Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 5: Thiếu Niên Tướng Quân

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lại về Lục Vân Đình , xuất từ chốn tướng môn, từ nhỏ tập võ, mới lên sáu tuổi lộ rõ phong thái oai phong chiến trường mai , thể là thiên phú dị bẩm, vạn chú mục.

 

Thế nhưng, phận trớ trêu. Năm bảy tuổi, phụ t.ử trận nơi sa trường, vì nước quên , mẫu cũng tuẫn tình theo chồng. Lục Vân Đình bảy tuổi chỉ một đêm trở thành đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn , cả từ đỉnh mây rơi thẳng xuống vực sâu tăm tối.

 

Phía kẻ mang dã tâm khó lường thèm khát binh quyền Lục gia quân trong tay , phía cừu nhân ngày đêm ngừng ám sát. Lục Vân Đình tuổi còn thơ dại từ đó sống trong bóng tối, lâu dần liền hình thành tính cách lãnh đạm, cự tuyệt ngoài ngàn dặm.

 

Dưới sự che chở của Lục gia quân, Lục Vân Đình dần bước khỏi nỗi đau mất phụ mẫu, chính thức tiếp quản Lục gia quân.

 

Kể từ đó, khổ binh thư, chăm chỉ rèn luyện võ nghệ, chỉ mới mười tuổi thể đ.á.n.h bại cả những tướng lĩnh Lục gia quân lấy một địch trăm!”

 

Nói đến đây, thuyết thư cầm ấm bên cạnh tự rót cho một chén.

 

Ông ung dung nhấp một ngụm để nhuận giọng, nhưng đám thính giả khán đài thì một khắc cũng chẳng thể chờ nổi.

 

“Lão già c.h.ế.t tiệt nhà ngươi giở trò ! Bổn công t.ử hôm nay thấy bốn chữ “hạ hồi phân giải” , mau mau kể tiếp .”

 

đấy, hôm nay nếu ngươi còn lề mề dây dưa như , bổn công t.ử sẽ cho ngươi tay.”

 

[Thực vị thuyết thư cũng coi như t.ử tế , cả một đoạn dài ngoằng thế mới dừng uống nước. Mấy ông thuyết thư mà thấy hồi á, cứ một câu hớp một ngụm nước, thì c.h.é.m gió một đống chuyện trời đất, phiền c.h.ế.t .] Giang Nguyệt Dạng bóc phốt với Tiểu Qua.

 

Bởi vì trong đại đường đông , các cô nương cũng ít, thế nên chẳng ai rảnh rỗi tìm xem âm thanh đó phát từ .

 

Mấy vị công t.ử ca đang mất kiên nhẫn lúc , khi thấy lời thì thoáng bình tĩnh đôi chút, hình như đúng là như thật.

 

Đào Tiên Sinh với những thuyết thư khác thì trượng nghĩa lắm .

 

Ít nhất một câu chuyện ông chỉ kể trong hai ngày, chứ như khác cứ kéo dài năm, sáu, bảy, tám ngày, lòng ngứa ngáy khó chịu.

 

Hệ thống: [Tục ngữ câu, tiền mua tiên cũng . Chỉ cần tiền, cô thuyết thư một kể hết cả câu chuyện cũng xong. Người chỉ trông cậy việc để kiếm cơm, cô kể chuyện mà chi chút đỉnh thì ?]

 

Lời dứt, vị công t.ử la ó hăng hái nhất ban nãy lập tức ném một túi tiền về phía thuyết thư .

 

“Bên trong mười lượng, thưởng cho ngươi đấy.”

 

Những khác cũng tới tấp móc bạc thưởng, ông lão thấy những thỏi bạc trắng lấp lánh thì khóe miệng nén nổi nụ .

 

“Lần thể một kể hết chứ?”

 

“Đương nhiên.” Thuyết thư đặt chén trong tay xuống mặt bàn, “Lão phu vốn dĩ cũng chỉ uống ngụm nhuận giọng mà thôi, tuyệt đối ý gì khác.”

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi, [Lừa quỷ ? Kẻ ngốc mới tin lời ông.]

 

Thuyết thư : Cô nương nhà ai mà ăn kỳ cục thế? Không thể giữ chút thể diện cho lão già ?

 

lúc , tiểu nhị mua vò Tùng Gian Lộ mà Giang Nguyệt Dạng yêu cầu mang về.

 

“Cô nương, rượu của đây.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu với : “Đa tạ.”

 

Tiểu nhị thấy một vị đại tiểu thư như nàng lịch sự, nhã nhặn với một thường dân áo vải như thì khỏi thêm hai cái.

 

Đây là cô nương nhà ai mà dung mạo xinh thế , đây từng gặp qua nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-5-thieu-nien-tuong-quan.html.]

Một cô nương hiểu lễ nghĩa xinh bực , đáng lẽ nức tiếng gần xa mới chứ!

 

Nếu Giang Nguyệt Dạng lúc tiểu nhị đang nghĩ gì trong lòng, nhất định nàng sẽ kiêu hãnh mà đáp một câu.

