Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 486: Bảng Cửu Chương
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc chập tối, Môn Hạ Tỉnh nhận ba cuốn tấu sớ thỉnh cầu Nguyên Đế phế hậu.
Tả tướng xong ba cuốn tấu sớ đó, do dự một lát xếp chúng chồng tấu sớ cần trình lên cho Nguyên Đế.
Ở Đại Hạ, tấu sớ nào cũng dâng lên tận mắt Nguyên Đế. Có một tấu chương Môn Hạ Tỉnh thể trực tiếp xử lý.
Chỉ những việc tấu bẩm trọng đại hoặc cần đích Nguyên Đế thẩm duyệt thì mới đưa tới mặt ngài.
Bằng , nếu chuyện gì cũng bắt Nguyên Đế đích phê duyệt thì mà mệt c.h.ế.t ông mất.
Sau khi xem xong bộ tấu sớ, Tả tướng giơ tay xoa xoa cái cổ đau nhức. lúc , Hữu tướng chắp tay lưng từ ngoài bước .
Nhìn thấy Hữu tướng, Tả tướng khỏi nhớ tới những lời Anh Quốc Công với hồi trưa, ánh mắt Hữu tướng lập tức tràn ngập oán niệm.
Nếu Hữu tướng cứ nhất quyết kéo ông để bàn tán chuyện Hoàng hậu nương nương từng xuất giá, thì ông đến mức phạt chép một “Sử Ký” chứ.
Đó là “Sử Ký” đấy trời ạ!
Dày cộp cả một cuốn như thế, chép xong chắc cái cổ của ông cũng phế luôn quá.
Hữu tướng thấy vẻ oán trách trong mắt Tả tướng, chột ho khan một tiếng: “Cái đó... Dạo công vụ gì cần giúp đỡ thì ông cứ việc lên tiếng nhé.”
Lão hiểu vì Tả tướng như , bởi vì lúc Anh Quốc Công tới truyền đạt hình phạt của Tiểu Giang đại nhân thì lão đang ngay bên cạnh.
Tả tướng hừ mũi: “ cần chia sẻ bớt hình phạt chép “Sử Ký” hơn đấy.”
“Chép “Sử Ký” thì thành vấn đề, chỉ sợ Tiểu Giang đại nhân phát hiện thì tình hình còn tệ hại hơn.” Hữu tướng nhắc nhở.
Tả tướng xong thở dài: “Thôi , cũng tại tự quên béng mất chuyện lên lớp.”
Nhắc đến chuyện lên lớp, Hữu tướng khỏi bảo: “ thấy mấy chữ Ả Rập đó ngoài việc lách tiện lợi thì chẳng gì đặc biệt cả, cần thiết học.”
Tả tướng cũng cảm giác , nhưng ông nghĩ sự đời của chữ Ả Rập tuyệt đối thể chỉ đơn thuần là để tiện ghi chép.
Ông như điều suy nghĩ : “Có lẽ chữ Ả Rập còn điểm đặc biệt nào đó mà chúng chăng.”
“Ý của ông là Tiểu Giang đại nhân điều giấu giếm?”
Tả tướng ngập ngừng gật đầu: “ chỉ một thấy hai chữ “Toán học” trong cuộc trò chuyện giữa Tiểu Giang đại nhân và Tiểu Qua.”
“Toán học? Đó là thứ gì?”
Tả tướng lắc đầu: “ rõ, nhưng điều thể chắc là môn Toán liên quan đến chữ Ả Rập.”
Hữu tướng trầm ngâm một lát hỏi: “Chuyện “Toán học” cần bẩm báo với Bệ hạ một tiếng ?”
“Không vội, đợi ngày mai thăm dò Tiểu Giang đại nhân xem , coi thử thể từ tiếng lòng của nàng mà thêm điều gì .”
Lúc ở phía bên , Lục Vân Đình đến Giám Sát Ty đón Giang Nguyệt Dạng về nhà. Kết quả, hai bước khỏi cửa thì chạm mặt ngay Tạ Húc.
Giang Nguyệt Dạng Tạ Húc tới đây là vì nhang muỗi, liền trở trong lấy một hộp nhang muỗi đưa cho .
“Tạ đại nhân, đây chính là nhang muỗi.”
Tạ Húc mở gói giấy trắng bọc nhang muỗi , thấy khoanh nhang xoắn tròn như vòng xoáy nước, trong mắt tràn đầy tò mò.
Cái thứ nhỏ xíu đuổi muỗi thực sự thần kỳ đến thế ?
Hôm nay việc bận nên lên triều. Mấy tên thuộc hạ dùng qua nhang muỗi đợi cả ngày thấy , bèn tới tận nhà tìm .
