Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 502: Mượn Rượu Giải Sầu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm dần khuya, vầng trăng tròn vành vạnh như mâm bạc treo lơ lửng nền trời đêm, cùng bầu bạn với ngàn vạn vì lấp lánh.

 

Bên trong Tướng quân phủ ánh nến rực rỡ sáng trưng, tiếng huyên náo đùa vang lên ngớt.

 

“Hôm nay là ngày đại hỷ của , chư vị cứ việc uống thả ga, rượu bao la thiếu!” Lục Vân Đình nâng bát rượu lên, cất cao giọng .

 

“Tuyệt vời!”

 

“Tướng quân đại hỷ, nhất định chúc mừng cho ! Tối nay ai phép chuồn về , tất cả say về cho !”

 

“Chúc mừng Tướng quân, chúc Tướng quân và phu nhân cầm sắt hòa minh, bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử!”

 

“Tướng quân, mạt tướng là kẻ thô kệch, lời ý , bao nhiêu lời chúc phúc đều hết trong chén rượu .”

 

“Ực ực ực”

 

“Đa tạ!” Lục Vân Đình ngửa đầu uống cạn bát rượu trong một .

 

“Tướng quân, nhiều nữa, thuộc hạ kính một ly!”

 

“Hà Rượu uống thật!”

 

“Đó là đương nhiên, đây là rượu do đích ủ đấy!” Lê Nghiên vô cùng tự đắc.

 

“Rượu ngon!”

 

“Bát rượu của Tướng quân cạn , thuộc hạ rót đầy cho .”

 

“Nào, mỗi chúng kính Tướng quân một chén.”

 

“Được!”

 

“Công t.ử lát nữa còn động phòng đấy, uống say thì thế nào.” Hứa An một tay đoạt lấy bát rượu đưa tới mặt Lục Vân Đình: “Ta uống công tử!”

 

“Hứa phó tướng, Tướng quân chúng thường uống rượu chứ uống. mà ngươi uống Tướng quân thì chúng cũng chẳng ngại . Huynh , phạt !”

 

“Phạt !”

 

“Cổ đại ca, cứu với!” Hứa An giơ tay cầu cứu.

 

Cổ Lan vờ như thấy, lẳng lặng đầu sang hướng khác, nhưng đám tướng sĩ chẳng tha cho .

 

“Quân y bình thường uống thế nào cũng say, , lấy hết quyết tâm như lúc trận g.i.ế.c địch đây, tối nay nhất định chuốc cho gục mới thôi!”

 

“Chuốc gục !”

 

“Muốn chuốc say á, các ngươi còn luyện thêm hai mươi năm nữa!”

 

“Quân y t.h.u.ố.c giải rượu, chúng e là uống !”

 

“Thuốc lợi hại đến mấy cũng giới hạn, tin ngần chúng chuốc gục , đừng nhát gan!”

 

“...”

 

Mọi thỏa sức chén tạc chén thù, bầu khí náo nhiệt tưng bừng khôn xiết.

 

Vào khoảnh khắc , bọn họ dường như quên hết khói lửa đao kiếm và sự sống c.h.ế.t chốn sa trường, chỉ đắm chìm trong niềm vui sướng hiếm hoi .

 

Nhìn kỹ , ít đỏ hoe viền mắt, bọn họ lâu lâu uống rượu sảng khoái ở kinh thành Trường An như thế .

 

Chấn Quốc tướng quân và Anh Quốc công cảnh tượng với nụ rạng rỡ môi, lặng lẽ nâng chén cùng uống với bọn họ.

 

Lúc , ở một góc khác trong màn đêm.

 

Dạ Vô Hấn cầm một vò rượu mái nhà ngắm trăng mượn rượu giải sầu, ngày đầu tiên y gặp Giang Nguyệt Dạng cũng là một đêm trăng tròn như thế .

 

Tuy lúc đó chỉ là một bức họa, nhưng ngay khoảnh khắc y cảm thấy nàng và đến từ cùng một thế giới.

 

Thế là y chút do dự tìm nàng.

 

Cảm giác của y hề sai, nhưng kết quả là điều y chẳng thể nào ngờ tới.

 

Tại trở thành như thế chứ? Ban đầu y rõ ràng mang tâm thế kết bạn mà đến, chẳng ngờ bản nảy sinh tình cảm với nàng.

 

lúc , Thương Lang tung nhảy lên mái nhà, xuống bên cạnh y.

 

“Thiếu các chủ, thuộc hạ tới uống rượu cùng .” Nói xong, Thương Lang cầm vò rượu cụng nhẹ với y một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-502-muon-ruou-giai-sau.html.]

 

Dạ Vô Hấn từ từ nâng vò rượu lên uống một ngụm, hỏi: “Thương Lang, ngươi từng thích ai ?”

 

“Chưa từng.” Thương Lang uống ừng ực vài ngụm rượu, “Làm nghề của chúng phép thích, đó sẽ là điểm yếu chí mạng.”

