Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 501: Đại Hôn (Hạ)

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt Các.

 

Kiều Khê và Ôn Thư Nhan canh cửa phòng, bọn Lục Vân Đình một nữa chặn ở bên ngoài.

 

“A Nhan, Giang cô nương và T.ử Việt khó khăn lắm mới đến bước thành , nàng nhẫn tâm cản trở bọn họ ?” Lê Nghiên xung phong mở lời dỗ dành dụ dỗ.

 

đúng , lỡ lát nữa...”

 

“Bốp!”

 

Hứa An còn kịp dứt lời, Cổ Lan và Lê Nghiên đồng loạt táng một phát gáy .

 

“Ngày đại hỷ, định xằng bậy cái gì thế hả!” Cổ Lan và Lê Nghiên đồng thanh quát.

 

Hứa An lập tức mím chặt môi, theo phản xạ đầu Lục Vân Đình bên cạnh, suýt chút nữa lời xui xẻo may.

 

Lục Vân Đình từ từ nới lỏng nắm đ.ấ.m siết chặt ban nãy, ném cho Hứa An một ánh mắt cảnh cáo.

 

Hứa An: “...”

 

Vừa nếu nhờ bọn Cổ đại ca đ.á.n.h nhanh, nắm đ.ấ.m của công t.ử cũng giáng xuống đầu nhỉ?

 

Phụt!

 

Cổ Linh Nhi bật thành tiếng, theo bản năng đưa mắt sang.

 

“Xin , nhịn .” Cổ Linh Nhi cố nén , “Mọi tiếp tục , cứ coi như tồn tại là .”

 

Lúc , Kiều Khê vỗ vỗ tay, kéo sự chú ý của từ Cổ Linh Nhi trở .

 

“Các vị rốt cuộc đón dâu nữa đây? Nếu lỡ mất giờ lành thì Dạng Dạng nhà gả nữa đấy.”

 

Mọi liền nghiêm chỉnh nét mặt , Lục Vân Đình chắp tay : “Xin cô nương cứ , thế nào mới thể đón Dạng Dạng ?”

 

Kiều Khê khẽ mỉm : “Đơn giản thôi, chỉ cần các thể một bài thơ thôi trang khiến Dạng Dạng hài lòng, Dạng Dạng tự nhiên sẽ chịu bước .”

 

Lục Vân Đình nhíu mày suy nghĩ, tuy văn võ song nhưng từng thơ thôi trang bao giờ, nhất thời nghĩ .

 

Lê Nghiên tràn đầy tự tin bước lên một bước ngâm: “Tích niên tương ý lộng hoa huyền, kim nhật trang thành tự trích tiên. Nguyện bạn lương nhân đồng tuế nguyệt, lãm tinh trục nguyệt cộng thiền quyên.”

 

Dứt lời, Kiều Khê liếc cánh cửa phòng đang đóng chặt. Đợi một lát thấy bên trong động tĩnh gì, nàng đầu : “Bài thơ tuy nhưng dường như thể lay động Dạng Dạng.”

 

“Vân mấn hoa nhan ánh khởi song, hồng trang thiển tiếu vận du trường. Lương thần dĩ chí thôi quân khởi, huề thủ đồng du tuế nguyệt phương.” Lê Nghiên nhanh chóng ngâm thêm một bài thơ thôi trang khác.

 

Bọn họ chằm chằm cánh cửa phòng, một lúc vẫn chẳng biến chuyển gì.

 

Kiều Khê lắc đầu: “Vẫn nha.”

 

Nghe , ánh mắt khỏi tập trung dồn cả lên Lục Vân Đình, ký thác bộ hy vọng .

 

Cổ Lan là một thầy thuốc, sách là y thư, phương diện thi từ thì chịu trói. Hứa An càng khỏi , từ nhỏ là một tên học dốt chẳng thích học hành.

 

Còn mấy Ám Ảnh Các , múa đao nghịch kiếm thì giỏi giang chứ thơ thì mù tịt chẳng chữ gì.

 

Lục Vân Đình hít sâu một , khẽ giọng ngâm: “Họa mi thâm thiển vấn lăng hoa, chúc ảnh d.a.o hồng thấu bích sa. Mạc đạo trang đài xuân sắc vãn, đông phong dĩ tặng hải đường hà.”

 

Mọi nín thở chờ đợi, Lục Vân Đình cũng hồi hộp chằm chằm cánh cửa đóng chặt, thời gian dường như ngưng đọng .

 

Ngay khi bọn họ ngỡ rằng cửa phòng sẽ mở , bên trong chợt vang lên tiếng bước chân khẽ, kèm theo tiếng kêu ăng ẳng nũng nịu.

 

Tiếp đó, giọng của Giang Nguyệt Dạng từ trong phòng truyền : “A Việt, thêm cho một bài nữa .”

 

Lục Vân Đình trong lòng tức khắc mừng rỡ, suy nghĩ một chút liền tình cảm ngâm nga: “Kiều nga trang bãi ánh hà hồng, thiển tiếu doanh doanh vận cánh nồng. Kim nhật lương thần thôi phượng giá, dữ khanh tương bạn mộng thiên trùng.”

 

Một lát , cửa phòng từ từ mở , Cút Cút và Vân Nguyệt từ bên trong lao vút ngoài, nhào thẳng về phía Lục Vân Đình.

 

Hai nhóc tỳ ăn mặc vô cùng vui mắt mừng rỡ, cực kỳ đáng yêu.

 

Giang Nguyệt Dạng khoác phượng quan hà bí, tay cầm quạt tròn che mặt, sự nâng đỡ của tỳ nữ chậm rãi bước .

