Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 508: Phiên ngoại: Về kinh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:20:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trải qua hơn một tháng vội vã lên đường, đám Giang Nguyệt Dạng phong trần mệt mỏi về đến kinh thành.

 

Tuy Giang Nguyệt Dạng nghĩ rằng bản thể khiến Nguyên Đế bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhưng nàng vẫn trở về.

 

Bởi vì cha nàng cũng hy vọng nàng thể về khuyên can một phen.

 

Sau khi lời từ biệt với Dạ Vô Hấn, Tần Thời cùng , nàng và Lục Vân Đình liền về nhà tắm gội chải chuốt, lát nữa sẽ tiến cung diện thánh.

 

Rất nhanh, họ về đến Tướng quân phủ.

 

Cảnh tượng quen thuộc lâu ùa tầm mắt, Giang Nguyệt Dạng kìm hít sâu một , dường như hút trọn thở ấm áp của gia đình xa cách bấy lâu sâu trong lồng ngực.

 

Quản gia thấy họ trở về thì mừng sợ, vội vàng tiến lên thỉnh an, đó cuống quít sai bảo hầu múc nước, chuẩn y phục cùng đồ ăn thức uống.

 

Tuy sớm nhận tin các chủ t.ử sắp về, nhưng ông vẫn nén nổi nỗi kích động.

 

Giang Nguyệt Dạng ngâm khoan khoái trong làn nước rải đầy cánh hoa, lấp đầy chiếc bụng đói xong xuôi, mới thong thả tiến về phía hoàng thành.

 

Thị vệ canh giữ cổng thành thấy đôi phu thê họ, ai nấy đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Tuy Giang Nguyệt Dạng ngày càng trổ mã xinh hơn xưa, nhưng thị vệ vẫn nhận nàng ngay từ cái đầu tiên.

 

“Tiểu Giang đại nhân, ngài về ? Không, , ngài về từ khi nào thế?”

 

“Hôm nay.” Giang Nguyệt Dạng với bọn họ, “Ta đang vội cung diện kiến Bệ hạ, chuyện nhiều với các ngươi .”

 

Đám thị vệ hồn, vội vàng mở lối cho .

 

Bước hoàng thành, ngắm tường đỏ ngói xanh, rường cột chạm trổ bên trong, cõi lòng Giang Nguyệt Dạng bất giác dâng lên vài phần hoài niệm.

 

Cung nữ thái giám ngang qua thấy họ đều lộ vẻ kinh ngạc tột cùng, động tác hành lễ cũng chậm mất nửa nhịp.

 

Mà lúc trong Hoa Thanh Điện, đạo sĩ Vân Trung T.ử đang ngay ngắn bồ đoàn giảng đạo cho Nguyên Đế.

 

“Bệ hạ, đan d.ư.ợ.c dưỡng sinh là do bần đạo dốc lòng luyện chế, ẩn chứa linh khí đất trời, thể giúp Bệ hạ kéo dài tuổi thọ, cường kiện thể.

 

Thế nhưng, đạo dưỡng sinh chỉ ở đan dược, mà cốt yếu hơn là ở tâm cảnh. Bệ hạ cần giữ cho tâm cảnh bình hòa, để ngoại vật quấy nhiễu, mới thể thực sự đạt hiệu quả dưỡng sinh.”

 

Nguyên Đế khẽ gật đầu, lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

 

Vân Trung T.ử tiếp: “Bệ hạ tôn quý là bậc thiên tử, gánh vác trọng trách thiên hạ vai. việc đời phức tạp bộn bề, Bệ hạ nên quá mức lao lực. Phải kết hợp giữa việc và nghỉ ngơi, mới bảo long thể an khang.”

 

“Trẫm giảm xuống mỗi tháng chỉ thượng triều bảy , chẳng lẽ còn đủ kết hợp nghỉ ngơi ?”

 

“Dạo gần đây Bệ hạ mơ màng, trằn trọc khó ngủ chăng?”

 

Nguyên Đế nhíu mày, “Quả đúng là việc .”

 

“Đó chính là dấu hiệu của sự lao lực, Bệ hạ cần bảo trọng long thể hơn nữa, tĩnh tâm điều dưỡng nhiều hơn.”

 

Nguyên Đế do dự một lát gật đầu, “Trẫm hiểu .”

