đại nhân vốn định bảo ông hạ Tội Kỷ Chiếu, nhưng nghĩ đến việc ông mất mười năm thọ mệnh, bèn tạm thời nhắc tới chuyện nữa.
Các bậc đại lão đều ngậm miệng , những kẻ khác dĩ nhiên cũng chẳng dại gì chim đầu đàn hứng đạn, tránh rước thêm nỗi chán ghét của Nguyên Đế.
Nguyên Đế thấy ai lời nào, ánh mắt chậm rãi đảo quanh một vòng cất lời: “Khoảng thời gian qua, Trẫm... hành sự hoang đường, trễ nải triều chính, thật hổ thẹn với bách tính thiên hạ cùng chư vị ái khanh.”
Nghe những lời , văn võ bá quan khẽ cúi đầu đưa mắt hiệu cho , rõ Nguyên Đế lời là ý đồ gì.
Nguyên Đế khựng , hít sâu một chậm rãi dậy, tiếp: “Trẫm rõ sai, cần cho một lời công đạo. Vì , Trẫm quyết định hạ Tội Kỷ Chiếu, tạ tội với bách tính thiên hạ và chư vị ái khanh.”
Lời thốt , trong lòng xôn xao kinh hãi, chỉ đưa mắt một cái liền đồng loạt chắp tay hô vang: “Bệ hạ thánh minh!”
Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt đầy kinh ngạc với hệ thống: [Không ngờ Bệ hạ chủ động hạ Tội Kỷ Chiếu, dám thẳng thắn nhận sai như thế, còn tưởng ông định giả ngu giả ngơ cho qua chuyện chứ!]
[ cũng bất ngờ đấy.] Hệ thống đáp.
Nghe tiếng lòng, Nguyên Đế chút nghẹn họng, xuống trầm giọng : “Trẫm xong Tội Kỷ Chiếu, bãi triều xong sẽ lập tức ban bố. Về , Trẫm nhất định sẽ cần mẫn triều chính, phụ thiên hạ.
Những ngày qua vì sự chểnh mảng của Trẫm mà nhiều công vụ ứ đọng, mong rằng chư vị ái khanh thể cùng Trẫm xử lý.”
Quần thần đồng thanh lĩnh mệnh, bầu khí triều đường trang nghiêm trở .
Ngụy đại nhân đầu lên tiếng: “Khoảng thời gian... long thể Bệ hạ bất an, triều vụ đều nhờ Thái t.ử điện hạ xử lý, còn chu vô cùng thỏa đáng, đáng ban thưởng ngợi khen.”
Nguyên Đế gật đầu, về phía Thái tử: “Thái t.ử vất vả , cây san hô do Nam Chiếu tiến cống liền ban thưởng cho Thái tử.”
Thái t.ử lập tức bước khỏi hàng tạ ơn: “Tạ Bệ hạ ban thưởng.”
Đợi Thái t.ử lui về, Giang Thượng thư bước khỏi hàng : “Bệ hạ, quốc khố dạo gần đây chi tiêu quá nhiều, dường như dấu hiệu hao hụt, rõ ngân lượng Bệ hạ mượn của quốc khố bao giờ mới thể trả?”
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan trợn tròn hai mắt, Giang Thượng thư hổ là phụ của Tiểu Giang đại nhân, đúng là gan đến tày trời thật đấy!
Giang Nguyệt Dạng khẽ thốt “Oa ô” một tiếng, kinh ngạc tột độ về phía cha : [Tiểu Qua, ngươi thấy cha gì ? Úi chà ơi Ba năm gặp, lá gan của cha sắp đuổi kịp Ngụy đại nhân , dám công khai đòi tiền Bệ hạ luôn kìa!]
[Quả thực đầu cứng hơn nhiều, nhưng cũng chẳng lạ, con gái ắt cha mà!]
Giang Nguyệt Dạng đồng tình: [Nói bậy gì đấy, gì lá gan lớn như thế, chỉ dám bày tỏ nỗi bất mãn với Bệ hạ ở trong lòng thôi chứ bộ.]
Nguyên Đế: “...”
Nguyên Đế thầm thở dài một , về phía Nội Tàng Khố Sứ Phan đại nhân cai quản nội khố tư nhân: “Phan ái khanh, ngươi tìm lúc nào đó đối chiếu sổ sách với Giang ái khanh, trả tiền Trẫm nợ quốc khố .”
Phan đại nhân bước khỏi hàng khom đáp: “Nặc.”
Sau đó, các đại nhân thuộc Tam tỉnh Lục bộ đem những sự vụ tồn đọng giải quyết đó thương nghị với Nguyên Đế.
Trong thời gian đó, Ngự sử đàn hặc Giang Nguyệt Dạng trong lúc tuần tra dùng thủ đoạn quá mức thô bạo để xử lý sự vụ.
Giang Nguyệt Dạng thành khẩn nhận sai và bày tỏ rằng bản thấy bách tính kẻ ác ức h.i.ế.p nên nhất thời kìm chế mà lỡ mất chừng mực.
