Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 506: Không Muốn Tách Rời

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi sáng sớm đầu tiên kỳ nghỉ Tết Trung Thu, ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ hoa văn, rải đều lên tấm màn giường màu đỏ thắm.

 

Lục Vân Đình chống cằm cưng chiều Giang Nguyệt Dạng đang ngủ say bên cạnh, khóe môi vương vấn nụ ấm áp.

 

Ánh nắng tựa như những sợi chỉ vàng nhẹ nhàng phác họa dung nhan nàng, cánh mũi nhỏ nhắn khẽ phập phồng, khóe miệng vẫn mang theo nụ nhàn nhạt.

 

Lục Vân Đình kìm vươn tay, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai gò má nàng, động tác dịu dàng đến mức dường như sợ kinh động đến mắt.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ rên một tiếng, hàng mi run rẩy, chậm rãi mở đôi mắt , đập mắt chính là ánh chan chứa thâm tình của Lục Vân Đình.

 

Gò má nàng ửng lên một vệt hồng, thẹn thùng cụp mi mắt xuống.

 

“Sao như thế?” Giọng nàng mềm mại nũng nịu, tựa như tiếng chim oanh hót líu lo trong ngày xuân.

 

“Không khống chế .”

 

Rõ ràng chỉ bốn chữ, nhưng khiến cõi lòng rung động thôi, Giang Nguyệt Dạng hổ rúc sâu lồng n.g.ự.c .

 

Lục Vân Đình bật khẽ, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng: “Thời gian còn sớm, ngủ thêm một lát nữa .”

 

“Dạ”

 

Ngoài cửa sổ, mấy chú chim hỷ tước cành cây đang ríu rít hót ca vui vẻ, tựa như đang xướng lên khúc ca chúc phúc cho đôi bích nhân .

 

Bên trong phòng, hai ôm ngủ, tình ý triền miên, khiến cho thời gian mùa hè trở nên vô cùng kiều diễm.

 

Khoảng chừng hai khắc trôi qua, Hương Lăng ngoài cửa lên tiếng thúc giục: “Cô nương, tướng quân, giờ giấc còn sớm nữa , nên dậy rửa mặt súc miệng để lên triều thôi ạ.”

 

Lục Vân Đình nhẹ nhàng véo chóp mũi trong lòng, dịu giọng : “Dạng Dạng, nên dậy .”

 

Giang Nguyệt Dạng lười biếng lẩm bẩm một tiếng, hai tay ôm lấy chặt hơn: “Ngủ thêm một lát nữa .”

 

Lục Vân Đình bất đắc dĩ cưng chiều, ghé bên tai nàng thì thầm: “Ngoan nào, bằng sẽ kịp giờ lâm triều .”

 

Giang Nguyệt Dạng giở thói lười biếng khẽ hừ một tiếng, chịu dậy. Chẳng ngờ giây tiếp theo, nơi cổ truyền đến một cảm giác ngứa ngáy tê dại.

 

Nàng tức khắc tỉnh táo hơn hẳn, mở mắt , hóa là Lục Vân Đình đang khẽ phà thở bên cổ nàng, còn kèm theo những nụ hôn vụn vặt.

 

“A Việt, ngứa quá.”

 

“Có chịu dậy hử?” Giọng của tràn đầy sự khắc chế.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thở của chút dồn dập, đang gắng hết sức nhẫn nại, liền dám quậy phá nữa, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi thoát khỏi vòng tay của .

 

Lục Vân Đình ôm mặt khẽ một tiếng, hít sâu một để bình sự xao động trong lòng mới dậy.

 

Ngay khi định cất tiếng gọi hầu hạ rửa mặt, Giang Nguyệt Dạng bước lên nhẹ nhàng che miệng .

 

Lục Vân Đình chớp chớp mắt đầy vẻ khó hiểu nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng giải thích, chỉ đưa tay chỉnh vạt áo trong mở rộng của , giấu lồng n.g.ự.c săn chắc bên trong lớp áo.

 

Lục Vân Đình lập tức nhận tâm tư của nàng, khóe miệng bất giác cong lên, trong lòng khỏi cảm thấy ngọt ngào khôn xiết.

 

“Dạng Dạng đây là cho khác thấy thể của ?” Hắn cố ý trêu chọc nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng lời đó tuy chút xíu ngượng ngùng, nhưng vẫn ngẩng đầu mạnh mẽ “Ừm” một tiếng: “Chỉ mới .”

 

“Được, chỉ cho nàng .” Giọng mang theo ý cực kỳ vui sướng.

 

Sau khi xác định Lục Vân Đình để lộ chỗ nào nên lộ, Giang Nguyệt Dạng mới gọi Hương Lăng hầu hạ.

 

Hai khắc , phu thê hai nắm tay bước cửa, đây là đầu tiên khi thành bọn họ cùng dự buổi lâm triều sớm.

 

Bọn họ cần bận tâm đến ánh mắt của khác nữa, đường đường chính chính chung một cỗ xe ngựa.

 

Rất nhanh, bọn họ tới cửa cung.

 

Lục Vân Đình đỡ Giang Nguyệt Dạng từ xe ngựa bước xuống, nắm tay nàng nghênh ngang sải bước qua bên cạnh từng vị quan viên.

 

Các quan viên lướt qua đều cảm nhận rõ ràng hành vi cố tình khoe khoang của , trong lòng chút cạn lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-506-khong-muon-tach-roi.html.]

Thành thì giỏi lắm ?

 

Cưới nữ t.ử yêu thì ghê gớm lắm ?