 

Tiếp đó, Vân Trung T.ử liền tụng «Đạo Đức Kinh» cho Nguyên Đế , chỉ thấy y nhắm mắt ngâm rằng: “Xuất sinh nhập tử. Sinh chi đồ, thập hữu tam; t.ử chi đồ, thập hữu tam; nhân chi sinh, động chi vu t.ử địa, diệc thập hữu tam. Phù hà cố? Dĩ kỳ sinh sinh chi hậu. Cái văn thiện nhiếp sinh giả, lục hành bất tị hủy hổ...”

 

Ngay lúc Vân Trung T.ử đang tụng kinh vô cùng nhập tâm, Nguyên Đế thì đến mức gà gật buồn ngủ, một tiểu thái giám từ bên ngoài rón rén bước , đến bên cạnh Lý Phúc Toàn thì thầm một câu.

 

Lý Phúc Toàn xong ánh mắt liền lóe sáng, chút do dự đưa tay khẽ lay Nguyên Đế tỉnh dậy.

 

Nguyên Đế từ từ mở mắt, Lý Phúc Toàn khẽ bẩm: “Bệ hạ, bọn Tiểu Giang đại nhân về ạ.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“... Giang Nguyệt Dạng?” Nguyên Đế ngẩn một thoáng, nghi hoặc cất lời.

 

“Vâng, bọn Tiểu Giang đại nhân lúc đang ở ngoài điện cầu kiến.”

 

Nguyên Đế nhíu mày, “Sao nàng về ?”

 

“Nô tài rõ, Bệ hạ tuyên bọn Tiểu Giang đại nhân hỏi một chút ạ?” Lý Phúc Toàn cẩn thận thăm dò.

 

Nguyên Đế nghĩ ngợi một lát, gật đầu.

 

Lý Phúc Toàn trong lòng mừng rỡ khôn xiết, ngoài mặt hề để lộ, chỉ gật đầu hiệu cho tiểu thái giám bên cạnh ngoài tuyên .

 

Tiểu thái giám trầm bằng Lý Phúc Toàn, toét miệng chạy lon ton ngoài.

 

Có lẽ do động tĩnh của lớn nên kinh động đến Vân Trung T.ử đang thao thao bất tuyệt tụng «Đạo Đức Kinh».

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-508-phien-ngoai-ve-kinh.html.]

Chỉ thấy y mở mắt , ngờ vực về phía Nguyên Đế, chỉ liếc mắt một cái nhận bầu khí đúng.

 

lúc y định mở miệng hỏi thăm thì lưng bỗng vang lên tiếng bước chân rộn rã.

 

Y theo bản năng đầu , liền thấy một đôi nam nữ dung mạo phi phàm cất bước , phía còn theo sát một đám mệnh quan triều đình vốn đội trời chung với y.

 

Vân Trung T.ử tức khắc dâng lên dự cảm chẳng lành, bất giác chậm rãi dậy khỏi bồ đoàn.

 

Giang Nguyệt Dạng đến bên cạnh Vân Trung T.ử dừng , chẳng thèm liếc y lấy một cái, chắp tay : “Vi thần bái kiến Bệ hạ, nguyện Đại Hạ ngàn thu muôn đời, Bệ hạ phúc thọ an khang.”

 

Nguyên Đế khẽ gật đầu, giơ tay hiệu cho nàng bình , đó hỏi: “Sao ngươi về ? Tuần tra xong ?”

 

Giang Nguyệt Dạng ở trong lòng bĩu môi : [Ta vì về bộ ngài chắc? Ngài sắp tự tìm đường c.h.ế.t đến nơi đấy.]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Mọi tức khắc xúc động đến rơm rớm nước mắt, cảm giác quen thuộc ngày nào trở , Bệ hạ cứu !

 

Vân Trung T.ử thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, lập tức trợn tròn hai mắt, nhất thời chẳng nên phản ứng .

 

Trong lòng chê bai bóc phốt là thế, nhưng ngoài mặt nàng tỏ vẻ đầy lo lắng: “Thần long thể Bệ hạ bất an, trong lòng lo lắng vạn phần, bèn đến gan trở về sớm, mong Bệ hạ thứ tội.”

 

Dứt lời, nàng liền hướng về phía Tiểu Qua ho khẽ đầy ẩn ý một tiếng.

