Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 50: Cái Gì! Bệ Hạ Là Song Tính Luyến Á?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ám Nhất khi xác định bên trong còn thứ gì khác thì liền vùi hũ gốm trở chỗ cũ.
Sau đó, nhanh chóng bám theo Tiểu Quế Tử.
Trở về Y Lan Điện, Tiểu Quế T.ử liền lén lút giao thứ lấy từ trong hũ gốm cho Lan Quý phi.
Lan Quý phi cho lui tất cả cung nhân, giấu món đồ trong ngăn bí mật giường .
Ám Nhất thấy liền lặng lẽ rời khỏi Y Lan Điện, về bẩm báo với Nguyên Đế.
Nguyên Đế lệnh cho nhất định điều tra rõ thứ mà Lan Quý phi giấu là gì, nhất là thể trộm một ít.
Ở một bên khác nơi khe núi, trinh sát thành công lẻn trong, nhưng chẳng bao lâu trở .
Kinh Triệu Doãn thấy trinh sát trở nhanh như , liền một dự cảm chẳng lành.
“Bên trong xảy chuyện gì ?”
Trinh sát trả lời: “Đại nhân, thuộc hạ quan sát một vòng, địa hình bên trong tính là phức tạp, nhưng vấn đề là căn bản hề mười vạn binh mã!”
“Vậy bao nhiêu?” Chấn Quốc Tướng quân gặng hỏi.
“Ước chừng chỉ một vạn binh mã.”
Kinh Triệu Doãn và Chấn Quốc Tướng quân , đều thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Chẳng lẽ tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân sai?
Kinh Triệu Doãn xác nhận một nữa: “Ngươi chắc bên trong chỉ một vạn binh mã ?”
Trinh sát gật đầu thật mạnh: “Thuộc hạ dám chắc. từ dấu vết sinh hoạt bên trong, đó quả thực một vạn sinh sống, dường như là mới di chuyển .”
Trinh sát đoán sai, ngay tại thời điểm một canh giờ khi Vinh Thân vương Vương phi gọi về, mười vạn binh mã chuyển đến nơi khác.
“Chuyện khó giải quyết .” Kinh Triệu Doãn và Chấn Quốc Tướng quân hẹn mà cùng lên tiếng.
Gió thu hiu hiu, ánh ban mai mờ ảo, cùng với tiếng ve kêu râm chạy, một ngày mới bắt đầu.
Giang Nguyệt Dạng theo đoàn bước điện Thái Hòa, Nguyên Đế bất ngờ sẵn long ngai.
Mọi khi ông đều đợi văn võ bá quan điện một lát mới tới.
Giang Nguyệt Dạng tò mò đ.á.n.h giá Nguyên Đế, thấy mắt ông thâm quầng, đoán là đêm qua ngủ ngon giấc.
[Tiểu Qua, ngươi xem đêm qua bệ hạ sủng hạnh vị phi t.ử nào mà tinh thần sa sút, uể oải đến mức thế?]
Nguyên Đế - đám Vinh Thân vương và Lan Quý phi cho tâm lực lao tụy: “...”
Hệ thống im lặng một lát : [Sủng hạnh Tả tướng.]
Mọi mặt tại hiện trường:!!!
Tả tướng với cảm xúc luôn định:... Hôm nay tới lượt ?
Giang Nguyệt Dạng trừng lớn hai mắt, rõ ràng là nghĩ lệch sang hướng khác.
[Cái gì? Bệ hạ là song tính luyến á?]
Qua mấy ngày tiếp xúc, văn võ bá quan thể từ ngữ điệu của Giang Nguyệt Dạng mà phân tích ý tứ trong những lời nàng .
Cho nên, song tính luyến nghĩa là thích phụ nữ, thích đàn ông?
Bệ hạ ngài ...
Ai da Mới sáng sớm ngày bùng nổ đến mức ?
Nguyên Đế gào thét biện bạch trong lòng: Ta ! Ta ! Ngươi đừng bậy! Trẫm thích nữ nhân!
Ông thu hết phản ứng của văn võ bá quan đáy mắt, đồng thời thầm mắng con nhóc c.h.ế.t tiệt Giang Nguyệt Dạng, mong nàng đừng nhắm một ông mà ăn dưa nữa.
Hệ thống thì một nhịp, nó ý đó, cũng cố ý dẫn dắt ký chủ hiểu lầm.
Vì , nó vội vàng giải thích: [Không , ký chủ nghĩ xiên xẹo . Xu hướng của bệ hạ các bình thường, ông thích đàn ông. Ý là ông cùng Tả tướng thức trắng đêm để bàn việc quân cơ.]
Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ mặt thất vọng, những mặt đều chú ý tới.
Nguyên Đế: Không chứ, trẫm là một nam nhân bình thường khiến ngươi thất vọng đến ?
Văn võ bá quan cũng cảm thấy chút tiếc nuối, ăn dưa của bệ hạ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-50-cai-gi-be-ha-la-song-tinh-luyen-a.html.]
Giang Nguyệt Dạng: [Tiểu Qua, ngươi chuyện nghiêm cẩn hơn một chút, như thế ai cũng sẽ nghĩ bậy hết. , bệ hạ và Tả tướng vì đàm đạo suốt đêm?]
[Bởi vì...]
“Khụ khụ!” Tiếng ho khan của Nguyên Đế cắt ngang lời hệ thống.
