Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 496: Lại Không Thể Thành Thân Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Thái hậu chỉ còn đầy ba tháng, Nguyên Đế và bọn Thái t.ử đau đớn khôn xiết, trong cuộc trái vô cùng bình tĩnh.

 

Chỉ thấy bà đưa tay về phía Nguyên Đế, Nguyên Đế vội vàng nắm lấy tay bà.

 

“Đời của ai gia, tính là hạnh phúc, nhưng cũng hưởng hết vinh hoa phú quý, coi như còn gì tiếc nuối. mà...” Giọng yếu ớt của Thái hậu mang theo vài phần áy náy: “Ai gia quá mức thiên vị Minh Vũ, gây tổn thương cho con, cũng tròn trách nhiệm của một , là ai gia với con.”

 

Viền mắt Nguyên Đế đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thái hậu, nhưng cũng thể thốt câu bản trách bà.

 

Trong lòng ông oán, tủi !

 

“Ai gia cầu xin con tha thứ, chỉ xin con thể đặc xá cho bọn họ.”

 

Nghe lời , nét mặt Nguyên Đế khựng , ngay đó chậm rãi buông lỏng bàn tay đang nắm tay Thái hậu.

 

Nỗi bi thương mặt những khác cũng ngưng trệ khoảnh khắc .

 

Bọn họ “bọn họ” trong miệng Thái hậu là chỉ hai con Thế t.ử Vinh Thân vương.

 

Thái hậu thấy Nguyên Đế buông tay , vội : “Minh Hiên, ai gia cầu xin con.”

 

Cho dù đến giây phút cuối cùng, Thái hậu vẫn luôn vương vấn đứa con côi cút của Vinh Thân vương.

 

Bà rõ ràng bà đưa thỉnh cầu lúc thì Nguyên Đế thể từ chối, nhưng bà vẫn cứ đưa .

 

Điều chẳng khác nào đ.â.m thêm một nhát d.a.o tàn nhẫn vết thương nơi lồng n.g.ự.c mới lành lặn đôi chút của Nguyên Đế.

 

Tả tướng và Ngụy Đại Nhân thấy lời Thái hậu , càng thêm kiên định với suy nghĩ trong lòng, tuyệt đối thể vì một Thái hậu mà khiến cho bách tính Đại Hạ chịu khổ chịu nạn, càng thể để một nhà Vinh Thân vương tro tàn cháy!

 

Nguyên Đế dậy, ánh mắt lạnh lùng Thái hậu giường, lạnh giọng : “Mẫu hậu, thứ cho con thể tuân mệnh.”

 

Trong mắt Thái hậu lóe lên vẻ tuyệt vọng, nhưng vẫn gắng gượng dậy, giọng mang theo sự cầu xin và vội vã: “Minh Hiên, bọn họ chẳng qua chỉ là góa con côi trắng tay, nên chuyện gì , con nể tình ai gia sắp c.h.ế.t mà tha thứ cho bọn họ .”

 

Nguyên Đế mày nhíu chặt, ánh mắt quyết tuyệt: “Mẫu hậu, Vinh Thân vương ý đồ mưu phản, tội thể tha. Nếu hôm nay con mở lượng khoan hồng đặc xá cho cốt nhục của y, triều đình khó yên, bách tính cũng sẽ thái bình.”

 

Thái hậu ho khan dữ dội, thở : “Nếu con đồng ý, ai gia c.h.ế.t nhắm mắt!”

 

Nghe những lời như , cõi lòng Nguyên Đế lạnh ngắt tới tận gót chân.

 

Ông đúng là nên ôm hy vọng xa vời nữa...

 

Tả tướng và Ngụy Đại Nhân thấy Thái hậu lấy “c.h.ế.t nhắm mắt” uy h.i.ế.p Nguyên Đế, bước lên biểu thị nước quốc pháp, Thái hậu là quốc mẫu, nên vì tư lợi của bản mà coi thường quốc pháp.

 

Thái t.ử cũng bước lên một bước : “Hoàng tổ mẫu, theo luật pháp triều , Vinh Thân vương tích trữ quân lương mưu phản, cả nhà c.h.é.m đầu, Phụ hoàng giữ một mạng cho hai con bọn họ là ân điển đến lớn !”

 

Thái hậu xong, đau thương trở giường, nước mắt lăn dài. Trong điện nhất thời tĩnh lặng một tiếng động, chỉ còn tiếng thở dốc yếu ớt của bà.

 

Một lát , bà nhắm mắt thốt một câu nhẹ bẫng nhưng lạnh băng.

 

“Đây là di mệnh của ai gia, con nếu thuận theo chính là bất hiếu. Hoàng đế một vị đế vương bất nhân bất hiếu ?”

 

Lời thốt , chặt đứt tia tưởng niệm cuối cùng của Nguyên Đế đối với Thái hậu.

 

Giang Nguyệt Dạng tức giận : [Không bảo sắp c.h.ế.t thì lời cũng thiện lành ? Sao bà thể thốt những lời gây tổn thương khác như thế chứ? Uổng cho nãy còn dùng “Ánh Sáng Sinh Mệnh” cứu bà !]

 

Hệ thống:... Nó vất vả lắm mới giấu “Ánh Sáng Sinh Mệnh”.

 

Thái hậu đầu tiên thấy tiếng lòng, nhưng bà cũng lập tức nhận giọng là do Giang Nguyệt Dạng phát , bởi vì ai dám những lời đại nghịch bất đạo như mặt bà.

