Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 491: Định Ngày Hôn Sự

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái Cực Cung.

 

Lục Vân Đình và Chấn Quốc tướng quân đợi ở ngoài một lát, thái giám thông truyền liền bước mời bọn họ trong.

 

Hai cung kính hành lễ với Nguyên Đế xong, Lục Vân Đình liền mở lời bày tỏ ý định.

 

Chỉ thấy dùng ngữ khí vô cùng thành khẩn : “Bệ hạ, hôn sự giữa thần và Tiểu Giang đại nhân định từ lâu, nay hai chúng thần đều ý thành hôn, khẩn xin Bệ hạ ban định ngày cưới cho chúng thần.”

 

“Giang Nguyệt Dạng đồng ý thành với ngươi ?”

 

“Vâng.”

 

Lục Vân Đình dừng một chút bổ sung thêm: “Đợi khi thần cùng Tiểu Giang đại nhân thành , thần sẽ giải giáp...”

 

“Các ngươi dự định khi nào thành ?” Nguyên Đế vẻ mặt bình thản ngắt lời .

 

Lời thốt , Lục Vân Đình và Chấn Quốc tướng quân đều hiểu Nguyên Đế sẽ ngăn cản hôn sự của hai nhà Giang - Lục nữa.

 

Lục Vân Đình khó nén vẻ mừng rỡ đáp: “Vẫn hỏi qua Bệ hạ nên thần dám tự tiện quyết định ngày cưới.”

 

“Ngày mười hai tháng tám là một ngày lành để thành hôn, ngươi về hỏi Giang Nguyệt Dạng xem, nếu nàng ý kiến gì thì ngày cưới của các ngươi liền định ngày đó.”

 

Ngay từ hôm Giang Nguyệt Dạng biểu lộ triều đình rằng bằng lòng thành sớm với Lục Vân Đình, ông lệnh cho Khâm Thiên Giám chọn ngày lành tháng .

 

Khâm Thiên Giám chọn ba ngày , lượt là mùng bảy tháng bảy, mười hai tháng tám và tiết Hoa Triêu năm .

 

Mùng bảy tháng bảy ngụ ý , nhưng thời gian chỉ còn đầy ba tháng, quá đỗi gấp gáp.

 

Ông lo Lễ Bộ chuẩn kịp, chậm trễ sơ suất với Giang Nguyệt Dạng.

 

Lục Vân Đình thì mau chóng thành , tiết Hoa Triêu năm đối với quá muộn màng.

 

Vì thế, ông mới chọn ngày mười hai tháng tám ở giữa.

 

Lục Vân Đình mừng rỡ khôn xiết, vội quỳ một gối tạ ơn: “Tạ Bệ hạ ban ân, thần vô cùng cảm kích.”

 

Nguyên Đế phất tay hiệu cho dậy: “Giang Nguyệt Dạng là công chúa của Đại Hạ, tính là nửa đứa con gái của Trẫm. Sau nếu ngươi phụ bạc nàng, Trẫm nhất định sẽ băm vằn ngươi vạn mảnh.”

 

“Bệ hạ yên tâm, thần đời tuyệt đối phụ nàng!” Giọng của Lục Vân Đình đanh thép chắc nịch.

 

Thực , Nguyên Đế chẳng hề lo lắng sẽ phụ lòng Giang Nguyệt Dạng.

 

Nhìn cái bộ dạng xem Giang Nguyệt Dạng quan trọng hơn cả tính mạng của , chỉ khả năng Giang Nguyệt Dạng phụ mà thôi.

 

, cảnh cáo đôi ba câu vẫn là điều cần thiết.

 

Nguyên Đế “ừ” một tiếng tiếp: “Hôn sự của các ngươi, Trẫm sẽ giao cho Lễ Bộ lo liệu. Ngoài , Trẫm hy vọng Giang Nguyệt Dạng thể xuất giá từ trong hoàng cung.”

 

Nghe lời , Lục Vân Đình và Chấn Quốc tướng quân đều chút kinh ngạc.