 

“Kể từ bây giờ, các ngươi thể thích .” Dạ Vô Hấn vầng trăng tròn đỉnh đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định: “Ta đổi triệt để Huyết Sát Các.”

 

“Huyết Sát Các thành lập mấy chục năm, trong các thiếu những kẻ tột cùng hung ác, Thiếu các chủ bọn họ bộ về chính đạo, e là dễ dàng.”

 

Dạ Vô Hấn một uống cạn chỗ rượu trong vò: “Giáo hóa thì g.i.ế.c.”

 

Thương Lang ngẩn , đó liền chắp tay : “Thiếu các chủ quyết tâm như , thuộc hạ ắt thề c.h.ế.t phò tá!”

 

“Đừng mấy lời xui xẻo như thế, hôm nay là ngày đại hỷ của nàng . Ta sống thật , như mới thể bảo vệ nàng chu mãi mãi.”

 

Phía hoàng cung, Yến Vương say khướt bàn, miệng lảm nhảm: “Rượu, đưa rượu cho , còn uống nữa!”

 

“Tam ca, say , đỡ nghỉ ngơi.” Tề Vương đưa tay đỡ .

 

“Buông , ... say, vẫn còn... uống !” Yến Vương gạt phắt tay .

 

“Tam ca, thể uống thêm nữa .”

 

Yến Vương căn bản lọt tai, quờ quạng vồ lấy một vò rượu rót chén, rót giọt nào cất giọng quát lớn: “Người , mau mang... mang rượu lên cho !”

 

“Tam ca!” Tề Vương quát lên với một tiếng.

 

Yến Vương nương theo tiếng quát qua, thấy một khuôn mặt nhòe nhoẹt rõ, ngập ngừng : “Ngũ ?”

 

“Ngũ , ực đưa rượu cho ... uống rượu.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Không rượu, uống cạn sạch .”

 

“Đệ cho, ... ...” Yến Vương hai tay chống lên mặt bàn lảo đảo dậy, “Tự ... lấy.”

 

“Tam ca, thật sự thể tiếp tục...”

 

“Thôi .” Nhị hoàng t.ử lắc đầu với Tề Vương, “Đệ uống thì cứ để uống .”

 

Tề Vương: “Nhị ca...”

 

“Chỉ say mèm một trận, trong lòng mới dễ chịu hơn đôi chút.” Nhị hoàng t.ử cầm một chén rượu nhét tay Yến Vương: “Tam , Nhị ca uống với , uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu.”

 

“Uống!” Yến Vương nâng chén uống cạn trong một .

 

Lại về phía Tướng quân phủ, Giang Nguyệt Dạng đang ngon lành thưởng thức những món ăn do Lục Vân Đình sai mang tới.

 

Tiếng ồn ào náo nhiệt bên phía yến tiệc lớn, nàng ở trong phòng tân hôn vẫn thể thấy loáng thoáng đôi chút âm thanh.

 

Sau khi ăn nê, nàng liền đưa mắt ngắm nghía khắp căn phòng tân hôn.

 

Hương Lăng ở cửa ngóng ngoài, lẩm bẩm: “Trời muộn thế , Tướng quân vẫn về nhỉ?”

 

“Nghe âm thanh thì đằng còn lâu mới tàn tiệc, A Việt chắc là giữ chân .” Giang Nguyệt Dạng híp mắt ngáp một cái: “Ta mệt quá, ngủ đây.”

 

Nghe , Hương Lăng lập tức bước nhanh về phía nàng: “Cô nương, ạ, theo quy củ thì đợi Tướng quân tới mới .”

 

Nói xong, nàng vội kéo Giang Nguyệt Dạng đang định ngã nhào xuống giường .

 

mệt lắm ...”

 

“Cô nương, ráng đợi thêm chút nữa , tối nay Tướng quân nhất định sẽ về mà.”

 

“Vậy giường đợi.” Giang Nguyệt Dạng gỡ tay Hương Lăng , mặc kệ cho ngã phịch xuống.

 

“Ái chà!” Giang Nguyệt Dạng ngã xuống bật nảy dậy, “Cái gì thế , cấn đau cả .”

 

Nàng xốc chăn lên, thấy cả một giường đầy hoa quả mừng ngày cưới: “Trời đất ơi, rải nhiều thế thì ai mà ngủ cho nổi chứ.”

 

“Cô nương, mấy loại quả mừng ngụ ý sớm sinh quý tử, đương nhiên là càng nhiều càng ạ!”

 

Giang Nguyệt Dạng lầm bầm: “Thế thì cũng nhiều quá mức .”

 

Nói đoạn, nàng liền gạt hết đống quả mừng giường dồn về phía đuôi giường, định bụng xuống.

 

Lúc , Hương Lăng thính tai thấy tiếng bước chân, đầu ngoài, vội vàng : “Cô nương, Tướng quân về ạ.”

 

 

Loading...