 

Hệ thống liền : [Ký chủ, từ sắc mặt của Hoàng đế thì chẳng gì cả, tiếp xúc quét trực tiếp mới .]

 

Nguyên Đế xong liền lộ vẻ vui, ông tự cảm thấy thể , hoặc giả hy vọng trường thọ của tan thành mây khói, cho nên trong lòng vô cùng bài xích lời bàn tán rằng đan d.ư.ợ.c .

 

Tuy Giang Nguyệt Dạng rõ đan d.ư.ợ.c nào, nhưng ông tỏng nàng đang ám chỉ đan d.ư.ợ.c vấn đề.

 

Giang Nguyệt Dạng để ý đến sắc mặt của Nguyên Đế, cúi đầu tiếp tục hỏi dồn hệ thống: [Thế ngươi tuổi thật của tên đạo sĩ tóc bạc bên cạnh ?]

 

Hệ thống đ.á.n.h giá Vân Trung T.ử một lượt đáp: [Xét từ sự đổi của mí mắt, độ lồi của nhãn cầu, độ bóng của ánh mắt, các nếp nhăn quanh mắt cũng như tình trạng mạch máu, tuổi tác của tên đạo sĩ ước chừng chỉ ba mươi lăm tuổi thôi.]

 

Lời thốt , các quan viên văn võ mặt tại đó trong lòng xôn xao dậy sóng, âm thầm nghiến răng nghiến lợi thầm nhủ: Vân Trung Tử, ngày tàn của ngươi đến !

 

Lúc , Vân Trung T.ử cũng hồn từ cơn ngơ ngác.

 

Sắc mặt y đại biến, theo bản năng lùi sang bên cạnh một bước, ánh mắt tràn đầy kinh hãi Giang Nguyệt Dạng.

 

Nữ t.ử rốt cuộc là thế ?

 

Nàng đang chuyện với ai ?

 

Vân Trung T.ử suy nghĩ kinh hãi quanh bốn phía, hoài nghi trong đại điện ma quỷ.

 

Nguyên Đế vốn chút vui, khi hệ thống Vân Trung T.ử chỉ mới ba mươi lăm tuổi, đôi mắt liền khẽ nheo .

 

Tả tướng vẫn luôn để ý phản ứng của Nguyên Đế, thấy ông nheo mắt thì ông lúc vẫn theo phản xạ tin tưởng tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, bấy giờ mới an tâm hơn nhiều.

 

Giang Nguyệt Dạng trong lòng khẩy, lập tức Nguyên Đế mỉm : “Nghe cách đây lâu Bệ hạ một loại đan d.ư.ợ.c thể chậm lão hóa, thần vinh hạnh chiêm ngưỡng một chút ?”

 

Nghe , các quan viên mặt đều căng thẳng chằm chằm Nguyên Đế, nín thở chờ đợi câu trả lời của ông.

 

Nguyên Đế rủ mi liếc chiếc hộp gấm nhỏ long án, bên trong chính là đan d.ư.ợ.c dưỡng sinh mà ông còn kịp dùng.

 

Thấy Nguyên Đế lên tiếng, Giang Nguyệt Dạng bồi thêm: “Bệ hạ, thể cho thần xem qua một cái ? Thần cũng ngày thể biến thành một lão yêu tinh râu tóc bạc phơ mà mặt mày vẫn như trẻ thơ nha.”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Các quan viên mặt tức khắc thả lỏng hẳn , cố gắng nhịn , Tiểu Giang đại nhân quả thực cách mắng c.h.ử.i xéo khác!

 

Nguyên Đế thở dài một , cầm chiếc hộp bàn đưa cho Lý Phúc Toàn bên cạnh, ý tứ cần cũng hiểu.

 

Vân Trung T.ử thấy liền cao giọng: “Bệ hạ thể!”

 

“Hửm?” Nguyên Đế vui.

 

Vân Trung T.ử thấy vẻ mặt của Nguyên Đế, trong lòng lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

 

Nếu đổi khác thì y chẳng hề hoảng loạn chút nào, nhưng hiện tại Hoàng đế rõ ràng đang tin tưởng vô điều kiện nữ t.ử từ chui .

 

Y sợ nàng sẽ thốt những lời bất lợi cho .

 

Hơn nữa, y lúc Hoàng đế rốt cuộc giọng kỳ quái , nếu như thì...

 

 

Loading...