Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 484: Phế Hậu?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyên Đế khi rời Thái Hòa Điện liền thẳng về hướng Ninh An Cung, nhưng nửa đường trở về Thái Cực Cung.

 

Ông bản nên tìm Hoàng hậu hỏi cho rõ ràng , đồng thời cũng sợ hãi từ miệng Hoàng hậu rằng chỉ là kẻ thế cho Tần Hoài.

 

cho dù Nguyên Đế tìm Hoàng hậu, thì Hoàng hậu chẳng bao lâu cũng chuyện xảy triều đình.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bí mật của nàng còn là bí mật nữa.

 

Trong Ninh An Cung.

 

Thượng Cô Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Nương nương, tìm Bệ hạ ?”

 

Hoàng hậu trầm mặc một lát gật đầu: “Chuyện cho rõ ràng, bằng sợ là giữa Bổn cung và Bệ hạ sẽ nảy sinh hiềm khích.”

 

Nàng dậy, sự hầu hạ của Thượng Cô Cô chỉnh trang dung nhan và trang phục, phượng liễn hướng về Thái Cực Cung.

 

Lại phía bên , Lục Vân Đình và Giang Nguyệt Dạng cùng xuất cung đến Giám Sát Ty.

 

Vốn dĩ, hôm nay định tìm Nguyên Đế thưa chuyện thành của và Giang Nguyệt Dạng, chẳng ngờ xảy chuyện như thế.

 

Vào lúc , tiện tìm Nguyên Đế để bàn chuyện hôn sự, đành tạm thời gác .

 

Thấy vẻ buồn bực, Giang Nguyệt Dạng nghiêng đầu hỏi: “A Việt, thế? Tâm trạng ?”

 

“Không .” Lục Vân Đình đưa tay lén nắm lấy tay nàng, “Ta đang nghĩ xem nên tìm Bệ hạ chuyện chúng thành lúc .”

 

“Đừng mà.”

 

“Hửm?”

 

Giang Nguyệt Dạng hạ thấp giọng : “Vừa nãy cha bảo, Bệ hạ đang vui.”

 

“Hôm qua vẫn bình thường ?”

 

“Có lẽ khi xuất cung xảy chuyện gì đó.” Giang Nguyệt Dạng nhớ , “Sắc mặt Bệ hạ hôm nay quả thực lắm.”

 

Hệ thống thở dài, ký chủ ngây thơ của ơi!

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng thở dài của hệ thống, lập tức hỏi: [Tiểu Qua, ngươi thở dài? Có ngươi Bệ hạ vui ?]

 

Hệ thống lập tức chối bay chối biến: [Ta , thở dài là vì thấy hai các ngươi thành cái thôi mà cũng gian nan quá chừng.]

 

[Chứ nữa, khó khăn quá mất!]

 

Nghe , Lục Vân Đình siết chặt lấy tay nàng: “Dạng Dạng, chúng nhất định sẽ thành .”

 

“Dạ!” Giang Nguyệt Dạng gật đầu thật mạnh đáp lời.

 

Lục Vân Đình nâng tay khẽ nhéo má nàng, trong giọng ẩn chứa ý : “Nghe dạo gần đây nàng đang dạy Giang thúc cùng học một loại văn tự từng xuất hiện bao giờ.”

 

đó. Chữ đó gọi là chữ Ả Rập, là một loại thuận tiện.”

 

“Ta thể học ?”

 

“Chàng học ?”

 

Lục Vân Đình gật đầu: “Được nàng?”

 

“Được chứ!” Giang Nguyệt Dạng ngó xung quanh một lượt, hạ giọng xuống: “Thực chữ Ả Rập sâu xa lắm, chỉ dạy bọn họ phép cộng trừ đơn giản nhất thôi.

 

Nếu học, còn thể dạy nhân chia, lũy thừa, khai căn, hàm ...”

 

Lục Vân Đình là hiểu ngay nàng vì chê phiền phức nên mới giấu một chiêu, khỏi lắc đầu bật .

 

Lúc ở phía bên , Hoàng hậu nương nương phượng liễn tới cửa Thái Cực Cung.

 

Vừa bước trong điện, nàng liền thấy Nguyên Đế thần sắc nặng nề bàn ngự án.

 

Nghe thấy động tĩnh, Nguyên Đế theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt giao với Hoàng hậu, hai nhất thời đều gì.

 

Một lát , Hoàng hậu khụy gối định quỳ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-484-phe-hau.html.]

 

Nguyên Đế thấy thế lập tức mở miệng: “Người , ban tọa cho Hoàng hậu.”

 

“Bệ hạ, thần ...”

 

Không đợi nàng xong, Nguyên Đế lên tiếng ngắt lời: “Có chuyện gì thì xuống .”

 

Dứt lời, thái giám Thái Cực Cung liền dọn ghế đẩu tới, bên còn lót nệm mềm.

 

Hoàng hậu đang m.a.n.g t.h.a.i thể nặng nề nên cố chấp quỳ nữa, khi xuống liền : “Bệ hạ, chuyện xảy triều hôm nay thần , kính xin Bệ hạ thần giải thích.”

