Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 51: Chạy Trốn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nơi thiên điện.

 

“Bệ hạ, Vinh Thân vương đả thương mạt tướng trốn thoát.”

 

Nguyên Đế giận dữ: “Nhiều như các ngươi mà cũng để ông trốn thoát ?”

 

Cấm quân Thống lĩnh bịch một tiếng quỳ một gối xuống đất: “Mạt tướng tội, xin bệ hạ trừng phạt!”

 

“Bây giờ lúc chuyện , phái đuổi theo ?” Tả tướng hỏi.

 

“Doãn Phó tướng dẫn đuổi theo .”

 

“Ông trốn về hướng nào, những ai cùng?”

 

“Hình như là hướng về phía phong địa. Vinh Thân vương trốn một , hề mang theo Vương phi và Thế tử.”

 

Nguyên Đế lạnh một tiếng: “Ông ngược còn chừa đường lui cho .”

 

Lúc , Giang Thượng thư từ bên ngoài bước , : “Bệ hạ, ban nãy Dạng Dạng tư binh mà Vinh Thân vương nuôi ở Hạnh Hoa Thôn đang chuyển dời về hướng Tây Châu.”

 

Nguyên Đế tức khắc cảm thấy đầu đến như cái đấu, hôm nay chẳng việc gì là thuận buồm xuôi gió.

 

“Thái tử, lập tức truyền lệnh cho Thứ sử Tây Châu, đóng cổng thành, chặn bắt Vinh Thân vương. Nếu gặp kẻ kháng cự... thể xử t.ử tại chỗ.”

 

“Nhi thần tuân chỉ.”

 

Còn ở phía Hạnh Hoa Thôn, một hồi lâu trò chuyện chân tình và hiệu quả, một vạn binh mã lưu nơi đó rốt cuộc Kinh Triệu Doãn khuyên hàng.

 

Đồng thời, bọn họ cũng từ chỗ hàng quân lộ tuyến chuyển dời của chín vạn binh mã còn .

 

Tính theo thời gian, chín vạn binh mã hiện tại hẳn nửa đường, e là giao chiến khó lòng tránh khỏi.

 

Trong Văn Uyên Các, Giang Nguyệt Dạng hai tay dâng lên đơn xin nghỉ phép của , nụ rạng rỡ Khổng Tế Tửu.

 

Khổng Tế Tửu rũ mắt liếc mảnh giấy bàn, chậm rãi cầm lên xem.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bên ngắn gọn: Tế Tửu đại nhân kính mến, hạ quan dự cảm ngày thể sẽ khỏe, đặc biệt đến xin nghỉ phép một ngày.

 

Khổng Tế Tửu: “...”

 

Cũng chỉ Giang Nguyệt Dạng, đổi khác dám cho ông lý do xin nghỉ kiểu , ông nhất định sẽ mắng cho vuốt mặt kịp, ba tháng tới đừng hòng duyệt nghỉ phép.

 

Khổng Tế Tửu nén giận hỏi: “Tiểu Giang đại nhân cảm thấy bản quan dễ lừa gạt lắm ?”

 

Giang Nguyệt Dạng ngay sẽ như , nhưng nàng hề hoảng hốt chút nào.

 

Chỉ thấy nàng lời lẽ khẩn thiết, năng đầy lý lẽ: “Tế Tửu đại nhân, ngài hẳn là nữ t.ử mỗi tháng đều mấy ngày như , ngày mai khéo là ngày của hạ quan.”

 

Khổng Tế Tửu , nếu ông thấy tiếng lòng bảo nàng vẫn tới kỳ nguyệt sự thì khéo tin .

 

Bất quá dạo gần đây nhiều việc, bệ hạ sợ nàng phát giác chuyện tiếng lòng, tiện mặt nàng thương nghị những việc , chi bằng để nàng tạm thời rời xa triều đường cũng .

 

“Một ngày đủ ?”

 

“Hả?”

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩn , khi phản ứng liền lập tức : “Cơ... Có thể đủ lắm, hạ quan trong tình huống bình thường đều đau hai... bốn ngày.”

 

“Đừng đằng chân lân đằng đầu.”

 

Giang Nguyệt Dạng liền phồng má, chút chột .

 

“Cho ba ngày.” Khổng Tế Tửu cảm thấy thời gian ba ngày thì những việc hẳn cũng kết thúc .

 

Giang Nguyệt Dạng toe toét : “Đa tạ Khổng Tế Tửu.”

 

Ngày hưu mộc cộng thêm ba ngày nghỉ phép, nàng thể liên tục bốn ngày , chơi cho sướng đây nhỉ?

 

Cát bụi tung bay, tiếng vó ngựa dồn dập, Vinh Thân vương một đường phi ngựa điên cuồng, phía là vây cánh hỗ trợ ông chạy trốn và quân truy đuổi.

 

Doãn Phó tướng đuổi sát buông, vẫn duy trì cách tới trăm thước với bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-51-chay-tron.html.]

“Vương gia, ngựa của chúng bằng của bọn chúng, sớm muộn gì cũng đuổi kịp. Ngài , chúng thuộc hạ ở bọc hậu.”

 

Vinh Thân vương đầu những theo , bộ tịch : “Bản vương há thể vứt bỏ các ngươi mà một chạy trốn, theo sát , một cũng thiếu!”

 

Những kẻ theo ông những lời cho cảm động khôn xiết, càng thêm kiên định quyết tâm ở chặn hậu.

