Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 499: Thái Hậu Hoăng Thệ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Thọ Khang Cung, hai thái giám truyền triệu Giang Nguyệt Dạng đang nơm nớp lo sợ quỳ rạp mặt đất.
Một tên run rẩy lắp bắp thưa: “Bệ... Bệ hạ đưa... đưa Tiểu Giang đại nhân ngoài cung ạ, còn... còn nương nương Quách viện chính và chăm sóc... là đủ . Mong nương nương đừng... đừng giả truyền thánh ý nữa, bằng ...”
“Bằng thì thế nào!” Thái hậu nương nương rít gào.
Hai thái giám lập tức dập đầu thấp hơn, cả gần như dán chặt xuống sàn, hình cũng run rẩy dữ dội hơn.
“Hắn xử t.ử ai gia !” Thái hậu thở dốc dồn dập, trông như thể giây tiếp theo sẽ tắt thở ngay tức khắc.
Chưởng sự cô cô thấy vội vàng đưa tay vuốt n.g.ự.c thuận khí cho bà , khuyên nhủ: “Nương nương bớt giận, Bệ hạ chỉ là tức giận nhất thời thôi, đợi nguôi giận nhất định sẽ để nọ đến cứu nương nương. Lúc điều quan trọng nhất là nương nương bảo trọng thể, hãy nghĩ cách hòa hoãn quan hệ với Bệ hạ.”
“Ai gia với nghịch t.ử bất hiếu còn thể hòa hoãn ? Hắn rõ ràng Giang Nguyệt Dạng thể cứu ai gia, thế nhưng hạ lệnh cho ả tới cứu ai gia, thậm chí còn ngăn cản ả qua đây.”
“Dĩ nhiên là ạ, nương nương và Bệ hạ m.á.u chảy ruột mềm. Chỉ cần nương nương lòng hàn gắn tình mẫu t.ử thì nhất định sẽ .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Không, nó thật sự cần ai gia nữa ...”
Những ngày đó, một mặt Thái hậu tìm cách cứu vãn tình cảm của Nguyên Đế, mặt khác tìm cơ hội gọi Giang Nguyệt Dạng tới Thọ Khang Cung.
Thế nhưng Nguyên Đế dường như thật sự hạ quyết tâm mặc kệ Thái hậu, để mặc bà một trải qua những ngày tháng cuối đời trong Thọ Khang Cung.
Tả tướng và Ngụy đại nhân vốn nghĩ nếu Bệ hạ đề xuất bỏ tiền mua khoang y tế cứu Thái hậu, bọn họ sẽ liều c.h.ế.t can gián.
Chẳng ngờ Bệ hạ đến một lời cũng nhắc tới. Triều đình vẫn thiết triều như thường, cơm vẫn ăn như thường, thậm chí một hôm còn tới Giám Sát Ty dự thính giảng.
Hơn nữa bọn họ còn Bệ hạ luôn ngăn cản Tiểu Giang đại nhân đến Thọ Khang Cung.
Thái hậu chỉ một sai truyền triệu Tiểu Giang đại nhân, nhưng đều Bệ hạ lấy đủ lý do “chặn đường cướp ” giữa chừng.
Thời gian dần trôi qua, bệnh tình của Thái hậu ngày càng trầm trọng, thuật châm cứu của Cổ Linh Nhi cũng thể giúp bà giảm đau nữa.
Cuối cùng, hai mươi tám ngày chống chọi với bệnh tật, Thái hậu kết thúc cuộc đời .
Trước lúc bà trút thở cuối cùng, Nguyên Đế tới Thọ Khang Cung gặp mặt cuối.
Thái hậu thấy Nguyên Đế giường, ánh mắt vốn đang mơ màng dần trở nên hung dữ cay độc.
Bà cố gượng chút tàn cuối cùng, giơ tay tát Nguyên Đế một bạt tai: “Nghịch tử, ngươi... tâm địa ngươi mà độc ác thế hả, ai gia... ai gia m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ngươi, mà ngươi thấy c.h.ế.t cứu, trơ mắt chỗ c.h.ế.t.”
Sắc mặt Nguyên Đế vẫn trầm tĩnh, đáy mắt chẳng gợn lên một tia cảm xúc nào.
Ông chậm rãi mở lời: “Người lời ? Trẫm lệnh cho Thái y viện dốc lực cứu chữa, còn mời Linh Nhi cô nương của Dược Linh Cốc ngày đêm túc trực chăm sóc, thể coi là thấy c.h.ế.t cứu?”
“Ngươi rõ ràng ...”
Lời của Thái hậu nghẹn ứ nơi cổ họng thể thốt nữa, ngay đó bà nôn một ngụm m.á.u lớn, thở càng lúc càng yếu ớt.
Bà run rẩy giơ tay chỉ thẳng Nguyên Đế, giọng thều thào đứt quãng: “Là ngươi hại c.h.ế.t ai gia, ngươi... ngươi sẽ gặp báo ứng...”
Nói xong, cánh tay bà vô lực buông thõng xuống, hai mắt trợn trừng, c.h.ế.t nhắm mắt.
