Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 498: Bệnh Tình Trở Nặng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời sống tiếp của Thái hậu, Quách viện chính chẳng một lời.
Còn Cổ Linh Nhi thì từng bước về phía bà , đợi đến giường mới thản nhiên : “Thái hậu nương nương, bệnh của tổn hại đến gan, chữa khỏi thì gần như là điều thể.”
Nghe , Thái hậu theo bản năng định lên tiếng quở trách, nhưng nghĩ hiện tại vẫn trông cậy bọn họ trị bệnh nên đành nhẫn nhịn.
Bà gượng một nụ , ôn tồn hòa nhã : “Linh Nhi cô nương xuất từ Dược Linh Cốc, y thuật cao siêu, nhất định sẽ cách mà.”
“Năng lực của hạn, thực sự bất lực.”
Thái hậu từ từ siết chặt đệm giường, cố nén cơn giận trong lòng: “Bệnh của ai gia thật sự hết t.h.u.ố.c chữa ?”
“Dù thì chữa .” Cổ Linh Nhi thẳng thắn .
Quách viện chính ngấm ngầm giật nhẹ vạt áo nàng, hiệu cho nàng năng uyển chuyển hơn một chút.
Cổ Linh Nhi chẳng thèm để ý, tiếp: “Những gì chúng thể chỉ là cố hết sức giúp dễ chịu hơn một chút mà thôi.”
“Thôi , lẽ đây chính là mệnh của ai gia.”
Nói thì như , nhưng trong lòng bà nghĩ thế. Trước đó, bà Giang Nguyệt Dạng cách cứu .
Chỉ cần đợi Hoàng đế nguôi giận, bà dỗ dành ông thêm đôi câu, ông nhất định sẽ bảo Giang Nguyệt Dạng tới cứu bà !
Từ nhỏ đến lớn, Hoàng đế đều quan tâm đến mẫu là bà .
Sáng sớm hôm , Thái hậu sai vội vàng mang điểm tâm mà Nguyên Đế thích ăn tới giờ thiết triều.
Buổi trưa, bà sai đưa ngự thiện tới.
Đến tối, bà phái mời Nguyên Đế tới Thọ Khang Cung dùng bữa tối, đồng thời sai gửi một bức thư bày tỏ nỗi áy náy của .
Nguyên Đế để tâm, đối với chuyện của Thọ Khang Cung chẳng màng đoái hoài, càng hỏi han lấy một câu về bệnh tình của Thái hậu.
Ngày thứ hai, Thái hậu tiếp tục sai đưa điểm tâm và thiện thực tới, thư từ cũng gửi hết bức đến bức khác.
Nguyên Đế kìm lòng đặng bèn mở thư xem. Nội dung trong thư là những chuyện thuở nhỏ khi ông nằng nặc đòi ngủ cùng Thái hậu, chuyện lúc ông đau ốm Thái hậu thức trắng đêm chăm sóc, chuyện ông cùng Thái hậu vui đùa bên ...
Tóm , đều là những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi giữa ông và Thái hậu.
Nguyên Đế rõ điều Thái hậu lúc đều mưu đồ riêng, chắc chắn vì yêu thương áy náy với ông.
Thế nhưng ký ức như thủy triều cuộn trào ùa về, cõi lòng ông vẫn chút d.a.o động. Dù thì những khoảnh khắc ấm áp cũng từng thật sự tồn tại.
Ông nhớ nụ dịu dàng, những lời quan tâm và vòng tay ấm áp của mẫu thời thơ ấu.
Những khoảnh khắc ấm áp ít ỏi cứ liên tục hiện lên trong tâm trí ông như những thước phim.
Ngay lúc ông sắp đòn đ.á.n.h tâm lý từ hồi ức công phá, bên tai chợt vang lên những lời Thái hậu với ông ngày hôm qua.
Trái tim mềm phút chốc lập tức đanh cứng trở , còn dựng lên thành cao hào sâu vững chắc bên ngoài.
Ông lạnh lùng căn dặn: “Sau , đồ từ bên Thọ Khang Cung đưa tới cần dâng lên mặt Trẫm nữa.”
Nghe thấy thế, Lý Phúc Toàn bên cạnh vội vàng liếc nhanh sắc mặt của ông đáp một tiếng “Vâng”.
Còn phía Thọ Khang Cung, bệnh tình của Thái hậu ngày càng chuyển biến , xuất hiện tình trạng đau vùng gan và chướng bụng tích nước.
Cổ Linh Nhi châm cứu giảm đau cho bà , phí bao công sức mới khiến bà dễ chịu hơn một chút.
Chỉ thấy bà sắc mặt tái nhợt giường, mồ hôi thấm ướt tóc mai, đến nhúc nhích cũng chẳng dám.
Cổ Linh Nhi kê một phương t.h.u.ố.c giao cho Quách viện chính sang điện phụ nghỉ ngơi.
Nếu vì chứng bệnh của Thái hậu hiếm gặp, giá trị nghiên cứu thì nàng phủi tay rời từ lâu .
Quách viện chính thấy nàng rời cũng gì, chỉ sai mau chóng bốc t.h.u.ố.c sắc thuốc.
Đợi t.h.u.ố.c sắc xong mang tới, cung nữ đút cho Thái hậu uống xong, Quách viện chính mới lui xuống nghỉ ngơi.
Quách viện chính , Thái hậu liền gọi chưởng sự cô cô tới mặt hỏi han: “Phía Hoàng đế động tĩnh gì ?”