“Chư vị ái khanh hôm nay việc gì tấu ? Nếu việc gì thì bãi triều.”
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng quanh hai bên một lượt, đó tiếp tục tán gẫu với hệ thống, [Tiểu Qua, ngươi là bởi vì cái gì?]
Nguyên Đế cho hệ thống cơ hội lên tiếng, vội vàng gọi: “Giang Nguyệt Dạng.”
Giang Nguyệt Dạng phản xạ điều kiện đáp một tiếng: “Có!”
Giây tiếp theo nhận thức bản hiện tại đang ở triều đường cổ đại, lập tức bước : “Thần mặt.”
Nguyên Đế nhất thời tìm lời để tiếp tục, đại não xoay chuyển với tốc độ cực nhanh, trẫm cái gì mới khơi dậy sự nghi ngờ của nàng đây?
Giang Nguyệt Dạng đợi một lúc, thấy tiếng của Nguyên Đế, khỏi nghi hoặc ngước mắt ông.
Chạm ánh mắt của Giang Nguyệt Dạng, Nguyên Đế hoảng loạn buột miệng: “Ngươi cảm thấy thời tiết hôm nay thế nào?”
Giang Nguyệt Dạng:???
[Cái quỷ gì ? Bệ hạ lên cơn ?]
Văn võ bá quan đồng loạt cúi đầu nín , xong , sắp nhịn nổi nữa .
Nguyên Đế: Trẫm sớm muộn gì cũng ngày ngươi cho phát điên.
Vì thể diện của bệ hạ, Giang Thượng thư cố nhịn thấp giọng quát khẽ: “Ngây đó gì? Bệ hạ hỏi ngươi, còn mau trả lời.”
Giang Nguyệt Dạng chu môi, chắp tay : “Bẩm bệ hạ, thần cảm thấy thời tiết hôm nay , lạnh nóng, vô cùng thích hợp để ngoài dạo chơi ngắm cảnh.”
“Ừm... Trẫm cũng cảm thấy như . Buổi thiết triều hôm nay dừng ở đây, chư vị ái khanh việc gì thì ngày mai khải tấu.”
Nguyên Đế mau chóng kết thúc buổi chầu sớm, nếu cứ tiếp tục, Giang Nguyệt Dạng chắc chắn sẽ bại lộ chuyện Lan Quý phi và Tĩnh An Hầu câu kết với , thì ông bắt trọn một mẻ nữa?
Nghe , Giang Nguyệt Dạng vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Bệ hạ, ngày mai là ngày hưu mộc.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nàng hẹn với Cố Nhược ngoài chơi , ai cũng đừng hòng tước đoạt ngày nghỉ của nàng.
Nguyên Đế liếc mắt một cái liền thấu tâm tư của nàng, cực kỳ cạn lời.
“Vậy thì để ngày bàn tiếp.”
Giang Nguyệt Dạng vui mừng khôn xiết, đồng thời cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
lúc , Cấm quân Thống lĩnh vội vã chạy , đầu đầy m.á.u tươi.
Giang Nguyệt Dạng thoáng thấy liền dọa cho giật thót tim, [Hơ! Dọa c.h.ế.t , còn tưởng giữa ban ngày ban mặt mà gặp quỷ chứ.]
“Bệ hạ, Vinh...”
“Ái khanh trông vẻ thương nặng, chuyện gì cũng cần gấp gáp ngay lúc , ngươi lui xuống xử lý vết thương .”
Cấm quân Thống lĩnh lộ dấu vết liếc Giang Nguyệt Dạng một cái, hiểu ý chắp tay lui ngoài.
Sau đó, Nguyên Đế bỏ mặc văn võ bá quan mà rời .
Giang Nguyệt Dạng bóng lưng Nguyên Đế rời , bất mãn thì thầm với hệ thống: [ cảm thấy bệ hạ hôm nay cố tình trêu đùa chúng , ông căn bản chẳng thượng triều. Mới mấy phút chứ, thế mà mất .]
[Ông chủ chẳng đều như ? Muốn đến thì đến thì . Sao thế, ký chủ mê việc thượng triều ?]
[Mới nhé!] Giang Nguyệt Dạng xoay ngoài, [ đây chẳng là xin bệ hạ ban thưởng chức điền ở phía Hạnh Hoa Thôn ? Như thể giả vờ như vô tình phát hiện tư binh của Vinh Thân vương, để bệ hạ ông mưu phản.]
Chức điền của nàng vẫn phân phát xuống, nàng cảm thấy với sự quan tâm đặc biệt của bệ hạ dành cho , tự chọn chức điền hẳn vấn đề gì lớn.
ai mà ngờ , buổi thiết triều hôm nay kết thúc nhanh đến thế.
Hệ thống: [Muộn , tư binh mà Vinh Thân vương nuôi dưỡng ở phía Hạnh Hoa Thôn hiện tại chuyển nơi khác .]
[Hả? Sao như thế? Đám binh mã đó chuyển ?]
[Tây Châu. Nơi đó nạn dân đông đúc, bệ hạ các hạ chỉ cấp bạc cứu trợ thiên tai, bọn chúng trộn ở đó thể tiết kiệm ít chi phí lương thảo. Đợi đến khi binh biến, ông còn thể trực tiếp chiếm đoạt Tây Châu.]
Giang Nguyệt Dạng: [Tính toán thật!]