Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 497: Hôn Kỳ Không Đổi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng xong lén lút quan sát sắc mặt Nguyên Đế, thấy ánh mắt ông trầm tối, mặt lấy nửa phần ôn hòa, tự thấy hiện tại là lúc bàn chuyện cưới xin.
Nàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu vạt áo bào màu vàng sáng khẽ đung đưa theo từng bước của Nguyên Đế.
[Tiểu Qua, mặc dù nãy Bệ hạ những lời tuyệt tình với Thái hậu nương nương, nhưng ông rốt cuộc vẫn là một con hiếu thảo.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ta thấy... e là ông sẽ cho phép thành trong thời gian để tang , như thế là bất kính với Thái hậu.] Giọng nàng bất giác hạ thấp xuống, lấm la lấm lét.
Hệ thống cho là đúng: [Ký chủ hỏi thử thì ông đồng ý? Hoàng đế vẫn coi trọng ký chủ mà.
Hơn nữa, hôn kỳ của hai là do ông định đoạt, há thể đổi là đổi? Là bậc đế vương, mỗi lời cử chỉ đều ảnh hưởng đến lớn đến xã tắc, sớm lệnh chiều đổi càng là điều đại kỵ! thấy, khả năng ông sẽ đồng ý đấy.]
[Thật ?] Giang Nguyệt Dạng lén nhướng mi liếc góc nghiêng gương mặt Nguyên Đế.
Không đợi hệ thống đáp lời, nàng vội vội vàng vàng : [Không , Thái hậu nương nương còn c.h.ế.t mà! Giờ hỏi chuyện , Bệ hạ nhất định nghĩ đang mong Thái hậu nương nương c.h.ế.t.]
[Đâu ? Ký chủ rõ ràng là mong bà c.h.ế.t muộn một chút, nhất là đợi khi cô và Lục Vân Đình thành xong xuôi.]
Nghe lời , trong đầu Tả tướng và Ngụy Đại Nhân đồng loạt lướt qua một câu: C.h.ế.t muộn một chút thì chẳng vẫn là c.h.ế.t ?
Giang Nguyệt Dạng mừng rỡ: [ , Thái hậu nương nương c.h.ế.t muộn một chút thì vấn đề chẳng đều giải quyết êm !]
[Ký chủ, cô tưởng cô là thần tiên trời chắc? Muốn c.h.ế.t muộn một chút là c.h.ế.t muộn ?] Hệ thống tạt cho nàng một gáo nước lạnh.
[Trên trời thần tiên thật ?]
Hệ thống: [...]
Điểm chú ý ... thật là thần thánh.
Có lẽ cảm nhận sự cạn lời của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng lúng túng ho khẽ một tiếng, kéo chủ đề trở .
[Cánh hoa màu xanh lá thể kéo dài tuổi thọ cho bà ?]
[Được chứ? Chỉ là cô nỡ thôi?] Hệ thống trả lời dứt khoát, cũng đ.â.m trúng tim đen.
Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ xoắn xuýt, nàng nỡ , cánh hoa màu xanh lá chỉ ba cánh.
Dùng Thái hậu nương nương, quả thực là phí của trời!
Hệ thống thấy dáng vẻ xoắn xuýt khổ sở của nàng là nàng nỡ, tiếp: [Ký chủ vẫn nên nghĩ cách Hoàng đế . Hai vì thành mà hy sinh quá nhiều , tổng cộng thể cứ hy sinh như cái hố đáy mà mãi chẳng thấy gặt hái gì.]
Mấy lời là hệ thống đang nhắc khéo Hoàng đế, cũng là nó đang bảo vệ ký chủ nhà .
Lúc , Tả tướng đột nhiên lên tiếng: “Bệ hạ, chuyện vi thần bẩm báo với ngài hôm qua liên quan đến xã tắc triều , an khang của bách tính, kính xin Bệ hạ cân nhắc thận trọng, chớ để mất lòng bề và lòng dân.”
Nguyên Đế khẽ nhướng mày, liếc mắt sang Giang Nguyệt Dạng đang ở phía chéo một bên, ông hiểu rõ ẩn ý trong lời của Tả tướng.
Ông dùng thanh đao Giang Nguyệt Dạng , thì trân trọng, vạn thể để nàng nguội lạnh lòng trung.
Nghe thấy lời Tả tướng , Giang Nguyệt Dạng tò mò: [Tả tướng đại nhân chuyện gì với Bệ hạ thế nhỉ?]
[Chắc chắn là chuyện đại sự quốc gia .] Hệ thống trả lời chung chung, đáp cũng như .
[Ta đương nhiên là đại sự quốc gia, hỏi là...]
“Giang Nguyệt Dạng.” Nguyên Đế đột nhiên mở miệng cắt ngang cuộc giao lưu riêng tư giữa nàng và hệ thống.
“Dạ?” Giang Nguyệt Dạng theo bản năng đáp một tiếng.
“Trẫm chọn cho ngươi và Lục Vân Đình một ngày lành tháng , với ngươi ?”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng chậm rãi mở đến hai mắt, trong mắt là vẻ kinh ngạc. Nàng vạn ngờ Nguyên Đế chủ động đề cập chuyện với , hơn nữa còn trong tình huống như thế .
Vì quá mức kinh ngạc, nàng nhất thời ngây ngốc hình.
Tả tướng thấy lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu Giang đại nhân, Bệ hạ đang hỏi ngươi đấy, đừng ngẩn nữa.”
“À, .” Giang Nguyệt Dạng hồn: “Khởi bẩm Bệ hạ, hôm qua với thần .”
“Vậy ngươi cảm thấy ngày mười hai tháng tám ?”
