Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 511: Phiên ngoại: Giục sinh con

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Ký chủ , bản lĩnh mở miệng dối chớp mắt của cô đúng là ngày càng xuất thần nhập hóa đấy. Mấy lời bịa đặt , cô trơn tru đến mức suýt chút nữa cũng tin sái cổ.]

 

[Chẳng qua chỉ là tay quen mà thôi.] Nàng đắc ý nhếch khóe môi.

 

Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình cạnh Giang Thượng thư, cùng đám Tả tướng rảo bước ngoại điện. Giang Thượng thư thấy tiếng lòng của nàng thì gõ cho đầu nàng một cái, nhưng cuối cùng vẫn ráng nhịn .

 

Ông ngoài mặt vốn là “ thấy” tiếng lòng, chẳng lý do gì tự nhiên răn dạy đ.á.n.h mắng con gái cưng.

 

Giang Nguyệt Dạng lý lẽ hùng hồn : [Ta thể toẹt sự tồn tại của món công cụ hack game như ngươi , thì chẳng bịa chuyện . Hơn nữa, dù ngươi ngoài thật thì bọn họ cũng chẳng tin , còn tưởng điên nữa chứ.]

 

Mấy phía :... Không, bọn tin mà.

 

Hệ thống “ừm” một tiếng tỏ ý tán đồng: [Dù họ tin chăng nữa thì ký chủ cũng thể sẽ nhốt để nghiên cứu.]

 

Giang Nguyệt Dạng liền rụt cổ một cái, kiếp nàng đầy rẫy những lời đồn đáng sợ về việc những năng lực đặc biệt “bắt đem cắt lát nghiên cứu”.

 

Thế nhưng đó là chuyện dọa dẫm giật gân , ai mà chứ?

 

Cũng giống như thuyết “ đời ma”, chẳng ai thể chứng minh tuyệt đối , kể cả những nhà khoa học vĩ đại nhất.

 

Bằng thì những hiện tượng quái dị giải thích nổi?

 

“Ơ kìa” Giang Nguyệt Dạng ngó quanh quất, “Tên đạo sĩ tóc bạc Vân Trung T.ử chạy ?”

 

Nàng nhớ lúc Bệ hạ chuyển tẩm điện bên trong, Vân Trung T.ử theo , thế mà giờ cũng chẳng thấy ở ngoại điện.

 

[Tiểu Qua, đ.á.n.h thấy điềm chẳng lành chuồn mất tiêu chứ?] Giang Nguyệt Dạng vội vàng hỏi.

 

Hệ thống định trả lời thì một tiểu thái giám đang túc trực ở ngoại điện liền lanh lợi đáp: “Bẩm Tiểu Giang đại nhân, Vân Trung T.ử tiên trưởng việc nên về Linh Hư Cung ạ.”

 

Linh Hư Cung là nơi ở của Vân Trung T.ử trong hoàng cung, bên trong tịnh thất, đan phòng, tàng kinh các...

 

Thực chất, Vân Trung T.ử bí mật áp giải giam lỏng .

 

Hệ thống cũng lên tiếng: [Ký chủ cứ yên tâm , Thần Võ Quân bảo vệ hai mươi tư hai mươi tư giờ rời nửa bước, mọc cánh cũng đừng hòng trốn thoát.]

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu, bấy giờ mới an tâm.

 

Sau khi bước khỏi Hoa Thanh Điện, nàng liền đưa tay ôm lấy cánh tay cha , tươi rói : “Cha ơi, con nhớ cha quá chừng, cha nhớ con thế?”

 

Giang Thượng thư khẽ hừ một tiếng, giả vờ giận dỗi : “Con gái , con câu lương tâm thấy c.ắ.n rứt ?”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

“Thật sự nhớ cha đến thế, nào gửi thư về nhà, lời thăm hỏi cha chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn ngủi, còn lời thăm hỏi nương con với ca ca con thì dài dằng dặc mấy trang giấy hả? Đáng giận hơn nữa là, suốt một năm trở đây con chỉ nhớ nhung đứa cháu trai nhỏ xíu , một câu hỏi thăm cha cũng chẳng buồn nhắc tới!”