 

Cứ như , Lục Vân Đình tâm trạng cực dắt tay Giang Nguyệt Dạng một mạch tới Thái Hòa Điện.

 

Bọn họ bước điện, tiểu thái giám bên trong liền tiến : “Tiểu Giang đại nhân, vị trí của ngài sự điều chỉnh.”

 

“Điều chỉnh đến ?”

 

“Tiểu Giang đại nhân xin mời theo nô tỳ.”

 

Tiểu thái giám dẫn nàng tới vị trí phía Tề Vương: “Tiểu Giang đại nhân, đây chính là vị trí mới của ngài.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật gật đầu, gì, căn cứ theo phẩm cấp của nàng thì vị trí quả thực nên chuyển lên phía một chút.

 

Lúc , Nguyên Đế ngự giá tới, đều về vị trí của nghiêm trang, đó đồng loạt chắp tay hành lễ: “Tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

 

“Miễn lễ!”

 

Một canh giờ , buổi lâm triều kết thúc, Giang Nguyệt Dạng cùng Tả tướng, Chấn Quốc Tướng quân và vài khác gọi tới Hoa Thanh Điện.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nguyên Đế quét mắt mấy một lượt, dừng ánh mắt Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng ngay ông gọi nhiều qua đây như , nhưng thực chất chỉ là tìm một nàng mà thôi.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán, Nguyên Đế nàng nghiêm túc : “Giang Nguyệt Dạng, Trẫm phái ngươi Trẫm tuần thị thiên hạ, thanh tra giám sát quan viên các địa phương.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩn , đó chắp tay : “Bệ hạ thể giao phó việc trọng đại như cho thần , là sự tín nhiệm và coi trọng đối với thần, thần vô cùng vinh hạnh. Chỉ là tư lịch của thần còn nông cạn, năng lực cũng chỗ khiếm khuyết, e rằng khó lòng gánh vác trọng trách .”

 

“Ái khanh cần quá mức khiêm tốn, thời gian qua, năng lực của ngươi Trẫm và văn võ bá quan đều thấy rõ ràng.

 

Tâm tư ngươi tỉ mỉ, cương trực công chính, thủ đoạn lôi đình, Trẫm tin tưởng ngươi nhất định thể đảm đương . Hơn nữa, Trẫm sẽ phái Đại Lý Tự Thiếu khanh cùng vài nữa theo ngươi, trợ ngươi một tay.”

 

Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ do dự, nhận công việc lắm, gánh nặng quá lớn, quan trọng hơn là...

 

[Tốt quá ký chủ ơi, ngài thể đường đường chính chính ngoài chơi ! Chuyến tuần thị thiên hạ , mất hai ba năm thì đừng mong trở về! Đây chẳng là chuyến du lịch bằng công quỹ chuẩn chỉnh ?] Hệ thống vui vẻ cất tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi: [Ngươi nghĩ quá nhỉ, thấy Bệ hạ bảo thanh tra quan chức địa phương ?

 

Nếu chỗ nào cũng tham quan ô thì bận tối tăm mặt mũi luôn chứ. Hơn nữa, và A Việt mới thành , tách rời khỏi .]

 

Hệ thống Lục Vân Đình một cái, thở dài: [Ngài tách rời cũng , dù cũng về trấn thủ biên cương mà thôi.]

 

Giang Nguyệt Dạng tức khắc rũ mi mắt, trong lòng nặng trĩu.

 

Lục Vân Đình cũng lộ vẻ nỡ, dù cho về trấn thủ biên cương, cũng ở bên cạnh nàng thêm một thời gian nữa.

 

mà, Bệ hạ chọn sẵn nhân sự cùng , rõ ràng chuẩn cho việc từ lâu, chắc chắn chẳng mấy ngày nữa sẽ xuất phát.

 

Hệ thống thấy liền : [Hay là, ngài cầu xin Hoàng đế để Lục Vân Đình theo bồi ngài xuất hành ! Trọng trách lớn thế , Hoàng đế nhất định sẽ phái hộ tống các ngài suốt dọc đường mà.]

 

Đôi mắt Giang Nguyệt Dạng sáng lên, đang định mở miệng thỉnh cầu.

 

Chẳng ngờ, Nguyên Đế nàng một bước, lên tiếng: “ , Trẫm sẽ để Lục Vân Đình dẫn một đội Thương Ngô quân hộ tống các ngươi, cho đến khi các ngươi trở về.”

 

Trong lòng Lục Vân Đình mừng rỡ, cũng cùng ?

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức vui mừng đáp: “Bệ hạ tín nhiệm thần như , thần nhất định phụ sự ủy thác của Bệ hạ!”

 

Nguyên Đế bất đắc dĩ , sự tín nhiệm đều là mây khói, Lục Vân Đình cùng mới là điểm mấu chốt.

 

Mọi xung quanh cũng lắc đầu bật , tâm tư của Tiểu Giang đại nhân đúng là chẳng giấu giếm chút nào.

 

Hệ thống cũng thấy mừng cho nàng, bảo: [Tuyệt vời quá, hưởng tuần trăng mật bằng công quỹ !]

 

“Đã như , ngày xuất hành ấn định ba ngày . Danh sách cùng Tả tướng sẽ báo cho ngươi, nếu ngươi còn bổ sung thêm ai thì cứ với ông . Chuyến , ngươi là chủ quan.”

 

“Bệ hạ, thần thể mang theo tỳ nữ ?”

 

“Tùy ngươi.”

 

 

Loading...