Nguyên Đế thông qua khởi cư lục nắm rõ những việc họ suốt ba năm qua, liền tỏ rõ Giang Nguyệt Dạng tuy cách hành xử đôi chút thỏa đáng, nhưng cũng là vì bách tính, tấm lòng đáng khen, truy cứu.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng vội vàng tạ ơn, vị Ngự sử đàn hặc nàng cũng truy cứu thêm nữa, chuyện coi như bỏ qua.
Khi buổi tảo triều hồi kết, Lễ bộ Thượng thư bước khỏi hàng tâu: “Bệ hạ, Nam Chiếu vương trong vài ngày tới sẽ dẫn theo Vương hậu sang thăm, chẳng Bệ hạ chỉ dụ đặc biệt nào chăng?”
Nguyên Đế trầm ngâm chốc lát phán: “Nam Chiếu thần phục Đại Hạ , sang thăm lấy lễ đón tiếp. Lễ bộ hãy chuẩn chu đáo việc tiếp đãi, nhất định phô diễn phong phạm đại quốc của triều .”
Lễ bộ Thượng thư lĩnh mệnh xưng .
Ngay đó, tảo triều kết thúc, văn võ bá quan lục tục lui xuống.
Giang Nguyệt Dạng liếc bóng lưng rời của Nguyên Đế, chạy lon ton đến mặt cha lén giơ ngón tay cái lên: “Cha, cha cừ thật đấy, dám cả gan đòi nợ Bệ hạ.”
Phan đại nhân tình cờ ngang qua: “...”
Giang Thượng thư khẽ ho một tiếng, nháy mắt hiệu với nàng trầm giọng : “Mau thôi.”
Giang Nguyệt Dạng trông thấy Phan đại nhân, lén thè lưỡi một cái bước về phía Lục Vân Đình, cùng nắm tay sóng bước khỏi Thái Hòa Điện.
Nàng lười biếng : “A Việt, em đến Giám Sát Ty lắm, chúng về thẳng nhà nhé?”
“Được, chúng về nhà.”
Nào ngờ, bọn họ về tới nhà bao lâu thì Bạch Trạch ôm một đống quyển tông cùng sổ sách đến gõ cửa bái phỏng.
Giang Nguyệt Dạng ép việc tại nhà, bận rộn hơn một canh giờ mới xem xong quyển tông mà Bạch Trạch mang tới.
Đến đêm, nàng tiếp tục cày sổ sách.
Lục Vân Đình ở bên cạnh liều mạng tìm kiếm cảm giác tồn tại, lúc thì khẽ kéo tay áo nàng, lúc thì châm , lúc húng hắng ho hai tiếng.
Giang Nguyệt Dạng liếc trộm một cái, khóe môi khẽ cong lên, vờ như thấy.
“Dạng Dạng”
“Dạ?”
“Khuya .”
“Em mà, em xem xong cuốn sẽ xem nữa.”
Nghe , Lục Vân Đình phồng má giật lấy cuốn sổ sách trong tay nàng, vòng tay ôm ngang eo bế bổng lên.
“A Việt, đừng quậy, em còn xem sổ sách nữa mà!” Giang Nguyệt Dạng hờn dỗi .
“Không cho xem nữa, hại mắt lắm.”
Nói , liền ghé sát tới đặt một nụ hôn lên môi nàng: “Đi ngủ thôi.”
“A Việt, ưm...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-512-phien-ngoai-ve-nha.html.]
Vào ngày hưu mộc một tháng , trong hoa viên của Tướng quân phủ, Lục Vân Đình chậm rãi đẩy xích đu cho Giang Nguyệt Dạng.
Một lát , Hương Lăng bưng một đĩa điểm tâm bước tới. Giang Nguyệt Dạng c.ắ.n một miếng liền cảm thấy buồn nôn, bắt đầu nôn khan.
“Dạng Dạng.” Lục Vân Đình nhanh chóng quỳ một gối mặt nàng, vẻ mặt đầy lo lắng vuốt ve gò má nàng: “Nàng thế, thấy khó chịu ở ?”
“Không , lẽ do điểm tâm ngọt ngấy quá thôi.” Lời dứt, nàng khó chịu nôn khan tiếp.
Lục Vân Đình hoảng hốt, vội vàng bảo: “Mau mời thầy thuốc!”
Thầy t.h.u.ố.c của Tế Thế Đường nhanh Hứa An xách tới, Lục Vân Đình một bên căng thẳng thầy t.h.u.ố.c bắt mạch cho Giang Nguyệt Dạng.
Thầy t.h.u.ố.c bắt mạch xong, tươi hớn hở chắp tay : “Chúc mừng Tướng quân, Phu nhân đây là hỷ .”
Lục Vân Đình ngẩn tiên, ngay đó trong mắt tràn ngập niềm vui sướng điên cuồng, kích động ôm chặt lấy Giang Nguyệt Dạng lòng, hôn tới tấp lên trán nàng, khóe mắt đỏ hoe: “Dạng Dạng, chúng sắp con .”