Các con cháu hoàng thất mặt tại đó lập tức òa nức nở, gọi Thái hậu thất thanh.
Nguyên Đế Thái hậu, ánh mắt vẫn bình thản như cũ, chỉ khẽ giơ tay vuốt khép đôi mắt của bà .
Cho đến lúc c.h.ế.t, hai con họ vẫn thể hòa giải.
Tang lễ của Thái hậu tổ chức vô cùng long trọng, cả nước cùng chịu tang.
Nguyên Đế dựa theo sự sắp xếp di vật lúc sinh thời của bà , đem một phần châu báu để cho Vinh Thân Vương thế t.ử đưa qua.
Tại chỉ là một phần?
Bởi vì Thái hậu đem bộ gia sản của để cho Vinh Thân Vương thế tử, lượng đó đủ sức cho cả một gia tộc hùng mạnh trỗi dậy.
Ông thể đề phòng.
Một tháng khi Thái hậu qua đời, thiệp cưới của Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình lượt gửi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-499-thai-hau-hoang-the.html.]
Tuy Nguyên Đế và các quan đang chịu quốc tang tiện tới dự, nhưng hai nhà bọn họ vẫn gửi thiệp trong cung.
Yến Vương cầm tấm thiệp do chính tay Giang Nguyệt Dạng đưa tới, trầm mặc hồi lâu, ngày cuối cùng cũng đến.
Có nên...
Niên Cao (thái giám cận của Yến Vương) bên cạnh thấy ủ rũ đau lòng, khỏi xót xa.
Điện hạ nhà bọn họ như , vì Tiểu Giang đại nhân thấy chứ?
Yến Vương chậm rãi mở thiệp cưới , ánh mắt dừng ở cái tên Giang Nguyệt Dạng, chợt khẽ nhếch môi khổ.
Chàng thầm may mắn vì phận tiện tham dự hôn lễ của nàng, cần tận mắt chứng kiến nàng gả cho khác.
Nếu thuở ban đầu, vì e ngại Thái t.ử hoàng mà chọn cách che giấu tình cảm của , liệu và nàng cơ hội nào ?
“Điện hạ.” Niên Cao rốt cuộc nhịn mà lên tiếng.
“Ta .” Yến Vương từ từ đặt thiệp cưới xuống, “Ta chuẩn một món quà cho nàng , hôm đó ngươi mang đến tặng nàng.”
Dứt lời, liền dậy nội điện.
Ở một diễn biến khác, Giang Nguyệt Dạng đích tên Dạ Vô Hấn lên một phong thiệp mời.
Chỉ thấy nàng thổi nhẹ cho vết mực mau khô, đó bước tới bên cạnh Lục Vân Đình, nắm lấy tay , mặt mày hớn hở : “A Việt, chúng đưa thiệp mời cho Dạ Vô Hấn .”
Nghe , Lục Vân Đình khẽ mỉm , đưa tay vuốt ve má nàng bảo: “Nàng tự .”
“Chàng cùng ?” Giang Nguyệt Dạng nhíu mày.
Lục Vân Đình lắc đầu: “Nàng tự thì hơn, ở nhà đợi nàng về.”
“Hửm?”
“Đi .”
Giang Nguyệt Dạng rõ vì chịu cùng, nhưng thấy giải thích nên cũng hỏi nhiều, gật đầu với một cái bước ngoài.
Lục Vân Đình theo bóng lưng nàng rời , thầm nghĩ, nếu cùng thì tàn nhẫn với quá.
Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt Dạng sự tháp tùng của Cốc Vũ tới cửa tiệm của Dạ Vô Hấn.
Dạ Vô Hấn thấy nàng đến tìm thì vô cùng mừng rỡ. Thế nhưng khoảnh khắc thấy tấm thiệp mời, nụ mặt y lập tức nhạt vài phần.
Y gượng gạo nhận lấy tấm thiệp, cố nặn một nụ : “Cô... cô sắp thành ?”
“Ừm!” Giang Nguyệt Dạng tươi gật đầu.
“Chúc... mừng.”
“Cảm ơn nhé, hôm đó nhớ đến sớm đấy! Anh là bạn quan trọng nhất của mà!”
Đôi môi Dạ Vô Hấn mấp máy, khó khăn đáp một tiếng “Được”.
Đi ? Y thể nào . Hôm đó y tới cướp dâu là lắm .
Giang Nguyệt Dạng giấu nổi vẻ vui mừng : “Vậy về đây, A Việt vẫn đang ở nhà đợi .”
Nàng vẫy vẫy tay với Dạ Vô Hấn: “Nhất định đến sớm đấy nhé!”
Sau khi nàng rời , Dạ Vô Hấn thẫn thờ ghế, tấm thiệp cưới tay dường như nặng tựa ngàn cân.
Y cứ ngỡ thể thản nhiên chấp nhận chuyện nàng sắp thành với khác, nhưng khi thực sự đối mặt, y mới nhận bản căn bản .
Trái tim y như một bàn tay vô hình siết chặt, khiến y nghẹt thở.
Thương Lang túc trực một bên y, thôi, cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời.
Thời gian thắm thoát thoi đưa, chớp mắt đến ngày đại hôn của Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình.