Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 487: Ý Trời
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:04:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm buông xuống, Lục Vân Đình đang ở trong thư phòng cặm cụi nắn nót chép phạt “Luận Ngữ”, Hứa An một bên mài mực cho .
Gã mài mực hỏi: “Công tử, ngài chép giúp Giang Thượng thư “Luận Ngữ”, sợ Giang cô nương chuyện sẽ giận ngài ?”
Lục Vân Đình đầu cũng thèm ngẩng, trả lời mà hỏi ngược : “Ngươi cảm thấy Giang thúc hiểu Dạng Dạng ?”
“Giang cô nương là con gái rượu của Giang Thượng thư, tình cảm hai cha con qua cũng , chắc chắn là hiểu .” Hứa An ngẫm nghĩ đáp.
“Vậy ngươi thấy Dạng Dạng là tính tình thế nào?”
Hứa An thoáng cái hiểu ngay: “Ý công t.ử là Giang Thượng thư sẽ dùng bản “Luận Ngữ” do ngài chép hộ?”
“Là dám.”
“Chuyện ...” Hứa An cảm thấy chắc, lộ vẻ lo lắng, “Vạn nhất Giang Thượng thư dùng thật thì ạ?”
Động tác hạ bút của Lục Vân Đình chậm rãi khựng , bất đắc dĩ : “Thì Dạng Dạng sẽ giận , dỗ dành nàng thôi.”
Nghe , Hứa An trộm: “Công tử, cưới vợ chuyện đơn giản.”
“Ta cam tâm tình nguyện.”
Ánh mắt Lục Vân Đình rơi về ngọn bút tay, tiếp tục chép “Luận Ngữ”.
Ánh mắt dịu dàng như nước, mỗi một chữ hạ xuống dường như đưa đến gần ngày thành cùng thương thêm một bước.
Hứa An bên cạnh lặng lẽ , trong lòng cảm thấy mừng cho , hy vọng đều thể vui vẻ hạnh phúc như .
Cùng lúc đó ở sát vách, Giang Thượng thư khi xử lý xong đống công vụ mang về nhà liền lấy một cuốn “Luận Ngữ” cắm cúi chép theo.
Lục Vân Đình đoán đúng, Giang Thượng thư căn bản dám dùng bản “Luận Ngữ” chép để nộp phạt.
Tùy tùng bên cạnh thấy ông tự tay chép “Luận Ngữ” liền khó hiểu hỏi: “Đại nhân, ngài chẳng nhờ Lục tướng quân chép hộ ? Sao ngài còn tự cặm cụi chép thế .”
Nghe tùy tùng hỏi, Giang Thượng thư mất tự nhiên đáp: “Ta chỉ thuận miệng thế thôi, chứ thể gian lận giả ?”
thực , ban ngày ông vì con gái cưng đối xử bình đẳng chút vị nể nên đang cơn bực bội.
Kết quả, Lục Vân Đình đột nhiên chạy tới thưa chuyện thành .
Lúc , ông quả thực để Lục Vân Đình chép phạt . đó bình tĩnh nghĩ , ông rén .
Với tính cách của con gái rượu nhà , một khi phát hiện ông giở trò gian lận thì khả năng cao sẽ phạt ông chép , mà còn là chép phạt thêm mấy nữa chứ.
Ông con gái yêu thương cha, nhưng ông dám đ.á.n.h cược xem tình yêu thương đó vượt qua nổi nguyên tắc của con bé .
Mà ngay lúc tại Lãm Nguyệt Các, Giang Nguyệt Dạng đang bò bàn ngắm nghía tờ “Bảng cửu chương” tay.
Đây là tờ giấy mà ca ca nàng khi từ Giám Sát Ty trở về đích mang tới cho nàng, đồng thời còn để một câu.
Huynh bảo Ôn Cẩm Niên cũng thấy “Bảng cửu chương” .
Giang Nguyệt Dạng hiểu hàm ý của ca ca , Ôn Cẩm Niên thì chẳng bao lâu những khác cũng sẽ hết thôi.
Cứ nghĩ tới việc thời gian dạy học cho nhóm Khổng Tế Tửu kéo dài thêm là nàng thấy bực bội vô cùng.
Thế nhưng nếu nàng giả ngu giả ngơ dạy, văn võ bá quan sợ là sẽ ý kiến, Bệ hạ cũng sẽ vui.
Chuyện thành của nàng và A Việt e rằng cũng sẽ xa vời vợi.
Nghĩ đến những điều , Giang Nguyệt Dạng bực bội vò nát “Bảng cửu chương” thành một cục ném toẹt xuống đất.
Nàng ôm tâm lý may rủi hỏi: [Tiểu Qua, ngươi bảo bảo Ôn Cẩm Niên đừng ngoài, liệu đồng ý ?]