Giang Nguyệt Dạng hai má đỏ bừng, ngượng ngùng vui sướng, khẽ đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : “Thầy t.h.u.ố.c còn đang ở đây mà.”
Thầy t.h.u.ố.c ý khom lui xuống.
Giang Nguyệt Dạng dựa lòng Lục Vân Đình, nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng còn lộ rõ, khóe mắt cũng ươn ướt, nàng sắp mẫu .
[Tiểu Qua, mi sớm đúng ?]
Hệ thống đáp một tiếng “ừ”: [Ký chủ trong lòng thấy vui ?]
Giang Nguyệt Dạng gật đầu lia lịa: [Đứa bé khỏe mạnh ?]
[Ký chủ yên tâm, bọn trẻ khỏe mạnh.]
[Bọn trẻ?]
[ , bọn trẻ, ký chủ đang m.a.n.g t.h.a.i một cặp song sinh đấy.]
Ngoại truyện: Búp bê sứ
Kể từ khi Giang Nguyệt Dạng mang thai, Lục Vân Đình căng thẳng đến mức chịu nổi. Hắn chỉ nhờ Cổ Linh Nhi hỗ trợ chăm sóc, mà còn sớm tìm kiếm bà mụ cùng nhũ mẫu.
Kỳ cục hơn nữa là, chỉ cần đoạn đường nào gồ ghề một chút là tuyệt đối cho nàng tự , mà trực tiếp bế bổng nàng lên, chỉ sợ nàng vấp ngã.
Giang Nguyệt Dạng ghế, từ phần bụng trở xuống đắp một tấm chăn mỏng, lặng lẽ gọi hết bộ hạ nhân trong phủ tới dặn dò từng li từng tí, từ chuyện ăn mặc cho tới cách bày biện bài trí đồ đạc trong phòng...
Đợi đến khi căn dặn xong xuôi thứ, nàng nhịn hờn dỗi bảo: “A Việt, em chẳng qua chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi mà, búp bê sứ đụng nhẹ là vỡ , cẩn thận từng chút một như thế.”
Lục Vân Đình bước đến mặt nàng, xổm xuống nắm lấy tay nàng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nàng: “Trong mắt , nàng chính là búp bê sứ, cần nâng niu chăm sóc cẩn thận. Dạng Dạng, cho phép nàng bất kỳ sơ suất nào.”
Điều chính là, nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i sinh nở vốn dĩ dễ xảy bất trắc, huống chi bản nàng luôn tiềm ẩn những mối nguy hiểm rình rập.
Nếu như kẻ cố tình va nàng ngáng chân nàng, sảy t.h.a.i còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ nguy hiểm đến tính mạng, một xác ba mạng.
Giang Nguyệt Dạng những nỗi lo lắng trong lòng , chỉ cảm thấy đáy lòng ấm áp lạ thường, nàng đưa tay nhẹ nhàng xoa khuôn mặt : “Chàng đừng căng thẳng quá, em sẽ tự bảo vệ bản và con mà. Mười tháng dài đằng đẵng như thế, nếu cứ luôn căng như dây đàn thế thì sẽ tự vắt kiệt sức mất.”
Lục Vân Đình nắm lấy tay nàng, đặt bên môi khẽ hôn một cái: “Nàng đừng lo, một chút cũng thấy mệt.”
“Nói bậy, thần kinh căng thẳng cao độ mà mệt cho ?”
“Thật đấy, bây giờ đang vui lắm, căn bản chẳng thấy mệt chút nào.”
Giang Nguyệt Dạng còn thêm gì đó, hệ thống lên tiếng: [Ký chủ, cứ mặc kệ . Tình hình lúc , dù cô lệnh cấm căng thẳng thì cũng chẳng .]
[ mà...] Giang Nguyệt Dạng thấy niềm hân hoan mặt mắt thì bất giác ngưng bặt, đó thở dài một : [Vẫn còn tận chín tháng nữa cơ đấy.]
Nghe xong cuộc đối thoại của bọn họ, Lục Vân Đình cẩn thận bế bổng nàng rời khỏi ghế: “Bên ngoài gió đến, chúng trong phòng nhé.”
Ngày hôm , bên ngoài cung môn.
Lục Vân Đình bế Giang Nguyệt Dạng từ xe ngựa xuống nhẹ nhàng đặt lên mặt đất, nửa ôm lấy nàng chầm chậm bước về phía cửa cung.
Các quan viên ở gần đó thấy cảnh , bước chân dần khựng , lặng lẽ dõi mắt bọn họ.
Thân mật đến mức , đúng là chẳng màng đến trường hợp gì nữa ?
Các quan viên chứng kiến cảnh tượng tuy cảm thấy chút thỏa đáng, nhưng cũng gì, thậm chí trong lòng còn cảm thấy chua xót ghen tị.