“Ngày Bệ hạ chọn đương nhiên là vô cùng , thần cũng cảm thấy , chỉ là hiện tại...”
Giang Nguyệt Dạng hết câu, nhưng những mặt đều hiểu rõ ý tứ hết của nàng.
“Ngươi cảm thấy ngày đó là .” Nguyên Đế vẻ mặt bình tĩnh về phía : “Hôn sự của các ngươi trẫm sẽ giao cho Lễ bộ lo liệu, ngươi suy nghĩ gì cứ việc tìm Lễ bộ Thượng thư mà .”
Giang Nguyệt Dạng dám tin hỏi : “Bệ hạ, ý của ngài là hôn kỳ đổi ?”
“Sao nào? Ngươi đổi ?” Nguyên Đế nghiêng đầu nàng.
“Không .” Giang Nguyệt Dạng vội vàng xua tay: “Ngày mười hai tháng tám vô cùng , cần đổi ạ.”
Nguyên Đế “Ừm” một tiếng: “Trước đó trẫm định để ngươi xuất giá từ hoàng cung, bây giờ thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-497-hon-ky-khong-doi.html.]
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Thần hiểu.”
“Ngày hôm đó, trẫm cũng tiện mặt.” Nguyên Đế xong liền nghiêng đầu liếc hai ở bên : “Hai vị ái khanh hãy trẫm một chuyến .”
Hai chắp tay đáp “Vâng”.
Phía Thọ Khang Cung, Thái hậu trút một hồi giận dữ xong liền đuổi bộ bọn Hoàng hậu ngoài, chỉ Quách Viện chính và Cổ Linh Nhi tuân theo thánh chỉ của Nguyên Đế mà ở .
Thái hậu thấy hai , chỉ hai cả giận : “Các ngươi cũng cút hết ngoài cho ai gia.”
Cổ Linh Nhi khẽ híp mắt, vẻ mặt lập tức lạnh vài phần.
Nàng trong cung mà để cho tùy tiện mắng mỏ, từ nhỏ đến lớn còn từng ai dám chỉ mũi nàng bảo nàng cút!
Thế là, nàng hừ lạnh một tiếng xoay bỏ .
Quách Viện chính thấy vội vàng chạy tới chặn mặt nàng: “Linh Nhi cô nương, cô ?”
“Về nhà!”
“Bệ hạ bảo và cô ở đây chăm sóc Thái hậu nương nương mà.”
Cổ Linh Nhi khoanh tay ngực, khẽ ngẩng cằm lên: “Bổn cô nương thái y của Thái Y Viện các , nghĩa vụ ở . Huống hồ, bảo chúng cút , còn ở gì, tìm c.h.ử.i ?”
Quách Viện chính là nàng đang tức giận, nhất thời để xoa dịu cơn thịnh nộ của nàng.
“Ông tìm mắng thì quản, nhưng rước lấy cái bực đó .” Cổ Linh Nhi phất tay: “Cứ thế nhé, cần tiễn.”
Quách Viện chính: “...”
Ông tiễn cái búa !
Ông chỉ là phụ trợ thôi, nàng mà thì ông ở ích gì cơ chứ?
Chịu mắng ?
Nghĩ đến điểm , Quách Viện chính đuổi theo : “Linh Nhi cô nương, cô đừng mà, lão phu cô là xong .”
Nghe câu , Cổ Linh Nhi lập tức ôm chặt lấy , lùi xa Quách Viện chính vài bước, ông như một tên lưu manh phóng đãng.
Quách Viện chính thấy ánh mắt của nàng liền nhận lỡ lời, vội giải thích: “Không, , lão phu ý gì khác . Ý của lão phu là bệnh của Thái hậu nương nương một lão phu cáng đáng nổi.”
“ cũng cáng đáng nổi.” Cổ Linh Nhi nhấc chân bước tiếp.
“Linh Nhi cô nương, lão phu cầu xin cô đấy!”
“Cầu cũng vô dụng.”
“Linh Nhi cô nương!” Quách Viện chính lao bổ xuống ôm chặt lấy chân Cổ Linh Nhi: “Cô đừng mà!”
Cổ Linh Nhi: “...”
Phía , Thái hậu và chưởng sự cô cô của Thọ Khang Cung thấy hành động kinh của Quách Viện chính thì tức khắc sững sờ.
Ông đang cái gì thế?
Cổ Linh Nhi dùng sức rút chân , nghiến răng : “Quách Viện chính, ông buông tay mau.”
“Cô đồng ý ở thì lão phu mới buông.”
Cổ Linh Nhi thẹn giận, giật chân nữa, đồng thời cao giọng quát: “Ông còn buông là khách sáo đấy!”
Quách Viện chính sống c.h.ế.t buông tay, mặt mếu máo: “Linh Nhi cô nương, bệnh của Thái hậu nương nương chỉ cô mới giúp thôi, cô coi như thương hại lão phu già , ở mà.”
Thái hậu lời Quách Viện chính , lập tức bình tĩnh . Bà vẫn c.h.ế.t, cũng thể c.h.ế.t .
Chỉ bà sống thì hai con bọn họ mới thể trở về.
“Quách Viện chính, ông cần mặt mũi nữa hả?”
“Cái đầu sắp mất đến nơi , cần mặt mũi cái gì chứ?”
“Ông buông mau.”
“Cô ở thì lão phu mới buông.”
Cuối cùng, Cổ Linh Nhi đành chịu thua sự mặt dày mày dạn của Quách Viện chính: “Được , ở .”
Quách Viện chính lập tức buông tay, mặt tươi như hoa bật dậy.
lúc , Thái hậu trầm giọng : “Quách Viện chính, hai các ngươi qua đây.”
Hai tiếng đầu , cùng về phía Thái hậu.
“Ai gia sống.”