Bọn họ với rằng thứ nhang muỗi hễ đốt lên, đầy mười nhịp thở là muỗi chạy sạch bách.
Hắn thứ nhang nhất định thể đuổi muỗi, dẫu đây cũng là đồ do Giang Nguyệt Dạng lấy .
tin nhang muỗi lợi hại như thuộc hạ tán dương, hoài nghi bọn họ đang phóng đại sự thật.
Giang Nguyệt Dạng thấy chằm chằm khoanh nhang muỗi nửa ngày trời, khỏi lên tiếng gọi: “Tạ đại nhân?”
Tạ Húc tiếng hồn , hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, nhang muỗi liệu hại cho cơ thể ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-486-bang-cuu-chuong.html.]
“Bên trong nhang muỗi chứa một chất, chất đó độc tính nhẹ, nhưng chỉ cần sử dụng hợp lý thì sẽ gây ảnh hưởng lớn tới cơ thể .” Giang Nguyệt Dạng thành thật trả lời.
Tạ Húc xong gật đầu: “Tiểu Giang đại nhân, nhang muỗi lấy một trăm khoanh.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ : “Không vội, Tạ đại nhân cứ mang về dùng thử, thấy hẵng mua tiếp cũng muộn.”
“Cũng .”
Sau đó, Tạ Húc cáo từ rời , Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình cùng dắt tay về nhà.
Ngay lúc , cửa phòng việc của Giang Nguyệt Dạng, Giang Tuần cầm “Bảng cửu chương” với ánh mắt tràn đầy thắc mắc.
Vừa khi ngoài vận động gân cốt, y vô tình thấy cửa phòng việc của đóng.
Y bước tới định khép cửa , chẳng ngờ thấy mặt đất một tờ giấy. Y nhặt lên xem, hàng cùng năm chữ lớn “Bảng Cửu Chương”.
Nhìn từ nét chữ thì nội dung bên là do y , nhưng “Bảng cửu chương” là thứ gì thế?
1x11
2x24
3x39
Cái tính toán thế nào?
Giang Tuần từng dự thính những buổi dạy của , con phía dấu “” chính là kết quả của hai đằng cộng hoặc trừ .
ký hiệu “x” dấu “+”, cũng chẳng dấu “-”.
Y nghĩ là sai, dẫu dù nhầm lẫn cũng thể nào sai hết bộ .
Vậy ký hiệu “x” là dấu gì?
“Bảng Cửu Chương”...
Phép cộng... Phép trừ... Phép nhân... Y bỗng nhiên nghĩ điều gì đó, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ dấu “x” gọi là dấu nhân?
lúc y đang suy nghĩ tới chỗ mấu chốt thì bỗng nhiên từ phía vỗ nhẹ vai y hỏi: “Giang Tuần, ngây đây gì thế?”
Giang Tuần giật , đầu thì nhận đó là Ôn Cẩm Niên, cùng giữ chức Chấp sự với y.
Ánh mắt Ôn Cẩm Niên rơi tờ “Bảng cửu chương”, đợi Giang Tuần trả lời hỏi tiếp: “Đây là thứ gì ?”
Giang Tuần theo bản năng giấu , nhưng nghĩ Ôn Cẩm Niên thấy , giờ giấu cũng chẳng ích gì.
Thế là y lắc đầu : “Huynh cũng đây là vật gì, mới nhặt đất thôi.”
“Để xem nào.” Ôn Cẩm Niên cầm lấy tờ “Bảng cửu chương” tay y, liếc mắt chú ý ngay tới ký hiệu “x” bên .
“Dấu “x” là ký hiệu gì thế?” Hắn chú ý tới con đằng dấu “”, “Còn nữa, kết quả tính ?”
“Tại 1x11, 3x39, 4x416?” Hắn hỏi dồn dập một mấy câu liền.
Giang Tuần lắc đầu: “Ta .”
“Nét chữ ...” Ôn Cẩm Niên chú ý tới chữ , “Thứ là do Ty chính đại nhân , chẳng lẽ đây là nội dung chuẩn dạy ?”
Giang Tuần liếc tờ “Bảng cửu chương” đó, y suy nghĩ khác với Ôn Cẩm Niên.
Y cảm thấy đây là nội dung mà y căn bản hề ý định dạy.
Ôn Cẩm Niên suy nghĩ trong lòng Giang Tuần, vẫn đang dán mắt “Bảng cửu chương” nghiêm túc suy ngẫm.
Đột nhiên, mừng rỡ reo lên: “Giang Tuần, dấu “x” gọi là gì ! Huynh xem, chỗ ...”
“Là dấu nhân.” Giang Tuần khẽ giọng ngắt lời .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hóa .”
Lúc , Giang Nguyệt Dạng đang đường về nhà vẫn hề chuyện phép nhân bại lộ.