 

Nguyên Đế ánh mắt phức tạp nàng: “Nàng .”

 

Cung nhân trong điện, bao gồm cả Lý Phúc Toàn và Thượng Cô Cô, đều lặng lẽ lui ngoài.

 

Hoàng hậu hít sâu một , chậm rãi giãi bày: “Ban đầu, thần quả thực coi Bệ hạ như Tần Hoài.

 

ở chung lâu ngày, thần phát hiện Bệ hạ tuy tướng mạo tương tự Tần Hoài, nhưng tính tình khác biệt.

 

Bệ hạ ghen, thích giở tính trẻ con, còn vô cùng dính . Có đôi khi, thậm chí còn mấy chuyện ngốc nghếch nữa.”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Hoàng hậu tiếp: “Thiếp vốn tưởng rằng thích kiểu nam t.ử thông minh, kiên định, khắc kỷ phục lễ như Tần Hoài, nhưng thực .

 

Thiếp thích dáng vẻ ghen tuông của Bệ hạ, thích Bệ hạ hễ rảnh rỗi là quấn lấy , thích cả sự mặt dày thỉnh thoảng của Bệ hạ nữa.”

 

Nguyên Đế: “...”

 

“Dần dà, trong lòng , Bệ hạ chính là Bệ hạ, chứ là thế của bất kỳ ai.” Hoàng hậu , trong mắt dâng lên ngấn lệ.

 

Nguyên Đế xong lời Hoàng hậu thì hề lấy nửa phần hoài nghi, cảm giác nặng nề trong lòng tức khắc tan biến sạch sành sanh.

 

Ông chậm rãi cất lời: “Từ Thái Hòa Điện bước , trẫm theo bản năng tìm nàng hỏi cho rõ ràng. nửa đường, trẫm chùn bước. Trẫm sợ nàng cho trẫm rằng nàng từng yêu trẫm.

 

Cuối cùng, trẫm đến tìm nàng. Trên đường trở về, trẫm cũng nghĩ thông suốt , cho dù nàng xem trẫm là Tần Hoài nữa, trẫm cũng nhận.”

 

Nghe những lời của Nguyên Đế, nước mắt Hoàng hậu lập tức rơi như mưa, nghẹn ngào : “Xin Bệ hạ, thật sự xin ngài!”

 

Nguyên Đế dậy tới bên cạnh Hoàng hậu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: “Không cần xin , chỉ cần trong lòng nàng trẫm là đủ .”

 

Hoàng hậu đưa tay nắm lấy vạt áo Nguyên Đế: “Bệ hạ, ngài phế . Thiếp nên giấu giếm chuyện từng xuất giá, nên để Bệ hạ mất hết mặt mũi văn võ bá quan.”

 

“Nói ngốc nghếch gì thế, trẫm từng nghĩ tới chuyện phế hậu. Hơn nữa, thể diện của trẫm sớm mất sạch từ lâu , chẳng kém thêm .”

 

“Bệ hạ...” Hoàng hậu đôi mắt ướt đẫm ngước ông.

 

Nguyên Đế nhẹ nhàng ôm nàng lòng: “Chuyện dừng ở đây, hai chúng ai phép nhắc nữa.”

 

Phía bên , các quan viên của Ngự Sử Đài đang nổ một cuộc tranh luận vô cùng kịch liệt về chuyện Hoàng hậu từng lấy chồng.

 

Một vị lão ngự sử nhíu mày, đập bàn giận dữ : “Hoàng hậu từng xuất giá nhưng giấu giếm chuyện , hiềm nghi khi quân phạm thượng, phong khí tuyệt đối thể dung túng, phế hậu để chấn chỉnh triều cương!”

 

Lời thốt , lập tức vài vị quan viên phụ họa theo.

 

cũng quan viên phản bác: “Hoàng hậu từ khi nhập chủ Trung Cung tới nay từng phạm , vả nay đang mang long tự, chuyện phế hậu tuyệt đối thể qua loa đại khái.”

 

, Hoàng hậu là bậc mẫu nghi thiên hạ, há thể phế là phế! Huống hồ, cũng từng tiền lệ tương tự.”

 

“Thế thì , Hoàng hậu và Thượng Quan gia giấu giếm chuyện !”

 

“Thượng Quan gia đúng là giấu giếm, nhưng Thượng Quan gia từ khi Hoàng hậu nhập chủ Trung Cung dần dần rút lui khỏi triều đình, thái độ thế nào còn rõ ràng ?”

 

Đôi bên tranh luận dứt, nhất thời bên trong Ngự Sử Đài ầm ĩ thành một đoàn.

 

Ngự sử đại phu Ngụy đại nhân nãy giờ vẫn tiếng nào, cứ đó bọn họ cãi qua cãi .

 

Bọn họ dường như quên mất rằng, danh nghĩa bọn họ vốn dĩ hề chuyện Hoàng hậu nương nương từng xuất giá.

 

Hơn nữa, Bệ hạ tuyệt đối đời nào đồng ý phế hậu!

 

 

Loading...