 

Một vị công chúa mang họ ngoài mà thể xuất giá từ hoàng cung, đó là vinh diệu vô thượng cùng sự ân sủng hậu hĩnh từng tiền lệ!

 

Hai còn kịp hồn cơn chấn động, Nguyên Đế : “Xuất giá từ hoàng cung thì Giang Nguyệt Dạng chắc đồng ý. Nếu nàng chịu thì cũng chẳng , cần miễn cưỡng nàng.”

 

“Nặc!” Lục Vân Đình hồn đáp lời.

 

Sau đó, Nguyên Đế chuyển ánh mắt về phía Chấn Quốc tướng quân: “Chấn Quốc tướng quân, ngươi tìm Trẫm việc gì?”

 

Chấn Quốc tướng quân khan hai tiếng với Nguyên Đế, đáp .

 

Nguyên Đế điệu bộ đó của ông là ngay ông đến để đỡ lời cho Lục Vân Đình, trong lòng khẽ liếc mắt xem thường.

 

“Được , xong việc thì lui .”

 

Nghe , hai cùng chắp tay : “Chúng thần cáo lui.”

 

Sau khi hai lui xuống, Nguyên Đế sai gọi Nội Tàng Khố Sứ phụ trách quản lý tư khố tới.

 

Không lâu , Nội Tàng Khố Sứ Phan đại nhân liền mang theo danh sách vật phẩm trong tư khố đến mặt Nguyên Đế.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nguyên Đế cầm danh sách vật phẩm tên mười mấy món bảo vật, đoạn : “Ngoài những thứ Trẫm , ngươi hãy chuẩn thêm một vàng bạc trang sức, lụa là gấm vóc, sách vở tranh chữ cho Giang Nguyệt Dạng của hồi môn, nhất thiết đều là đồ thượng hạng.”

 

Phan đại nhân ngẩn , nhưng nhanh phản ứng nhận lệnh.

 

Nguyên Đế đưa danh sách cho Lý Phúc Toàn, ánh mắt dừng Phan đại nhân: “Không còn việc gì nữa, ngươi lui về .”

 

Phan đại nhân nhận danh sách vật phẩm từ tay Lý Phúc Toàn, chắp tay đáp: “Vi thần cáo lui.”

 

Cùng lúc đó ở phía bên , Giang Nguyệt Dạng dạy cho Khổng Tế Tửu và nhận phép nhân, bảo bọn họ thuộc lòng “Bảng cửu chương” vài lượt chuẩn bắt đầu kiểm tra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-491-dinh-ngay-hon-su.html.]

 

“Chư vị đại nhân, các ngài đều bước đầu nhận phép nhân, “Bảng cửu chương” cũng kỹ mười . Giờ thì bắt đầu kiểm tra các ngài đây.”

 

Nghe lời , những mặt đều bất giác căng thẳng lên.

 

Tầm mắt Giang Nguyệt Dạng chậm rãi quét qua gương mặt , cuối cùng dừng gương mặt đang nhíu chặt mày của Binh Bộ Thượng thư.

 

“Lương Thượng thư.”

 

Binh Bộ Thượng thư thắt tim , chậm rãi dậy.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Năm nhân sáu bằng bao nhiêu?”

 

Binh Bộ Thượng thư vắt óc suy nghĩ, ông tuy thuộc lòng “Bảng cửu chương”, nhưng đột nhiên hỏi thế , đầu óc tức khắc rối bời.

 

Môi ông mấp máy, lắp ba lắp bắp : “Năm... năm nhân sáu bằ... bằng...”

 

Những xung quanh im phăng phắc, mắt chớp ông chằm chằm.

 

Giang Nguyệt Dạng ánh mắt bình thản ông : “Ta nãy bảo , phép nhân là cách tính rút gọn của các hạng giống cộng .

 

Ví dụ như, năm nhân sáu biểu thị cho năm con sáu cộng với , hoặc sáu con năm cộng với . Vậy thì, năm nhân sáu bằng bao nhiêu?”

