Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 485: Điểm Danh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giám Sát Ty.

 

Khi Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình đến hoa viên Giám Sát Ty thì Khổng Tế Tửu cùng ngay ngắn tại vị trí của chờ đợi.

 

Đảo mắt qua, mấy vị lão đại nhân đang cúi đầu cắm cúi lia lịa, chép xong bài thi.

 

Ngoài , vẫn còn vài chỗ trống.

 

Giang Nguyệt Dạng liếc mấy chỗ trống , khóe môi khẽ cong lên một độ cong tinh quái.

 

Chỉ thấy nàng tìm một chỗ cho Lục Vân Đình xuống, đó bước về vị trí của , đảo mắt khắp lượt .

 

Tiếp đó, nàng cầm lấy tờ giấy chặn giấy đè bên , hắng giọng : “Bây giờ, chúng điểm danh.”

 

Mọi khó hiểu, điểm danh?

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thế liền giải thích: “Chính là tương tự như điểm mão . Ngày đầu tiên học , đến lớp là xin phép.”

 

Nghe , trong tiềm thức đều liếc mấy chỗ trống , hiểu ngay vì nàng đột nhiên điểm danh .

 

Tiểu Giang đại nhân nhất định là phạt đây.

 

Chẳng trách bọn họ nghĩ như thế, dù từ lúc bắt đầu học chữ Ả Rập đến nay, nàng từng điểm danh lấy một .

 

Hôm nay tới, nàng liền nhớ việc điểm danh, tâm tư thế nào ai nấy đều rõ mười mươi.

 

Giang Nguyệt Dạng một cái là ngay bọn họ đang nghĩ gì, lập tức nghiêm trang ngụy biện: “Trước điểm danh là xem tính tự giác của các vị thế nào. Ai ngờ mới mấy ngày trốn học .”

 

Mọi : “...”

 

Lý do chính đáng thật đấy, bọn họ nhất thời nghẹn lời chẳng thể phản bác.

 

lúc Giang Nguyệt Dạng chuẩn điểm danh, Anh Quốc Công tủm tỉm chỉ một chỗ trống hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, trí nhớ lão phu lắm, xin hỏi chỗ là của ai ?”

 

Giang Nguyệt Dạng theo hướng ngón tay ông chỉ, chỗ trống đó chính là của cha nàng.

 

Nàng chẳng cần nghĩ cũng ý tứ câu hỏi của Anh Quốc Công, đáng tiếc là nàng hề ý định vì cha mà bỏ qua màn điểm danh .

 

Chỉ thấy nàng thu hồi tầm mắt, mỉm đáp: “Anh Quốc Công, đó là chỗ của Hộ bộ Giang Thượng thư. Ngài yên tâm, tuyệt đối thiên vị nhà .”

 

Nghe câu , Anh Quốc Công hôm nay màn điểm danh Giang Nguyệt Dạng nhất quyết .

 

Lão âm thầm mặc niệm cho mấy vị đồng liêu vắng mặt.

 

“Được , nhiều nữa, bây giờ bắt đầu điểm danh, ai gọi tên thì hô “”.” Giang Nguyệt Dạng tiếp.

 

“Khổng Tế Tửu.”

 

“... Có.” Khổng Tế Tửu bỗng cảm thấy chút ngượng ngùng.

 

“Anh Quốc Công.”

 

“Có!” Anh Quốc Công đáp lời với khí thế mười phần.

 

“Lễ bộ Thượng thư...” Giang Nguyệt Dạng cứ thế điểm từng một, những ai mặt gọi tên đều lượt lên tiếng đáp.

 

Chẳng mấy chốc, nàng điểm tới cuối cùng.

 

“Hộ bộ Thượng thư.”

 

Tuy rằng nãy Giang Nguyệt Dạng bảo sẽ thiên vị, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn mà xếp tên cha nàng xuống tận cuối cùng.

 

lúc nàng chuẩn tuyên bố những vắng mặt sẽ nhận hình phạt gì thì Giang Thượng thư từ bên ngoài thở hồng hộc chạy .

 

Ông chạy thở : “Thứ , Hộ bộ lâm thời xảy chút chuyện nên đến muộn.”

 

Sau khi bãi triều, ông nhà xí một lát. Vốn dĩ thời gian còn dư dả, chẳng ngờ đường tới đây cấp gọi giật ngược về.

 

Đi về về như khiến ông trễ giờ.

 

Ông luôn ghi nhớ lời con gái bảo bối từng dặn, một mạch chạy thục mạng tới đây, kết quả vẫn kịp.

 

Bây giờ ông muộn, sẽ chịu hình phạt thế nào đây?

 

Giang Nguyệt Dạng giơ tay hiệu bảo ông về chỗ , đó đặt danh sách trong tay xuống, nghiêm mặt : “Hôm nay, vắng mặt lý do hai vị, muộn một vị.

 

Theo như quy định đó, vắng mặt và muộn đều chịu phạt. Người vắng mặt chép phạt một “Sử Ký”, muộn chép phạt một “Luận Ngữ”.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-485-diem-danh.html.]

 

Mọi xong thầm tặc lưỡi, nội dung “Sử Ký” cùng “Luận Ngữ” ít ỏi gì cho cam.

 

Giang Thượng thư trợn tròn mắt, nhưng dám hé răng oán thán nửa lời, bằng kết cục sẽ còn t.h.ả.m hơn.