Bọn họ cũng cùng yêu sớm tối dính lấy như sam...
Chấn Quốc tướng quân tới cửa cung, thấy hai ân ái dính chặt lấy như thế, liền rảo bước đuổi theo.
Chỉ thấy ông đuổi kịp vỗ bốp một chưởng lên vai Lục Vân Đình: “Lục tiểu tử, ngươi...”
Chấn Quốc tướng quân đang thì thấy Giang Nguyệt Dạng giật nảy run lên, ánh mắt sắc như d.a.o của Lục Vân Đình lập tức phóng thẳng tới.
Chấn Quốc tướng quân: “...”
Chấn Quốc tướng quân lúng túng : “Tiểu Giang đại nhân, ngại quá, cháu giật .”
“Dạng Dạng...” Lục Vân Đình lo lắng nàng.
Giang Nguyệt Dạng vỗ vỗ lồng n.g.ự.c : “Không ạ...”
“Sao thế, chẳng chỉ là giật một...” Chấn Quốc tướng quân ánh lạnh lẽo thấu xương của Lục Vân Đình liền nuốt nước bọt ực một cái, trong lòng thoáng thấy rợn .
Giang Nguyệt Dạng kéo kéo ống tay áo , hiệu cho kiềm chế một chút, nở nụ áy náy với Chấn Quốc tướng quân.
Sau đó, hai liền tiếp tục tiến về phía Thái Hòa Điện.
Chấn Quốc tướng quân theo phía bọn họ, dần dần phát hiện hôm nay Lục Vân Đình đặc biệt căng thẳng lo lắng cho Giang Nguyệt Dạng.
Những khác cũng nhận điều đó, bởi vì Lục Vân Đình chẳng màng đến ánh mắt của , cứ luôn túc trực bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, mãi đến khi Bệ hạ giá lâm mới chịu trở về vị trí của .
Trong lúc đó, Giang Thượng thư tiến hỏi han một câu, nhưng hai cho ông chuyện mang thai, định bụng đợi khi bãi triều hẵng báo.
Cứ như , sự nâng niu chăm sóc chu đáo từng li từng tí của Lục Vân Đình, ba tháng trôi qua.
Bụng của Giang Nguyệt Dạng bắt đầu lộ rõ, Nguyên Đế và văn võ bá quan cuối cùng cũng hiểu vì Lục Vân Đình căng thẳng lo lắng cho Giang Nguyệt Dạng đến mức .
Đế Hậu cùng Thái tử, Thái t.ử phi tin Giang Nguyệt Dạng mang thai, liền thi ban thưởng ít trân phẩm, Nguyên Đế thậm chí còn nhen nhóm ý định kết thông gia với bọn họ nữa !
Lại một ngày hưu mộc nữa, buổi trưa Giang Nguyệt Dạng uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i của Cổ Linh Nhi xong, sơ ý ngủ sập.
Giấc ngủ một mạch tới tận lúc hoàng hôn buông xuống.
Thế là đến tối nàng tài nào chợp mắt , cùng Lục Vân Đình lật giở sách đặt tên cho con suốt một canh giờ, cuối cùng đành lên giường nghỉ ngơi.
Nàng mở đến đôi mắt sáng ngời ngắm trong lòng đang bên cạnh, kìm lòng liền ghé môi hôn một cái nhanh chóng dời .
Lục Vân Đình thoáng ngơ ngác, đó cong môi đón nhận nụ hôn, khẽ mút mát cạy mở hàm răng ngọc ngà mà đòi hỏi triền miên.
Từng ngón tay thon dài rõ đốt của luồn qua làn tóc mây của nàng, hôn đến mức khó phân khó lìa, bầu khí dần trở nên quyến rũ ngập tràn tình ý.
Ngay khi Lục Vân Đình theo bản năng định cởi bỏ xiêm y của ngọc trong lòng thì lý trí chợt bừng tỉnh, chật vật kết thúc nụ hôn .
Giang Nguyệt Dạng phần thần trí mê man, nâng hai má lên nghiêng hôn tiếp.
Hắn tự chủ mà đáp nụ hôn của nàng, lát nhẹ nhàng đẩy nàng , thở dốc ngắt quãng: “Dạng Dạng... , thể nàng lúc tiện.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng dần dần tỉnh táo .
Mặc dù lúc nàng mật với Lục Vân Đình, nhưng cũng sợ kinh động tổn thương đến đứa bé trong bụng.
Lúc , hệ thống khẽ ho khan một tiếng: [Ký chủ, giai đoạn nguy hiểm ba tháng đầu qua , mật chừng mực một chút là nha]
Lời thốt , hai vốn dĩ vì một màn âu yếm mà chút khô nóng bứt rứt, nay càng thêm hổ ngượng ngùng!
[Tiểu Qua, mi vẫn còn ở đây thế hả!]
Bình thường cứ hễ bọn họ manh nha ân ái là nó đều điều tự chui phòng tối cơ mà.