 

Hết cách , hiền Tổ quốc từ nhỏ dạy dỗ chúng giữ gìn lễ phép, một học sinh gương mẫu ba mà!

 

nàng hề , chính vì lời cảm ơn thu hút ánh mắt liếc từ trong bóng tối.

 

Bên , thuyết thư tiếp tục cất giọng kể về sự tích của thiếu niên tướng quân Lục Vân Đình.

 

“Lục Vân Đình mười tuổi một trận thành danh, nữa xuất hiện mắt đời, đồng thời cũng khiến ít kẻ kiêng dè, kiêng sợ. Lục gia sắp sửa gượng dậy .”

 

“Không đúng!” Có đột nhiên hô lên một tiếng, “Lục gia từng sụp đổ, là gượng dậy ?”

 

“Bề ngoài quả thực là thế, nhưng công t.ử thế nào là công cao át chủ chăng?”

 

Toàn trường lập tức im bặt.

 

Thuyết thư tiếp tục: “Lục gia quân ai nấy đều túc trí đa mưu, dũng cảm thiện chiến, một lòng trung thành tuyệt đối với Lục gia. Thử hỏi Bệ hạ thể kiêng dè thế lực Lục gia lớn mạnh?

 

Kẻ phàm tội, mang ngọc quý mới là cái tội. Lục Vân Đình tuổi còn nhỏ xuất chúng dường , nắm trong tay một đội quân hùng mạnh đến thế. Nếu như ...”

 

Thuyết thư chữ , mà chuyển giọng: “Vì thế, lời đồn nổi lên bốn phía, Lục gia quân đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Lục Vân Đình mười tuổi vì để bảo Lục gia quân, tự xin trận g.i.ế.c địch, trấn giữ biên cương.

 

Những kẻ phân chia Lục gia quân thấy một kế thành liền dùng thêm kế khác, bất kể chiến dịch nào cũng bắt Lục gia quân xung phong, Lục Vân Đình cũng giống như phụ , c.h.ế.t rũ nơi sa trường.

 

Đáng tiếc , trời chiều lòng bọn chúng, Lục Vân Đình dẫn dắt Lục gia quân đ.á.n.h thắng hết trận đến trận khác, danh tiếng vang dội, chiến công hiển hách, còn là đứa trẻ mười tuổi để khác tùy ý nhào nặn nữa.

 

Thấm thoát bảy năm trôi qua, Lục Vân Đình nay trưởng thành, mang dáng dấp uy dũng của phụ năm xưa. Khiến tướng sĩ tâm phục khẩu phục, khiến quân địch danh khiếp đảm, khiến các nữ t.ử Đại Hạ sinh lòng ái mộ. Thiếu niên tướng quân mười tám tuổi, ai mà say đắm cho ?”

 

[Chậc, ông thuyết thư thế nhỉ? Vừa nãy còn đang bàn chuyện đại sự quốc gia, thoắt cái rẽ sang chuyện tình cảm nam nữ ? Đánh giá một kém cỏi!]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Thuyết thư : “...”

 

“Bổn công t.ử mấy chuyện đó, kể chuyện chiến trường cho .”

 

“Ngươi nhưng bọn . Đào Tiên Sinh, Lục công t.ử dung mạo thế nào? Liệu tuấn tú như Thái t.ử điện hạ của chúng ?”

 

“Các vị chớ vội, hãy từ từ kể tiếp.” Thuyết thư dậy khỏi ghế, đảo mắt một vòng quanh khán đài, “Lục Vân Đình nay đến tuổi thành gia lập thất, một nam nhi xuất sắc bực , ai mà gả? Huống chi, còn nắm giữ Lục gia quân! Yêu ma quỷ quái chẳng bắt đầu rục rịch đó .

 

Vì thế, trong triều đại thần dâng tấu lên Bệ hạ, ngoài miệng thì mỹ miều là Lục gia nay chỉ còn một Lục Vân Đình, nên sớm ngày cưới vợ sinh con để bảo hương hỏa cho Lục gia. Đây cũng chính là lý do Lục tướng quân của chúng sắp tới sẽ hồi kinh.

 

Còn về dung mạo của Lục tướng quân , lão phu từng diện kiến, nhưng đồn là một thiếu niên vô cùng tuấn. Thật giả thế nào, ngày Lục tướng quân về kinh các vị thể tự đến xem một chuyến.

 

Được , câu chuyện về Lục Vân Đình đến đây là kết thúc, cảm tạ các vị hôm nay ghé ủng hộ, chúng ngày mai tái kiến.”

 

“Lão già, chớ . Bổn công t.ử còn thèm, kể tiếp . Lục tướng quân chiến trường g.i.ế.c địch thế nào?”

 

Thuyết thư thong dong đáp: “Công t.ử lượng thứ, những gì lão phu cũng chỉ bấy nhiêu, đều kể hết , vả nơi sa trường là chỗ thể đặt chân tới.”

 

“Thật mất hứng!”

 

Vị công t.ử khó chịu buông một câu, nhưng cũng khó thuyết thư , dù ngày mai vẫn còn đến kể chuyện tiếp.

 

 

Loading...