 

Lục Vân Đình giấu nổi niềm vui sướng khẽ cong khóe môi, sải bước tiến lên, sóng vai cùng nàng.

 

Hắn nghiêng đầu, đôi mắt chớp lấy một cái chăm chú giai nhân bên cạnh, như thể chỉ cần chớp mắt một cái là sẽ biến mất .

 

Ngay cả lúc đang cất bước , tầm mắt cũng từng dời nửa phân.

 

Cổ Lan thấy thế liền trêu chọc: “T.ử Việt , cần chằm chằm như thế , bao nhiêu giúp trông chừng , tân nương t.ử của chạy thoát .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-501-dai-hon-ha.html.]

 

Lời thốt khiến bật ầm lên, Giang Nguyệt Dạng cũng khỏi đỏ bừng mặt.

 

Cứ như thế, sự vây quanh của , hai tới tiền sảnh nơi quan khách tề tựu đông đủ.

 

Vợ chồng Giang Thượng thư viền mắt hoe đỏ ngay ngắn nơi vị trí cao đường, Giang Nguyệt Dạng quỳ xuống lạy tạ cha .

 

“Cha, nương, hai đừng buồn, con gái hai ngày nữa về mà.” Giọng của nàng mang theo ý nhẹ nhàng vui vẻ.

 

Giang phu nhân hờn dỗi mắng yêu: “Cái con bé , sắp lấy chồng mà vẫn chẳng đắn gì cả, ai mới xuất giá sắp về cơ chứ.”

 

Giang Thượng thư cũng : “Con gái , khi xuất giá con lớn , thể cứ tùy tiện bốc đồng theo ý như lúc ở nhà nữa, phàm chuyện gì cũng suy nghĩ kỹ mới .”

 

“Con ạ.” Giang Nguyệt Dạng chẳng chút nào vẻ quyến luyến bịn rịn lúc lấy chồng: “Cha nương cứ yên tâm, con sẽ chăm sóc cho bản .”

 

Lục Vân Đình chắp tay : “Nhạc phụ nhạc mẫu xin hãy yên tâm, tiểu tế nhất định sẽ chăm sóc Dạng Dạng thật , để nàng mãi luôn vui vẻ hạnh phúc như .”

 

“Tính khí nó vốn chút coi trời bằng vung , con đừng nuông chiều nó quá mức.”

 

“Cha” Giang Nguyệt Dạng vui: “Làm gì ai dặn dò con rể như cha chứ, bảo con rể cưng chiều con gái nhiều hơn thôi.”

 

“Hắn chiều con còn đủ ?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng nhất thời nghẹn lời, các vị khách khứa mặt đều bật khe khẽ.

 

“Được , xuất phát thôi, đừng để lỡ mất giờ lành.”

 

“Nữ nhi bái biệt cha nương.”

 

Giang Nguyệt Dạng sự dìu dắt của Lục Vân Đình dậy, trong tiếng chúc phúc của bước ngoài.

 

Chẳng mấy chốc, bọn họ tới cổng lớn.

 

Đợi Giang Nguyệt Dạng bước qua chậu than, Lục Vân Đình liền mắt bao bế bổng nàng lên kiệu hoa, khiến xung quanh khỏi trầm trồ ngưỡng mộ ghen tị.

 

Lục Vân Đình chắp tay hành lễ với Giang Thượng thư tung lên ngựa.

 

Kèm theo hai tiếng “Khởi hành” vang lên, đoàn rước dâu rầm rộ bắt đầu lên đường.

 

Đoàn rước dâu suốt dọc đường kèn trống inh ỏi, vô cùng náo nhiệt. Cứ như thế, trong những thanh âm tràn ngập niềm vui , bọn họ trở về Tướng quân phủ.

 

Lục Vân Đình bế Giang Nguyệt Dạng từ trong kiệu hoa xuống, quan viên Lễ bộ dâng dải lụa đỏ, hai mỗi cầm một đầu.

 

Họ cùng bước qua chậu than, bước qua yên ngựa, thẳng tới chính sảnh bái đường.

 

Nơi cao đường đặt bài vị của vợ chồng Lục gia, Chấn Quốc tướng quân và Anh Quốc công ở hai bên.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Quan viên Lễ bộ cất giọng sang sảng: “Hành bái đường lễ.”

 

“Nhất bái thiên địa.”

 

Lục Vân Đình và Giang Nguyệt Dạng cùng xoay hướng ngoài bái lạy, động tác chỉnh tề mà trang trọng.

 

“Nhị bái cao đường.”

 

Hai xoay hướng về phía bài vị vợ chồng Lục gia cúi đầu vái sâu.

 

“Phu thê đối bái.”

 

Hai đối diện , cách quạt tròn đưa mắt đắm đuối một thoáng, chậm rãi cúi vái lạy.

 

“Hành hợp cẩn lễ.”

 

Theo tiếng xướng của quan viên Lễ bộ, tỳ nữ lập tức dâng rượu hợp cẩn lên.

 

Hai nhận lấy rượu hợp cẩn nhấp một ngụm, đổi chén uống cạn.

 

“Hành đồng lao lễ.”

 

Sau khi hai cùng ăn chung thức ăn đồng lao, quan viên Lễ bộ cất cao giọng xướng: “Hành kết tóc lễ.”

 

Mỗi cắt một lọn tóc của , dùng dây màu thắt chặt với , đặt trong túi gấm.

 

“Lễ tất! Đưa động phòng!”

 

Theo tiếng xướng của quan viên Lễ bộ vang lên, đồng loạt reo hò chúc mừng.

 

 

Loading...