 

Đích trưởng t.ử của Giang Tuần chào đời, hiện tại hơn một tuổi, chính là độ tuổi đáng yêu và thích nghịch ngợm nhất.

 

Giang Nguyệt Dạng cha hờn dỗi kể tội, chột thè lưỡi một cái, lắc lắc cánh tay cha nũng: “Cha Con gái thì lúc nào chẳng gần gũi với nương hơn một chút xíu chứ. trong lòng con lúc nào cũng nhớ đến cha mà, tin cha cứ hỏi A Việt mà xem.”

 

Dứt lời, nàng lén kéo nhẹ ngón tay Lục Vân Đình, nháy mắt hiệu với , bảo đỡ giúp .

 

Lục Vân Đình khẽ mỉm , giúp thê t.ử nhà gỡ gạc: “Cha, Dạng Dạng luôn nhớ đến , thời gian ngoài nàng lục tục mua nhiều quà cáp cho cha đấy ạ.”

 

Giang Thượng thư vốn chỉ trêu chọc con gái một chút, dĩ nhiên cũng chút ghen tị hờn mát, nhưng hề nghiêm trọng như ông thể hiện ngoài.

 

Dẫu , thấy quà, trong lòng ông vẫn vô cùng ấm áp và vui sướng, nhưng ngoài mặt vẫn bộ nghiêm nghị: “Mua những thứ gì thế?”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức hì hì: “Toàn là những món đồ hiếm lạ độc đáo thôi, đảm bảo cha sẽ thích mê cho xem.”

 

Giang Thượng thư bộ rụt rè “ừm” một tiếng, ánh mắt đảo qua gương mặt của đôi phu thê con gái con rể, nhịn hỏi: “Tuổi tác của hai đứa cũng chẳng còn nhỏ nữa, định bao giờ mới sinh cho một đứa cháu ngoại đây?”

 

Lời thốt , hai má Giang Nguyệt Dạng liền nóng bừng lên, ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống, lén liếc Lục Vân Đình, chỉ thấy mặt cũng đỏ ửng.

 

Giang Nguyệt Dạng ho khẽ hai tiếng để xua tan vẻ ngượng ngùng, ánh mắt đảo loạn khắp nơi: “Cha , chuyện sinh con đẻ cái ... ừm... thuận theo tự nhiên thôi, vội .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-511-phien-ngoai-giuc-sinh-con.html.]

 

“Sao vội chứ?” Giang Thượng thư tỏ vẻ đồng tình chút nào, “Chuyện là đại sự chính đáng, nên sớm đưa kế hoạch . Con đừng chỉ mải mê ham chơi, tuổi tác con rể cũng còn nhỏ nữa. Người ở độ tuổi của nó, con cái ba bốn đứa chạy lon ton đầy sân .”

 

Lục Vân Đình thôi, thanh minh rằng mới hai mươi hai tuổi, tuổi tác cũng tính là lớn lắm...

 

Thế nhưng... sinh một đứa con gái đáng yêu như Dạng Dạng, chỉ mới nghĩ đến thôi trong lòng kìm niềm hân hoan vui sướng.

 

Giang Thượng thư thấy nàng im lặng lảng tránh chủ đề, bồi thêm: “Con gái , Lục gia ba đời độc đinh, con tuyệt đối thể cái suy nghĩ...”

 

“Con con mà.” Giang Nguyệt Dạng vội ngắt lời cha , “Con bảo là sinh. Sẽ sinh mà, cha đừng giục giã nữa.”

 

Để tránh cho cha tiếp tục cằn nhằn dông dài, nàng xong liền buông tay cha , chạy sang ôm chặt lấy cánh tay Lục Vân Đình.

 

Giang Thượng thư hiểu rõ tính nết của con gái , dám ép quá chặt, kẻo phản tác dụng.