Chưởng sự cô cô lắc đầu, ý tứ cần cũng hiểu.
Thái hậu trầm ngâm một lát : “Ngươi sai tuyên Giang Nguyệt Dạng tiến cung, cứ là Hoàng đế lệnh cho nàng tới đây chẩn trị cho ai gia, nhớ tránh của Hoàng đế .”
“Dạ.”
Sau đó, chưởng sự cô cô liền lui xuống phân phó đến Giám Sát Ty triệu Giang Nguyệt Dạng cung.
Lúc , Giang Nguyệt Dạng đang trong thư phòng của Lục Vân Đình chọn thiệp mời thành của hai .
Lục Vân Đình tự tay thiết kế hơn chục mẫu thiệp mời để Giang Nguyệt Dạng chọn lấy một mẫu nàng thích.
“Dạng Dạng, nàng thích mẫu nào?”
Giang Nguyệt Dạng mặt mày cong cong , hỏi: “Mấy tấm thiệp đều là do tự tay hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-498-benh-tinh-tro-nang.html.]
“Ừm.”
“Có quá ?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Không hề, lắm, còn chẳng nên chọn cái nào nữa đây.”
“Cứ chọn cái nàng thích nhất.”
“Ừm...” Tầm mắt Giang Nguyệt Dạng quét qua quét mười mấy mẫu thiệp, cuối cùng cầm lấy một mẫu: “Vậy lấy mẫu .”
Nàng chọn một tấm thiệp bên ngoài họa hình bóng thu nhỏ của hai , bên trong hình hoa lê.
Khóe môi Lục Vân Đình khẽ cong lên: “Được, thiệp thành của chúng sẽ dùng mẫu .”
“Tranh vẽ thật đấy, ai vẽ ?” Giang Nguyệt Dạng dịu dàng vuốt ve hai hình nhân nhỏ thiệp.
“Ta.”
“Chàng vẽ á?” Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc.
Lục Vân Đình mỉm : “Ngạc nhiên lắm ? Nghĩ rằng võ tướng thì vẽ tranh ?”
“Đâu , chỉ ngờ tài nghệ hội họa của xuất sắc đến thế thôi.”
“Thật sự vẽ ?”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu khẳng định: “Đẹp lắm, hoa lê sống động như thể lay động . Chỉ là vẽ tinh xảo thế , thợ thiệp e là khó mà khắc họa .”
“Ta sẽ tự tay vẽ từng tấm.”
“Cái gì?” Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lục Vân Đình đưa tay nhẹ nhàng véo má nàng: “Thiệp cưới của chúng , tự nhiên tự tay .”
“Nhiều lắm đó.”
Khách khứa hai nhà mời tuy trùng nhiều, nhưng mỗi nhà vẫn phát thiệp riêng.
Như , thiệp của cả hai nhà gộp ít nhất cũng hơn hai trăm tấm. Họa tiết thiệp tinh mỹ như thế, khối lượng công việc thể tưởng tượng .
Lục Vân Đình lắc đầu: “Không nhiều. Nếu thể, ước gì bộ trong kinh thành đều nhận thiệp cưới của chúng .”
“A Việt”
Trong lòng Giang Nguyệt Dạng ấm áp vô cùng, nàng hề chọn lầm . Có thương như thế, đời chẳng còn gì hối tiếc.
Không qua bao lâu, Cốc Vũ từ nhà chạy tới Nguyên Đế phái đến triệu nàng cung khám bệnh cho Thái hậu nương nương.
Giang Nguyệt Dạng trong lòng thầm thở dài, Bệ hạ rốt cuộc vẫn thể nhẫn tâm . Tiếc là nàng chẳng cứu Thái hậu chút nào.
dù , nàng vẫn cung một chuyến.
Thế nên khi cáo biệt Lục Vân Đình, nàng liền cùng trong cung phái tới tiến hoàng cung.
Rất nhanh, nàng tới cửa cung.
Chỉ là khéo, nàng bước cổng cung thì chạm mặt Nguyên Đế đang chuẩn xuất cung giải khuây.
Hai thấy đều ngẩn .
Nguyên Đế cảm thấy bất ngờ khi Giang Nguyệt Dạng cung lúc , bởi vì bình thường nàng bãi triều cung xong thì tuyệt đối sẽ nữa.
Dù là chuyện lớn trời sập chăng nữa thì nàng cũng đợi tới ngày mai mới tính.
Giang Nguyệt Dạng thấy kỳ lạ, Bệ hạ triệu nàng cung trị bệnh cho Thái hậu, lúc chẳng nên ở Thọ Khang Cung ?
“Bệ hạ.”
“Giang Nguyệt Dạng.”
Cả hai đồng thanh cất tiếng.
Khựng một thoáng, Nguyên Đế lên tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, vì khanh tiến cung?”
“Chẳng Bệ hạ triệu thần cung trị bệnh cho Thái hậu nương nương ạ?” Giang Nguyệt Dạng đầy vẻ nghi hoặc.
Nguyên Đế hiểu ngay, là Thái hậu giả truyền khẩu dụ của ông để triệu Giang Nguyệt Dạng cung trị bệnh cho bản .
Thái hậu Giang Nguyệt Dạng thể trị bệnh cho bà , nếu Giang Nguyệt Dạng chữa , chừng bà sẽ chuyện gì điên rồ.
Nghĩ tới điểm , ông sa sầm nét mặt : “Trẫm ngoài cung hí kịch, khanh cùng Trẫm.”
“Phía Thái hậu nương nương...”
“Có Quách viện chính chăm sóc chu .”