Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 500: Đại Hôn (Thượng)

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang gia giăng đèn kết hoa, lụa đỏ phấp phới, tiếng pháo nổ vang rền thấu tận mây xanh, cả một bầu khí ngập tràn hỷ khí rộn ràng.

 

Trong Lãm Nguyệt Các, Giang Nguyệt Dạng ngay ngắn gương đồng, ngoan ngoãn để nữ quan do Lễ bộ sắp xếp trang điểm chải chuốt cho .

 

Chỉ thấy nữ quan vẽ một đóa hoa mẫu đơn tinh xảo giữa trán nàng, nhẹ nhàng thoa một lớp phấn hồng nhạt lên má và dán hoa điền ngọc trai, khiến nàng trông e ấp động lòng tựa ráng chiều rực rỡ.

 

Kế đó, nữ quan dùng nét bút tỉ mỉ kẻ mày cho nàng, đôi mày lá liễu thanh tú cong cong, tôn lên đôi mắt sáng ngời như ánh đêm.

 

Tiếp theo, mái tóc dài của nàng búi thành kiểu hoa lệ, bên điểm xuyết châu ngọc trâm cài lộng lẫy, tỏa ánh hào quang chói lọi.

 

Sau khi trang điểm xong, nữ quan đội phượng quan tinh mỹ lên đầu cho nàng, giúp nàng khoác lên bộ giá y lộng lẫy.

 

Chỉ vàng lấp lánh, đẽ tuyệt trần.

 

Nhan sắc của Giang Nguyệt Dạng khoảnh khắc đạt đến đỉnh cao rực rỡ, tựa như thần nữ giáng trần, khiến thể nào dời mắt.

 

lúc , Hương Lăng đột nhiên chạy thưa: “Cô nương, Dạ công t.ử sai đưa hạ lễ tới, còn một phong thư nữa ạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng cầm lấy bức thư đặt hạ lễ mở xem, khi xong nội dung thì khẽ nhíu mày.

 

Dạ Vô Hấn trong thư rằng Huyết Sát Các việc khẩn cấp cần đích y xử lý, nên thể đến dự hôn lễ của nàng.

 

Đợi khi y xử lý xong việc, nhất định sẽ đến tận cửa tạ tội.

 

Thấy sắc mặt nàng vui, Hương Lăng lên tiếng hỏi: “Cô nương, trong thư Dạ công t.ử chuyện gì ạ?”

 

“Nhà chút chuyện.” Giang Nguyệt Dạng đặt bức thư trong tay xuống, “Không tới .”

 

Ở một diễn biến khác, Lục Vân Đình trong bộ hỷ phục bước từ đường Lục gia, quỳ một hàng bài vị.

 

Chỉ thấy cung kính dập đầu ba cái bài vị mới : “Tổ phụ, phụ , mẫu , hôm nay A Việt sắp thành với cô nương mà con yêu thương nhất. Nàng là cô nương nhất thế gian , chắc chắn đều sẽ thích nàng. Từ nay về , A Việt còn đơn độc một nữa.”

 

Dứt lời, cung kính dập đầu ba cái thật kêu, đó dậy bước ngoài.

 

Hứa An, Cổ Lan và Lê Nghiên đang đợi ở bên ngoài, ba bọn họ chính là phù rể ngày hôm nay.

 

Đoàn rước dâu xuất phát từ Tướng quân phủ, rầm rộ uy nghiêm tiến về phía Giang gia.

 

Lục Vân Đình cưỡi lưng con tuấn mã cao lớn, vận cẩm bào lụa đỏ, thắt đai ngọc, đầu đội t.ử kim quan, dáng vẻ dũng hiên ngang.

 

Đoàn phía uốn lượn như một con rồng dài, mãi chẳng thấy điểm dừng. Cỗ hoa xa ở giữa đoàn trang hoàng vô cùng lộng lẫy xa hoa.

 

Suốt dọc đường chiêng trống rộn rã, hoa tươi rải đầy khắp lối, thu hút đường thi dừng chân xem, xì xào bàn tán.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Không ngờ vị nữ quan thật sự thành với Lục tướng quân đấy.”

 

“Có gì mà ngạc nhiên chứ, Bệ hạ nhà là một bậc nhân quân lòng bao la, chí hướng ôm trọn thiên hạ mà.”

 

Một tiếng khẽ vang lên.

 

“Nghe Lục tướng quân giao nộp bộ binh quyền mới đổi lấy mối hôn sự với vị nữ quan đó đấy.”

 

“Thật ? Ngươi từ thế?”

 

“Không thể .”

 

“Xì”

 

“Chắc là giả thôi? Chẳng cách đây lâu Lục tướng quân vẫn còn thống lĩnh binh mã xuất chinh ?”

 

“Chắc là thật đấy, lời đồn đại như cũng từng qua . Nghe đồn hiện giờ Lục gia quân còn gọi là Lục gia quân nữa, mà đổi thành Thương Ngô quân .”

 

“Thương Ngô quân ư?”

 

“Chỉ vì một nữ t.ử cỏn con mà giao nộp ba mươi vạn binh quyền... rốt cuộc đáng ?”

 

“Chuyện như uống nước ấm lạnh tự , đáng chỉ Lục tướng quân rõ thôi.”

 

Không qua bao lâu, đoàn rước dâu sự điều phối của quan viên Lễ bộ đạp đúng giờ lành tới phủ Giang gia.

 

Quan viên Lễ bộ cất cao giọng xướng: “Tân lang tới đón dâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-500-dai-hon-thuong.html.]

 

Chỉ thấy Cổ Linh Nhi cùng Hương Lăng và mấy tỳ nữ đang canh ở cổng, tạo thành một “bức tường ”.

 

Cổ Linh Nhi hất cằm về phía ba Lục Vân Đình và Hứa An, khóe môi nhếch lên : “Hôm nay bản cô nương phụng mệnh canh giữ ở đây, chỉ cần các ngươi trả lời đúng ba câu đố, sẽ cho các ngươi .”

 

“Linh Nhi, hôm nay là đại hôn của , nể mặt sư một chút, giơ cao đ.á.n.h khẽ ?”

 

Cổ Linh Nhi khoanh hai tay ngực, đáp : “Sư , chứ, đây là quy củ. Nếu dễ dàng thả các thì ăn thế nào với tân nương tử. Hơn nữa, mấy câu đố đều do đích tân nương t.ử đề đấy.”

 

Nghe , Lục Vân Đình khẽ chắp tay với các nàng, bảo: “Đã là Dạng Dạng khảo , cô nương cứ việc đề.”

 

“Vậy ngươi cho rõ đây.” Cổ Linh Nhi hắng giọng, “Câu thứ nhất là, thứ gì rõ ràng là của ngươi nhưng khác dùng nhiều hơn ngươi?”

 

Câu đố đưa , mặt đều thi suy nghĩ.

 

Cổ Lan trầm ngâm suy nghĩ một lát đưa tay huých nhẹ Lê Nghiên bên cạnh: “Đại tài tử, đáp án ?”

 

“Đừng ồn.” Lê Nghiên tạm thời cũng nghĩ .

 

Cổ Linh Nhi thấy thế liền nhắc nhở: “Không trả lời bước qua nổi cánh cửa nhé!”

 

“Linh Nhi cô nương, công t.ử nhà vất vả lắm mới đợi đến ngày hôm nay, cô nương ơn phước gợi ý một chút .”

 

Lúc , ánh mắt Lục Vân Đình lóe lên tia sáng, khóe môi nhếch lên, sang sảng đáp: “Là tên gọi. Tên tuy là của , nhưng khác thường xuyên gọi, dùng nhiều hơn cả bản .”

 

Mọi xung quanh lập tức bừng tỉnh hiểu .

 

“Coi như ngươi giỏi, câu thứ hai là, thứ gì càng rửa càng bẩn, rửa thì ăn, rửa thì ai ăn?”

 

Mọi bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Sau khi nắm đặc tính của câu đố, Lục Vân Đình nhanh đoán đáp án, tự tin đáp: “Là nước. Nước càng rửa đồ vật thì càng bẩn, nước sạch thể uống, nước rửa bẩn thì ai uống .”

 

Cổ Linh Nhi chút kinh ngạc, nhưng vẫn tiếp: “Câu thứ ba là, thứ gì đầu chân nhưng khắp thiên hạ?”

 

Câu Lục Vân Đình nghĩ đáp án ngay, nhưng Lê Nghiên thì nghĩ .

 

“Đáp án là thuyền. Thuyền mũi thuyền nhưng chân, thể lướt mặt nước khắp thiên hạ.”

 

Cổ Linh Nhi bĩu môi: “Cửa ải coi như các ngươi qua.”

 

Mọi reo hò, Hứa An kịp chờ đợi giục giã: “Công tử, chúng qua ải , mau thôi.”

 

Lục Vân Đình và định bước lên, nào ngờ Hương Lăng cùng mấy tỳ nữ dang rộng hai tay chắn cửa.

 

“Linh Nhi, các giữ chữ tín, chẳng bảo trả lời đúng thì cho chúng ?”

 

Cổ Linh Nhi hì hì ngụy biện: “Ta bảo là các ngươi trả lời đúng thì “” cho các ngươi , còn các nàng cho các ngươi thì chịu.”

 

“Các đây là chơi ăn gian!”

 

“Binh bất yếm trá! Uổng công còn là lính đấy!”

 

Hứa An nghẹn họng, nhất thời tìm lời nào để phản bác.

 

Lúc , Hương Lăng híp mắt chen : “Lục tướng quân, chúng em dễ chuyện lắm, chỉ cần tiền mừng đưa đủ là cánh cửa mở liền thôi ạ.”

 

“Cần tiền mừng , sớm.” Hứa An lập tức móc hết hồng bao nhét cho các nàng: “Chừng đủ ?”

 

“Chưa đủ, đủ ạ.”

 

Nghe , Lê Nghiên và Cổ Lan cũng móc sạch tiền mừng mang theo đưa cho các nàng, rốt cuộc vẫn chỉ nhận một câu đủ.

 

Cuối cùng, ba Hứa An móc sạch túi tiền của đám Lâm Tịch cùng mấy vị quan viên Lễ bộ, bấy giờ mới cho đám Hương Lăng ăn nê.

 

“Đi đón tân nương t.ử thôi!” Lúc Hứa An xông còn cố ý huých Cổ Linh Nhi một cái.

 

“Hứa An!” Cổ Linh Nhi đuổi theo định đ.ấ.m cho một trận.

 

Cả một vùng rộn ràng tiếng , náo nhiệt vô cùng!

 

 

Loading...