 

[Ký chủ, cô đúng là đảo ngược càn khôn! Ta từng thấy giáo viên dạy Toán nào phạt học sinh chép phạt môn Ngữ văn cả.] Hệ thống nhịn lên tiếng trêu chọc.

 

Giang Nguyệt Dạng chẳng thèm để tâm: [Thì chứ, ai quy định giáo viên Toán phạt học sinh chép Ngữ văn hả?]

 

[Cô vui là .]

 

Giang Nguyệt Dạng tiếp: “Xét thấy các vị đều bận rộn với công vụ chính của , cho các vị thời hạn một tháng. Sau một tháng nếu chép xong thì chép thêm một nữa.”

 

Dứt lời, nàng về phía Anh Quốc Công: “Anh Quốc Công, hai vị vắng mặt phiền ngài chuyển lời giúp nhé.”

 

“Không thành vấn đề, lão phu bảo đảm sẽ truyền đạt chuẩn xác sai một chữ tới Ngụy đại nhân bọn họ.” Anh Quốc Công sảng khoái nhận lời.

 

Hôm nay, hai vắng mặt lý do chính là Ngự sử đại phu Ngụy đại nhân và Tả tướng đại nhân.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nói đến hai họ, nguyên nhân vắng mặt đều bắt nguồn từ chuyện Hoàng hậu nương nương từng xuất giá.

 

Trong Ngự Sử Đài.

 

Một đám ngự sử tranh cãi nửa ngày trời về chuyện phế hậu mà vẫn đến hồi kết, đành thỉnh Ngự sử đại phu Ngụy đại nhân định đoạt.

 

“Ngụy đại nhân, ngài thấy nên phế hậu ?”

 

Nghe bọn họ dò hỏi ý kiến của , Ngụy đại nhân cần nghĩ ngợi đáp ngay: “Hoàng hậu nương nương tuy từng gả cho khác, nhưng hề thất đức thất trinh, hơn nữa khi nhập chủ Trung Cung cũng phạm bất kỳ sai lầm nào, còn sinh hạ trữ quân ưu tú cho Đại Hạ .”

 

Mọi câu là hiểu ngay Ngụy đại nhân đồng tình với việc phế hậu.

 

Trương ngự sử thuộc phe chủ trương phế hậu lộ vẻ bất mãn: “ dẫu cũng từng lấy chồng, còn dối gạt Bệ hạ.”

 

“Bệ hạ dối gạt , hiện tại vẫn thể kết luận.” Lời của Ngụy đại nhân đầy thâm ý.

 

Vị ngự sử nhất thời hiểu ẩn ý trong lời ông, buột miệng thốt lên: “Tiểu Qua bảo Bệ hạ chuyện đó mà.”

 

Nghe , một ngự sử trong phe tán thành phế hậu khẽ bật mỉa mai.

 

Trương ngự sử cảm thấy tiếng tràn ngập sự châm chọc, vui : “Lý đại nhân, ngươi cái gì? Ta sai chỗ nào ?”

 

“Ngươi sai, nhưng Bệ hạ chuyện Hoàng hậu nương nương từng xuất giá , chẳng đều do chính miệng Bệ hạ định đoạt .”

 

Trương ngự sử ngẩn , bấy giờ mới hiểu hàm ý sâu xa trong lời của Ngụy đại nhân.

 

Một lát , Ngụy đại nhân thấy ai lên tiếng nữa liền dậy: “Được , việc bàn tới đây thôi, ai nấy về việc của .”

 

Mọi chắp tay hành lễ với Ngụy đại nhân ai về chỗ nấy, các ngự sử chủ trương phế hậu thì âm thầm suy tính xem nên dâng tấu sớ thỉnh cầu Nguyên Đế phế hậu .

 

Chớp mắt, nửa canh giờ trôi qua.

 

Giang Nguyệt Dạng giao xong bài tập lớp hôm nay, vung tay tuyên bố tan học.

 

Đợi đều rời khỏi hoa viên, Giang Thượng thư rón rén tới mặt Giang Nguyệt Dạng, hạ hỏi: “Dạng Dạng , chuyện chép “Luận Ngữ” thể châm chước một chút con?”

 

Giang Nguyệt Dạng dứt khoát lắc đầu: “Không , một chút cũng thể châm chước. Hơn nữa cha là cha của con, đều đang đấy!”

 

“Được, chép thì chép!” Dứt lời, Giang Thượng thư tức tối hừ một tiếng xoay bỏ .

 

Lục Vân Đình thấy thế vội với Giang Nguyệt Dạng: “Dạng Dạng, tìm Giang thúc chuyện thành , sẽ về ngay.”

 

“Dạ”

 

Nghe nàng đáp lời, Lục Vân Đình rảo bước đuổi theo, chẳng mấy chốc bắt kịp Giang Thượng thư.

 

“Giang thúc.”

 

Giang Thượng thư tiếng liền đầu .

 

Lục Vân Đình tới mặt ông, thành khẩn : “Giang thúc, Dạng Dạng đồng ý thành với con, nếu thúc ý kiến gì thì con xin phép chọn một ngày lành tới cửa bàn bạc hôn kỳ.”

 

Giang Thượng thư lời , là sửng sốt một chút, đó xụ mặt : “Ta còn bận chép “Luận Ngữ”, rảnh.”

 

Lục Vân Đình lập tức hiểu ngay ý của ông, đắn đo một thoáng : “Con chép giúp thúc.”

 

“Khi nào chép xong thì hẵng tới cửa.”

 

 

Loading...