 

“Vương gia, còn rừng xanh sợ gì củi đốt! Mấy các ngươi theo bọc hậu, những khác hộ tống Vương gia rời .”

 

Kẻ lên tiếng đầu ngựa, siết chặt dây cương.

 

“Vương gia, nhà của chúng thuộc hạ xin nhờ cậy ngài!”

 

Vinh Thân vương ngoái đầu những thủ hạ ở tại chỗ, cao giọng hét lớn: “Chư vị yên tâm, đợi ngày khác bản vương bước lên ngai vàng, nhất định sẽ hậu đãi gia quyến các ngươi. Vàng bạc châu báu, thăng quan tiến chức, một thứ cũng thiếu!”

 

“Vương gia bảo trọng!”

 

“Hí!”

 

Nhóm Doãn Phó tướng thủ hạ của Vinh Thân vương chặn đường, chỉ thể trơ mắt bóng lưng của Vinh Thân vương ngày càng xa dần.

 

“Từ xưa đến nay, mưu phản từng kết cục . Buông vũ khí đầu hàng, lẽ còn tha cho các ngươi khỏi c.h.ế.t!”

 

“Hạ cờ hối hận!”

 

“Đã như .” Doãn Phó tướng giơ tay: “G.i.ế.c!”

 

Vinh Thân vương một khắc cũng dám dừng , dẫn theo còn liều mạng bỏ trốn về hướng Tây Châu.

 

Ông bắt buộc đuổi tới nơi hợp binh với binh mã của khi sự việc bại lộ, khi chiếm Tây Châu mới đ.á.n.h ngược về kinh thành.

 

Tuy rằng lúc khả năng thành công là nhỏ, nhưng tên lên dây thể bắn!

 

Ngay từ giây phút ông quyết định chạy trốn, kết cục của ông chỉ một, thành công thì thành nhân.

 

Hoàng đế tuyệt đối sẽ để ông sống sót.

 

Đáng tiếc ông nghĩ sai, Nguyên Đế ngay từ đầu từng nghĩ đến việc lấy mạng ông , cho dù ông tạo phản.

 

lúc ông bỏ trốn, tính chất liền khác biệt.

 

Cái gọi là tướng ở ngoài chiến trường, mệnh vua thể nhận. Kinh Triệu Doãn và Chấn Quốc Tướng quân đều sẽ để mối họa ngầm cho Đại Hạ, cho Nguyên Đế.

 

Nói về cục diện trong hoàng cung, Thái hậu nương nương cuối cùng vẫn ầm ĩ lên.

 

Bà dùng cách tự vẫn để ép Nguyên Đế đến Thọ Khang Cung gặp bà.

 

Nguyên Đế rõ mục đích của bà, nhưng ông vẫn đến.

 

Thái hậu nương nương hốc mắt ươn ướt, ngừng đ.ấ.m lồng ngực, đau đớn chất vấn Nguyên Đế.

 

“Ai gia cầu xin con như , tại con vẫn chịu tha cho nó một con đường sống? Số binh mã nó nuôi đó, căn bản tạo thành uy h.i.ế.p đối với con.”

 

Nguyên Đế khép hờ đôi mắt, thần sắc lạnh lùng : “Mẫu hậu, bất luận tin , trẫm từng nghĩ đến việc lấy mạng ông , thậm chí từng nghĩ ông sẽ mưu phản.

 

Trẫm coi ông , cho ông phú quý vinh hoa, giữ ông kinh thành dài lâu, chuyện gì cũng nghĩ đến ông . ông thì ? Dùng tiền tài trẫm ban cho để nuôi dưỡng tư binh, mưu triều soán vị.

 

Mẫu hậu, thử xem nếu trẫm và phận của ông hoán đổi cho , trẫm cũng chuyện mưu phản, ông tha mạng cho trẫm ?”

 

Thái hậu nương nương hỏi đến nghẹn lời, Nguyên Đế trong nỗi bàng hoàng lúng túng.

 

trả lời là , nhưng nơi đáy lòng một thanh âm đang cho bà , Vinh Thân vương sẽ .

 

Ông sẽ g.i.ế.c sạch tất cả những kẻ cản đường , trong đó lẽ còn bao gồm cả như bà.

 

Nguyên Đế : “Thấy , mẫu hậu cũng cảm thấy ông sẽ buông tha cho trẫm. Ông sẽ chỉ giẫm lên t.h.i t.h.ể của trẫm để lên vị trí đó, đó g.i.ế.c c.h.ế.t Thái tử, g.i.ế.c c.h.ế.t Hoàng hậu, g.i.ế.c sạch tất cả những tận trung với trẫm!”

 

Thái hậu nương nương nghẹn ngào lắc đầu rơi lệ, hai bọn họ đến bước đường ngày hôm nay?

 

“Mẫu hậu, từ nhỏ và phụ hoàng thiên vị ngũ , bất luận ai sai ai đúng, cuối cùng đều là trẫm - ca ca đúng. Có đôi khi trẫm tự hỏi, trẫm rốt cuộc là con của hai ?”

 

Nguyên Đế khẽ ngẩng đầu, viền mắt ngấn lệ : “Trước khi chuyện kết thúc, trẫm sẽ đến đây nữa. Mẫu hậu nếu lấy cái c.h.ế.t ép buộc, tùy . Trẫm mệt ...”

 

 

Loading...