 

Bà chậm rãi mở mắt tìm kiếm bóng dáng Giang Nguyệt Dạng, nhanh bà tìm thấy Giang Nguyệt Dạng đang mặt Quách Viện chính.

 

Ngay khi bà định mở miệng đuổi Giang Nguyệt Dạng , Nguyên Đế bước qua chắn tầm mắt của bà.

 

Ngay đó, giọng mang theo một chút tình cảm nào vang lên từ đỉnh đầu.

 

“Trẫm, là Hoàng đế của Đại Hạ. Nếu cứ nhất quyết ép trẫm đưa lựa chọn, trẫm... đành bất hiếu .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-496-lai-khong-the-thanh-than-roi.html.]

 

Giang Nguyệt Dạng kiêu ngạo hừ một tiếng, trong lòng gào thét: [Bệ hạ lắm! Người như Thái hậu, cần cũng chẳng !]

 

[Không hiểu nổi Thái hậu nghĩ cái quái gì nữa! Hoàng đế tuy điểm , nhưng hơn gã Vinh Thân vương chỉ trăm . Bà thích Hoàng đế, thích Vinh Thân vương, bệnh ?]

 

“Ngươi...” Lời của Thái hậu nương nương nghẹn ở cổ họng.

 

Giang Nguyệt Dạng thèm nghĩ ngợi đáp trong lòng: [Bà chẳng chính là bệnh ! Ung thư gan, còn là giai đoạn cuối nữa chứ.]

 

[Ký chủ giờ còn cứu bà ?]

 

[Không nữa, bà tính quá!]

 

Thái hậu thấy Giang Nguyệt Dạng thể cứu , đột nhiên bắt đầu sợ hãi cái c.h.ế.t, còn vẻ bình tĩnh như đó nữa.

 

Bà ngước mắt về phía Nguyên Đế, đôi môi giật giật, nhưng lời còn kịp thốt thì ý nghĩ trong lòng Nguyên Đế bóp nghẹt.

 

Nguyên Đế ánh mắt quyết tuyệt Thái hậu : “Quách Viện chính, Linh Nhi cô nương, ba tháng tới phiền hai chăm sóc Thái hậu, cố gắng để bà dễ chịu một chút.”

 

“Hoàng đế...” Thái hậu dám tin ông.

 

Nguyên Đế dứt khoát xoay , lập tức cất bước ngoài điện, : “Giang Nguyệt Dạng, theo trẫm.”

 

Giang Nguyệt Dạng hề do dự đáp một tiếng, nhanh chóng theo, nàng cũng tiếp tục ở cái nơi chướng khí mù mịt nữa.

 

Tả tướng và Ngụy Đại Nhân chắp tay hành lễ với Thái hậu, đó đuổi theo cùng với Nguyên Đế.

 

Nhất thời, bầu khí trong điện tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Qua một lát, Thái hậu chằm chằm theo hướng Nguyên Đế rời gầm thét: “Thấy c.h.ế.t mà cứu, ngươi uổng công con!

 

Năm đó, nên sinh đứa con bất hiếu như ngươi! Ngươi trách thiên vị Minh Vũ, tự nghĩ xem vì ngươi yêu thích?”

 

Thái hậu gào thét khản cả giọng, đáp bà chỉ tiếng thở dốc dồn dập của chính .

 

Những lời , Nguyên Đế thấy.

 

Lúc , ông đang dẫn bọn Giang Nguyệt Dạng về phía Tàng Thư Lâu.

 

Ông lên đó ngắm Thịnh Kinh phồn hoa trường an, để quên sự tuyệt tình của Thái hậu đối với , để kiên định với suy nghĩ của bản .

 

Đang , hệ thống bỗng nhiên : [Ký chủ, chuyện nhắc nhở cô.]

 

[Chuyện gì?]

 

[Thái hậu qua đời thuộc về quốc tang.]

 

Nghe lời hệ thống , bước chân Nguyên Đế tức khắc chậm , Tả tướng và Ngụy Đại Nhân cũng khỏi đưa mắt .

 

Giang Nguyệt Dạng vẫn phản ứng kịp ý của hệ thống, dù nàng giờ từng trải qua chuyện quốc tang thế bao giờ.

 

[Quốc tang thì quốc tang chứ .] Nàng chẳng thèm để ý .

 

Hệ thống: [Theo quy định của Đại Hạ, Thái hậu qua đời, quan viên triều đình để tang hai mươi bảy tháng.

 

Trong thời gian để tang, các cưới gả. Nói cách khác, hôn sự của cô và Lục Vân Đình xa vời vợi !]

 

[Cái gì!] Giang Nguyệt Dạng lập tức tính nhẩm trong đầu: [Hai mươi bảy tháng tức là hai năm ba tháng... A Việt chắc tức điên mất!]

 

Hệ thống chặc chặc hai tiếng đồng tình: [Hai đúng là một đôi uyên ương khổ, cưới cái vợ gả cái chồng mà cứ như Đường Tăng Tây Thiên thỉnh kinh , trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn.]

 

[Nhất định để tang hai mươi bảy tháng ? Để tang hai mươi bảy ngày ?] Giang Nguyệt Dạng bực bội hỏi.

 

[Hoàng đế đồng ý là .]

 

 

Loading...