Hệ thống lập tức giải thích: [Ký chủ, cố ý lén chứ! À đúng, mới từ chỗ hệ thống chủ trở về thôi, chẳng thấy gì hết, chỉ thấy mỗi Lục Vân Đình đẩy cô bảo ...]
Giang Nguyệt Dạng xong càng ngượng chín mặt, chẳng chẳng rằng tống ngay hệ thống phòng tối.
Đáy lòng nàng ngứa ngáy chằm chằm mắt một lúc, cuối cùng vẫn kìm nén thôi thúc trong lòng, nghiêng hôn tới tấp.
“Dạng Dạng...” Lục Vân Đình vội vàng bắt lấy bàn tay đang sờ loạn , gắng gượng đè nén d.ụ.c vọng trong lòng.
“A Việt, em khó chịu...” Nụ hôn của Giang Nguyệt Dạng mang theo một tia bướng bỉnh và khao khát.
Lục Vân Đình tuy vẫn còn một tia lý trí sót , nhưng sự chủ động của yêu dấu, phòng tuyến của sụp đổ từng chút một.
Hắn nhắm mắt , xoay chuyển tình thế chiếm thế chủ động, hai bàn tay cũng tự chủ mà mơn trớn thể nàng, dịu dàng ve vuốt làn da mịn màng...
Lại ba tháng nữa trôi qua, bụng của Giang Nguyệt Dạng ngày một đến hơn, bèn xin phép Nguyên Đế nghỉ phép ở nhà chờ sinh.
Nguyên Đế chút do dự phê chuẩn ngay.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt tới ngày lâm bồn, Lục Vân Đình cùng nhà hai họ Giang - Tống lo âu chờ ngoài cửa phòng sinh.
Ngoại truyện: Chúc mừng...
“A...”
Lắng tiếng thét đau đớn xé lòng , Lục Vân Đình bên ngoài chẳng thể nào kiên nhẫn thêm một khắc, bất chấp tất cả lao thẳng phòng sinh.
Những bên trong giật nảy , còn kịp hồn thì Lục Vân Đình quỳ sụp bên mép giường.
Chỉ thấy mặt mày trắng bệch nắm chặt lấy tay Giang Nguyệt Dạng, run rẩy cất tiếng gọi: “Dạng Dạng...”
“A Việt, em đau quá...”
Lục Vân Đình đau xót đến đỏ hoe khóe mắt: “Không sinh nữa, chúng sinh nữa ...”
Nghe thấy lời , Cổ Linh Nhi đang đỡ đẻ cạn lời tập, còn hai bà mụ thì hâm mộ thôi.
“Lục Vân Đình, ngươi đừng thêm dầu lửa nữa, tới nước , há để ngươi bảo sinh là sinh chắc.”
Dứt lời, nàng dịu giọng với Giang Nguyệt Dạng: “Dạng Dạng, ráng kiên trì thêm chút nữa, châm cứu giảm đau cho , đứa bé sẽ nhanh thôi.”
Giang Nguyệt Dạng c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau gật đầu.
Giang phu nhân liếc Lục Vân Đình ở đầu giường, lo lắng sẽ ảnh hưởng đến chuyện phu thê của hai đứa, bèn bảo: “Con rể, nam nhân phòng sinh là điều kiêng kỵ, con ngoài , ở đây lo .”
“Nương, con .” Giọng run rẩy kịch liệt, hai tay nắm chặt lấy tay Giang Nguyệt Dạng chịu buông.
Dứt lời, về phía Cổ Linh Nhi, ngữ khí gấp gáp: “Cổ Linh Nhi, cô mau đứa bé ngoài .”
Giang phu nhân định thêm gì nữa, nhưng hai bàn tay đan chặt của đôi trẻ, cuối cùng đành im lặng chẳng gì.
Cổ Linh Nhi kiểm tra tình hình mở cổ t.ử cung một chút, rút ngân châm nhanh chóng hạ châm cho Giang Nguyệt Dạng.
Giang Nguyệt Dạng nghiến chặt răng, trán vã mồ hôi như tắm, hai tay bấu chặt lấy tay Lục Vân Đình đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
Hệ thống trong đầu nàng cuống cuồng xoay như chong chóng mà chẳng cách nào giúp , bỗng nhiên cũng chẳng gì hơn, chỉ đành lắp bắp: [Ký chủ, cô đừng sợ, trong cơ thể cô “Ánh Sáng Sinh Mệnh”, cô sẽ c.h.ế.t .]
Bà mụ ở một bên hướng dẫn nàng cách lấy dùng sức: “Phu nhân, đừng căng thẳng quá, càng căng thẳng thì đứa nhỏ càng khó . Lát nữa, bảo dùng sức thì cứ dốc sức rặn nhé.”
“Phu nhân, hít sâu... thở ... rặn nào!”
“Ư...”
“Đầu đứa nhỏ sắp , Phu nhân, chúng nữa...”
“Ư...”