 

Bởi , ông nhắc đến chuyện sinh con nữa, liền đổi chủ đề: “Dạng Dạng, thể của Bệ hạ thật sự nghiêm trọng như con ?”

 

“Vâng ạ. Bệ hạ nếu như còn tiếp tục dùng đan d.ư.ợ.c nữa...” Nàng ngó nghiêng xung quanh, hạ thấp giọng : “E là khó giữ tính mạng.”

 

Giang Thượng thư biến sắc: “Nếu ngừng dùng đan d.ư.ợ.c thì thể Bệ hạ thể hồi phục như ban đầu ?”

 

Đây là điều Nguyên Đế , cũng là điều mà văn võ bá quan đều , dù đó cũng là mười năm thọ mệnh quý giá cơ mà!

 

Giang Nguyệt Dạng rõ, bèn hỏi: [Tiểu Qua, thể Bệ hạ còn thể hồi phục ?]

 

[Cánh hoa màu xanh lục thể giúp ông hồi phục, tiếc là cánh hoa màu xanh lục của ký chủ dùng hết , Ngũ Sắc Hoa bao giờ mới nở nữa thì còn .]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Giọng của hệ thống, đám Tả tướng phía đều rõ mồn một, trong lòng khỏi dâng lên niềm xót xa tiếc nuối.

 

Giang Nguyệt Dạng bèn với cha : “Tạm thời cách nào ạ.”

 

Giang Thượng thư rõ nguyên do, thở dài một tiếng gặng hỏi thêm nữa.

 

[Tiểu Qua, đột nhiên nghĩ một vấn đề.]

 

Hệ thống: [Vấn đề gì thế?]

 

[Ngươi bảo Vân Trung T.ử đến chỗ Bệ hạ để vơ vét tiền của, nhưng Bệ hạ ngài tiền ?]

 

[Dĩ nhiên là chứ. Ba năm nay, chỉ riêng hoa lợi từ hoàng trang và tiền thuế thu ngân khố ít , huống chi còn cống phẩm từ Nam Chiếu nữa!

 

Kể từ khi Lô Cách lên Nam Chiếu vương, Nam Chiếu thần phục Đại Hạ. Hai bên chỉ thông thương buôn bán mà còn kết thông gia giữa hai tộc nữa đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng xong hài lòng mỉm , định lên tiếng thì giọng của hệ thống vang lên.

 

[Hơn nữa, quãng thời gian Hoàng đế mê đan d.ư.ợ.c quả thực chẳng khác nào một tên bạo quân chịu bất kỳ lời can gián nào.

 

Số tiền Vân Trung T.ử vơ vét mất , đều là do Hoàng đế ép cha cô xuất bạc từ quốc khố đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc: [Cha cũng chịu đưa á?]

 

[Đã bảo là bạo quân mà, đưa cũng buộc đưa. Nói cho cùng thì cha cô cũng chỉ là một viên kế toán trông coi tiền bạc thôi mà.]

 

Giang Nguyệt Dạng thở dài: [ là nỗi bi ai của kiếp công ăn lương.]

 

[Cha cô là điều đấy, Hoàng đế nổi giận một cái là ông ngoan ngoãn chi tiền ngay. Chẳng bù cho Khổng Tế Tửu và Ngụy đại nhân bọn họ, rõ Hoàng đế chẳng lọt tai lời nào mà vẫn cứ mặt Hoàng đế lải nhải can ngăn ngừng, bọn họ sống sót đến tận bây giờ đúng là nhờ tổ tiên phù hộ độ trì đấy!]

 

Khổng Tế Tửu & Ngụy đại nhân: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng như điều suy nghĩ: [Thực thấy Bệ hạ vẫn mất hết lý trí , bằng sớm vung đao c.h.é.m .

 

Hơn nữa, đầu tiên c.h.é.m chắc chắn là Ngụy đại nhân, ông cứng đầu nhất mà! Ngay cả ông còn c.h.ế.t, thì những kẻ điều khác dĩ nhiên sẽ chẳng hề hấn gì .]

 

Ngụy đại nhân: “...”

 

 

Loading...