 

Binh Bộ Thượng thư lời gợi ý của Giang Nguyệt Dạng, ngẫm nghĩ một thoáng hai mắt sáng bừng lên, đáp: “Năm nhân sáu bằng ba mươi!”

 

“Vậy thì, ba mươi ở đây gọi là gì?”

 

Lời thốt , Binh Bộ Thượng thư nghẹn lời.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy lộ vẻ vui, ánh mắt quét qua những khác: “Có ai ?”

 

Dứt lời, Giang Thượng thư liền phắt dậy.

 

Ông tự tin trả lời: “Tiểu Giang đại nhân, kết quả của hai thừa nhân với gọi là “Tích”!”

 

Giang Nguyệt Dạng xong hài lòng nhếch khóe môi: “Tốt lắm, trả lời chính xác.”

 

Dứt lời, nàng giơ tay hiệu cho hai xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua : “Ta nhắc một nữa, trong phép tính nhân, hai nhân với đều gọi là thừa . Còn kết quả khi hai thừa nhân với thì gọi là tích.”

 

“Đều nhớ kỹ ?”

 

“Đã nhớ kỹ .”

 

Giang Nguyệt Dạng đặt phấn và thước kẻ trong tay xuống, bắt đầu giao bài tập: “Bài tập về nhà hôm nay chính là học thuộc lòng “Bảng cửu chương” , tiết học tới sẽ gọi từng lên kiểm tra bài.

 

Các ngài hiểu tính đấy, ai thuộc, bất kể là ai cũng đều sẽ chịu sự trừng phạt nghiêm khắc!”

 

Mọi sống lưng lạnh toát, trí nhớ của bọn họ còn như xưa nữa, vô cùng lo lắng sẽ học thuộc nổi.

 

Tả tướng và Ngụy đại nhân xoa nắn cổ tay đang mỏi nhừ, bọn họ chép phạt một trăm “Bảng cửu chương” .

 

Giang Nguyệt Dạng xong phủi phủi tay: “Được , buổi học hôm nay dừng ở đây, tan học.”

 

Mọi lượt dậy hành lễ, đó nối rời .

 

Vừa bước khỏi Giám Sát Ty, Tả tướng liền bảo cùng ông đến Thái Cực Cung tìm Nguyên Đế.

 

Mọi gặng hỏi nguyên do, ông bảo đợi tới Thái Cực Cung tự khắc sẽ rõ.

 

Tả tướng đầu trăm quan, dù trong lòng đầy nghi vấn nhưng cũng chẳng tiện từ chối, đành theo ông cùng tới đó.

 

Rất nhanh, bọn họ tới Thái Cực Cung, diện kiến Nguyên Đế.

 

Nguyên Đế định sai tới Giám Sát Ty xem tiết học của Giang Nguyệt Dạng xong , nếu xong thì cho gọi Lễ Bộ Thượng thư tới.

 

Nào ngờ , tất cả các chủ quan cùng kéo tới.

 

Nguyên Đế thấy trận thế , khỏi nhíu mày hỏi: “Chư vị ái khanh cùng tới đây, lẽ nào xảy chuyện gì ?”

 

Mọi đồng loạt về phía Tả tướng.

 

Nguyên Đế men theo tầm mắt của sang Tả tướng, lập tức hiểu bọn họ là do Tả tướng gọi tới.

 

Hơn nữa, bọn họ còn rốt cuộc vì chuyện gì mà kéo đến đây.

 

Tả tướng tiến lên một bước chắp tay : “Bệ hạ, hiện nay tham quan ô triều đình thanh trừng sạch sẽ, Tiểu Giang đại nhân ở chốn triều đường còn nhiều đất dụng võ.

 

Thần khẩn xin Bệ hạ hạ chỉ, lệnh cho Tiểu Giang đại nhân mặt Thiên t.ử tuần thị thiên hạ, quét sạch đám tham quan ô trong cõi bờ thiên hạ!”

 

 

Loading...