Mỗi dồn sức, Giang Nguyệt Dạng đều cảm thấy bản như đang rơi giữa bụi gai góc, đau đớn như thủy triều cuồn cuộn nhấn chìm nàng.
Lần qua khác, đứa con đầu tiên cuối cùng cũng chào đời khi nàng cạn kiệt sức lực.
“Ra , !” Bà mụ nhanh tay lẹ mắt cắt dây rốn: “Tướng quân, là một vị tiểu công tử!”
Lục Vân Đình chẳng thấy bất cứ thứ gì, chỉ chằm chằm ngọc mắt, hết đến khác gọi tên nàng.
Sắc mặt Giang Nguyệt Dạng trắng bệch như tờ giấy, đôi môi còn chút huyết sắc, trong mắt là sự mệt mỏi và yếu ớt.
Nàng gượng nở một nụ mờ nhạt, khẽ thì thào: “A... A Việt... em ... đừng sợ.”
“Dạng Dạng...”
Giang phu nhân thấy hai đứa đều chẳng màng ngó gì tới con, khi đứa bé một cái liền bảo bà mụ còn bế đứa nhỏ tắm rửa lau .
Cổ Linh Nhi bắt mạch cho Giang Nguyệt Dạng, cẩn thận châm thêm mấy mũi kim để nàng hồi phục chút sức lực.
Lúc , bà mụ : “Phu nhân, vẫn còn một đứa bé nữa , nghỉ một lát chúng tiếp tục nhé.”
Ngoài cửa, Dạ Vô Ngân xổm trong một góc khuất kín đáo, lắng tiếng thét truyền từ bên trong phòng sinh mà cõi lòng rối bời như tơ vò.
Giang Nguyệt Dạng... nàng bình an vô sự cho ...
Nghỉ ngơi giây lát, bà mụ hô lên: “Phu nhân, chúng tiếp tục nào, ... rặn !”
Theo hiệu lệnh của bà mụ rơi xuống, Giang Nguyệt Dạng dốc hết bộ sức lực trong , mồ hôi đầm đìa ướt đẫm từng lọn tóc mai.
Thời gian chầm chậm trôi qua, ngay khi nàng đau đến mức sắp ngất lịm thì bỗng “Oa” lên một tiếng oe oe, bà mụ mừng rỡ thốt lên: “Ra , là một vị tiểu công t.ử nữa!”
Giang Nguyệt Dạng trút gánh nặng, cả buông xuôi xụi lơ giường.
Lục Vân Đình kìm nữa, nước mắt trào nơi khóe mi, khẽ hôn lên trán nàng, giọng nghẹn ngào mang theo tiếng : “Dạng Dạng, Dạng Dạng, từ nay về chúng sinh con nữa.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng gắng gượng nâng mí mắt, nở nụ nhợt nhạt : “Hình như em sinh hai đứa con trai , ... một đứa con gái ?”
“Không cần nữa, chỉ cần nàng thôi.”
Giang phu nhân thấy cảnh tượng , kìm đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt, vô cùng an ủi.
Bà sờ sờ má nàng, nghẹn ngào : “Con gái, chúc mừng con! Kể từ hôm nay, con là mẫu của hai đứa trẻ .”
Lúc , bà mụ bế hai đứa trẻ đến bên giường Giang Nguyệt Dạng, nhỏ nhẹ : “Phu nhân, hai vị tiểu công t.ử của xem, trông tuấn tú kháu khỉnh bao.”
Giang Nguyệt Dạng cố sức nghiêng đầu sang, hai gương mặt nhỏ nhăn nheo nhưng đáng yêu vô ngần , trong mắt ngập tràn tình mẫu t.ử dịu dàng.
Lục Vân Đình cũng xích gần, cẩn thận vươn ngón tay khẽ chạm bàn tay nhỏ nhắn của con, đứa bé thế mà theo bản năng nắm chặt lấy ngón tay .
Trái tim khẽ rung động, bỗng chốc cảm thấy vô cùng kỳ diệu, đây chính là cảm giác m.á.u mủ ruột rà tương liên ?
“A Việt, đây là con của chúng .”
“Ừ, con của chúng .”
Dạ Vô Ngân khi tin tròn con vuông thì tảng đá đè nặng trong lòng mới chậm rãi hạ xuống, khóe môi khẽ cong lên một nụ .
Chúc mừng nàng...
Ngoại truyện: Kẻ trong cuộc u mê
Năm năm , trong tiệc thôi nôi của đích trưởng nữ nhà Lâm Uyên Vương (Lục Vân Đình), khách khứa đông như nêm, nhộn nhịp phi thường.
Trong yến tiệc, Giang Nguyệt Dạng bế đứa con gái điêu ngọc khắc ngọc, là hạt giống mỹ nhân, đến cong cả khóe mắt.
Lục Vân Đình ở một bên, ánh mắt dịu dàng ngắm thê t.ử và con gái, thỉnh thoảng hàn huyên vài câu với tân khách đến chúc mừng.