[Không đời nào, là con rể Hoàng đế, là một đứa con hiếu thảo. Hơn nữa, luôn hy vọng Đại Hạ ngày càng , ngày càng lớn mạnh!]
Giang Nguyệt Dạng xong thở dài thườn thượt: [Thôi , lẽ tất cả chuyện đều là ý trời.]
Dứt lời, nàng gọi Cốc Vũ đến mặt, dặn tìm Dạ Vô Hấn lấy nhẫn gian.
Nàng cứ lo cho chuyện nhang muỗi đấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-487-y-troi.html.]
Còn về chuyện “Bảng cửu chương”, để mai ngủ dậy tính tiếp, giờ nàng đau hết cả đầu.
Cốc Vũ nhận lệnh rời , đầy hai khắc trở , cùng với còn cả Dạ Vô Hấn.
Hắn khẽ gọi: “Cô nương.”
“Lấy về ?” Giang Nguyệt Dạng vẫn bò bàn, thành thấy Dạ Vô Hấn cũng tới.
Dạ Vô Hấn nhặt cục giấy đất lên, mở thấy là “Bảng cửu chương”, nhất thời khó hiểu.
Y tới cạnh bàn, đặt tờ giấy nhăn nhúm trong tay xuống, cúi thẳng mắt Giang Nguyệt Dạng: “Sao trông ủ rũ thế ?”
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, vẻ mặt ngơ ngác: “Dạ Vô Hấn?”
“Ừ.”
“... Sao tới đây.” Nàng chậm rãi thẳng dậy.
Dạ Vô Hấn cũng thẳng theo, lắc lắc bàn tay đang đeo nhẫn, như chuyện đương nhiên: “Tới đưa nhẫn chứ .”
“Huynh đưa cho Cốc Vũ mang về là , cần gì đích chạy qua một chuyến.”
“Có chuyện tìm ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi tiếp.
“Ta...” Dạ Vô Hấn đầu óc xoay chuyển cực nhanh, tức tốc nghĩ một lý do, “Ta tới để với một tiếng cảm ơn.”
Giang Nguyệt Dạng là ngay y cảm ơn vì chuyện của Dạ Thương, khẽ mỉm : “Giữa và cần khách sáo như thế.”
“Cho nên mới chẳng mang theo lễ tạ ơn nào cả, chỉ duy nhất một câu cảm ơn suông thôi.” Dạ Vô Hấn nở một nụ thật tươi.
Giang Nguyệt Dạng mím môi , phất tay cho Cốc Vũ lui ngoài, hỏi: “Thúc thúc về ?”
“Ừ, sáng nay rời khỏi kinh thành .”
“Hai ở cùng thế nào?”
Dạ Vô Hấn ngẫm nghĩ một chút đáp: “Hòa thuận hơn vì với tưởng tượng, ông cũng đáng sợ như lời đồn. Đương nhiên, lẽ là vì là con trai của ông .”
“Dù nữa thì chung kết quả cũng .”
“Ừ.”
Giang Nguyệt Dạng đưa tay về phía y: “Đưa nhẫn cho .”
Dạ Vô Hấn tháo chiếc nhẫn đưa cho nàng, hỏi: “Lần cất thứ gì trong đó thế?”
“Nhang muỗi.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nhang muỗi?”
Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng đưa chiếc nhẫn ngược cho y và giải thích: “Cấm quân canh giữ cung môn thường xuyên muỗi quấy rầy, đồng ý bán nhang muỗi cho bọn họ.”
Dạ Vô Hấn nhận lấy chiếc nhẫn đeo ngón tay, nhớ tới bộ dạng ủ rũ của nàng, khỏi hỏi: “Vừa trông vẻ uể oải, xảy chuyện gì ?”
“Không gì, chỉ là khả năng dạy bọn họ phép nhân .”
“Hửm?” Dạ Vô Hấn khó hiểu.
Giang Nguyệt Dạng liền đem chuyện nàng tiến cử với Nguyên Đế phương thức sổ sách hiện đại, Nguyên Đế bảo nàng dạy đám Khổng Tế Tửu học chữ Ả Rập, cùng với việc nàng dạy phép nhân nhưng lỡ lộ “Bảng cửu chương” kể hết cho y .
Dạ Vô Hấn liếc tờ “Bảng cửu chương” đang đặt mặt bàn, hóa lúc nãy nàng khổ sở buồn phiền là vì chuyện .
Giang Nguyệt Dạng bực bội : “Bệ hạ mà nhất định sẽ bắt dạy bọn họ, mà còn chẳng dạy thế nào nữa.”
Phép nhân chia nàng , nhưng nàng giỏi việc dạy khác.
Ban ngày nàng vốn định thử dạy A Việt học phép nhân chia, nhưng lời đến bên miệng chẳng mở lời diễn giải .
Nghe , Dạ Vô Hấn ghé sát đầu tới mặt nàng hỏi: “Có giúp ?”
“Huynh định giúp thế nào?”