Tuy rằng sinh con đau đớn, Lục Vân Đình cũng phản đối kịch liệt, nhưng Giang Nguyệt Dạng vẫn kiên quyết sinh thêm một cô con gái.
Nàng một đứa con gái thơm tho mềm mại, một là hai con thể tỉ tê tâm sự chuyện riêng tư, hai là thể để lãng phí nguồn gen nhan sắc đỉnh cao của nhà .
Năm năm qua, Lục Vân Đình từng hai thống lĩnh đại quân xuất chinh, cả hai đều đại thắng trở về, Nguyên Đế sắc phong Lâm Uyên Vương.
Yến Vương (Tam hoàng tử) hai năm Đế Hậu cưỡng chế định đoạt hôn sự, khi thành hôn liền rời khỏi Giám Sát Ty để đến đất phong.
Còn về phần Dạ Vô Ngân, y vẫn lẻ bóng một .
Có điều, Huyết Sát Các đổi, còn là tổ chức sát thủ chẳng màng lý do nhận tiền trừ họa như xưa, mà trở thành cơ quan tình báo chuyên mua bán tin tức.
“Cha nuôi.”
Dạ Vô Ngân đang thẫn thờ tảng đá cạnh bờ ao, thấy tiếng gọi liền đầu bé đang túm lấy tay áo y.
“Sao thế?”
Cậu bé chớp chớp đôi mắt đến tròn, giọng non nớt ngọng nghịu: “Cha nuôi, cây trứng chim, con lấy xuống tặng cho .”
Dạ Vô Ngân theo hướng ngón tay bé chỉ, thấy một đám trẻ con đang gốc cây lê, ngửa cái đầu nhỏ lên cổ vũ cho một bé đang trèo cây.
Bên cạnh bàn đá gần đó, một tiểu công t.ử mặt như ngọc, khí chất xuất trần vô cùng tuấn tú đang một tự đ.á.n.h cờ, mảy may sự ồn ào xung quanh quấy rầy.
Dạ Vô Ngân bỗng thấy chút đau đầu, y ở tiền viện uống rượu với nên mới trốn chỗ đám trẻ con .
Ban đầu bọn nhỏ chỉ chơi trò đuổi bắt rượt đuổi, ai ngờ mới đó một chốc mà chúng rủ trèo cây .
là một lũ nhóc con ngứa đòn!
Trong tiệc thôi nôi , tân khách dẫn theo ít tiểu công tử, tiểu nương t.ử tầm bốn, năm, sáu tuổi đến dự tiệc, Giang Nguyệt Dạng bèn để hai đứa con trai tiếp đãi bọn họ trong hoa viên tại viện riêng của .
Bởi vì con trai trưởng từ nhỏ chững chạc trầm , nên nàng yên tâm.
Dạ Vô Ngân hít sâu một dậy, dắt tay bé bước về phía cây hoa lê.
“Nhị hoàng tôn điện hạ, cố lên!”
“Điện hạ cố lên, chỉ còn một chút xíu nữa thôi.”
Cậu bé đang trèo cây chính là con trai thứ hai của Thái tử, năm nay sáu tuổi, vô cùng nghịch ngợm phá phách.
Hoàng Thái tôn hôm nay cũng tới, nhưng bé đại diện cho Thái t.ử qua đây, lúc đang dùng bữa ở tiền viện.
Tiểu nội thị theo Nhị hoàng tôn gốc cây sốt ruột xoay như chong chóng, cả lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
gã chẳng cách nào, Nhị hoàng tôn lời gã, nằng nặc đòi tự trèo cây móc trứng chim, gã chỉ thể giang hai tay ở bên che chắn đón đỡ.
Nhị hoàng tôn mà mệnh hệ gì thì gã mười cái đầu cũng chẳng đủ để chém.
lúc , Dạ Vô Ngân tới gốc cây.
Y vận khí trầm giọng : “Nhóc con, mau xuống đây, cây nguy hiểm lắm.”
Nhị hoàng tôn đang cắm đầu cắm cổ trèo lên, thấy tiếng liền ngoái đầu , thấy là Dạ Vô Ngân thì do dự một thoáng bảo: “Dạ thúc thúc, chỉ còn một tí nữa thôi mà.”
Dứt lời, nhóc ngọ nguậy hai cẳng chân ngắn tũn tiếp tục trèo lên.
Dạ Vô Ngân chẳng để mặc cho nhóc con trèo tiếp, nhẹ nhàng tung nhảy lên một cái liền túm lấy cổ áo của bé xách tuột xuống đất.
Nhị hoàng tôn tức giận hừ một tiếng với y, còn đẩy y một cái: “Cháu sắp trèo lên tới nơi mà!”
“Thế nếu ngã xuống thì ?” Dạ Vô Ngân chỉ tay đám trẻ con gốc cây: “Ngươi thì , nhưng chắc chắn bọn chúng sẽ gặp họa.”
Nhị hoàng tôn đảo mắt đám bạn bè lúc mới sợ hãi, chột lí nhí: “Cháu mới ngã xuống .”
Cậu ngã xuống thì bọn họ gặp chuyện chứ.
“Ta thấy ngươi nhất định sẽ ngã.”
“Cháu ...”
“Ngươi còn cãi nữa là méc Giang Nguyệt Dạng chuyện ngươi trèo cây ở nhà nàng đấy.” Dạ Vô Ngân lạnh lùng cắt ngang lời bé.
Nhị hoàng tôn lập tức câm nín, sợ nhất là Vĩnh Lạc cô cô mách tội, bởi vì Hoàng tổ phụ và Phụ quân đều lời cô cô cả.
Dạ Vô Ngân thấy thế liền hài lòng, xua tay bảo: “Được , tất cả qua bên cầu trượt chơi , cấm trèo cây nữa đấy.”
Ngoại trừ Nhị hoàng tôn và bé bên cạnh Dạ Vô Ngân, các tiểu công tử, tiểu nương t.ử khác đều co cẳng chạy biến mất tăm.
Cậu bé chỉ tổ chim cây reo lên: “Cha nuôi, trứng chim!”
“Hay lắm, Lục Hanh, là gọi Dạ thúc thúc tới hại trèo lên chứ gì!”
“Ai bảo cướp trứng chim của , là phát hiện cơ mà!”
Lục Hanh khi phát hiện cây trứng chim liền xắn tay áo chuẩn trèo lên, nhưng ôm lấy cây thì Nhị hoàng tôn chạy tới kéo tự trèo lên.
Cậu tiện tranh giành với hoàng tôn, bèn đảo tròng mắt chạy gọi Dạ Vô Ngân tới.
Nhị hoàng tôn tức xì khói: “Lục Hanh, ngốc , thế thì cả hai đứa đều chẳng trèo cây nữa .”
“Cậu mới ngốc đấy, trèo lên thì còn trèo cái gì nữa, trứng chim lấy mất tiêu !”
“Cậu... tức c.h.ế.t !”
Lục Hanh đắc ý ngửa đầu lên, mặt còn mang theo nụ phát ghét, chọc cho Nhị hoàng tôn tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Dạ Vô Ngân buồn lắc đầu, khẽ nhảy lên tóm lấy cành cây, đem bộ trứng trong tổ chim lấy xuống.
Tổ trứng chim đó tổng cộng năm quả, Dạ Vô Ngân thiên vị chia cho Lục Hanh tận ba quả.
Chẳng đợi Nhị hoàng tôn kịp bày tỏ nỗi bất bình, y phất tay : “Được , chơi , cấm cãi đấy!”
Hai đứa nhóc trừng mắt lườm một cái cùng chạy mất.
Dạ Vô Ngân bước tới bên bàn đá xuống, chống cằm hỏi bé đối diện: “Lục Trầm, bọn chúng đều trèo cây cả, cháu cũng chẳng thèm quản lấy một câu .”
Lục Trầm mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, cầm quân cờ trắng bên tay trái hạ xuống một nước, thản nhiên đáp: “Không c.h.ế.t .”
Dạ Vô Ngân nghẹn họng, cái mồm ...
“Tự đ.á.n.h cờ với chính , cũng vô vị quá đấy.” Dạ Vô Ngân lẩm bẩm.
Lục Trầm vẫn tập trung cao độ bàn cờ, khi hạ quân cờ đen xuống mới mở miệng: “Đánh cờ với kẻ khác mới tẻ nhạt, chẳng lấy một chút hồi hộp kịch tính nào.”
Dạ Vô Ngân nghẹn lời nữa, đứa trẻ từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, chỉ là tính tình chút lạnh lùng xa cách, câu nào là chặn họng câu đó.
Hơn nữa, ở phương diện kỳ nghệ còn thiên phú dị bẩm. Kể từ năm ba tuổi học đ.á.n.h cờ tới nay, hiếm khi tìm đối thủ xứng tầm.
Lại còn là kỳ tài luyện võ.
Cùng một bọc sinh đôi, dung mạo cùng độ lanh lợi như , mà tính cách một trời một vực, đứa còn thì đang nô đùa nghịch ngợm tưng bừng đằng kìa!
Dạ Vô Ngân chậc chậc lưỡi: “Lục Trầm, cháu đúng là phàm mà!”
Động tác của Lục Trầm chậm rãi khựng , ngay đó từ tốn đặt quân cờ trong tay xuống, chằm chằm Dạ Vô Ngân hồi lâu cất giọng hỏi: “Cha nuôi, cớ ngần tuổi mà vẫn thành ?”
Dạ Vô Ngân ngớ , lát liền đầu sang một bên, hừ nhẹ: “Mặc kệ !”
“Người tình ý với mẫu con?”
Cõi lòng Dạ Vô Ngân thắt , đang định mở miệng phủ nhận thì Lục Trầm ung dung thong thả lên tiếng.
“Mẫu ở trong cuộc nên là kẻ u mê, còn con là ngoài rõ sự.”