Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 482: Ký Chủ, Để Ta Nói Cho Cô Một Bí Mật Nhé

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm , cơn mưa xuân rả rích rơi những phiến đá xanh.

 

Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình mỗi cầm một chiếc ô, sóng vai cùng bước về phía Thái Hòa Điện, các quan viên ngang qua vì trời mưa mà bước chân vội vã.

 

Còn hai họ thong dong chậm rãi cất bước, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những khác, tự tạo thành một phong cảnh tuyệt .

 

Các quan viên ngang qua đều bất giác liếc một cái, thầm cảm thán trong lòng, trăng lúc tròn lúc khuyết, lúc hợp lúc tan.

 

Hai bên lưỡng tình tương duyệt, quý giá bao nhiêu.

 

Mưa càng lúc càng lớn, Giang Nguyệt Dạng và Lục Vân Đình đành rảo bước nhanh hơn. Chẳng mấy chốc, hai bước bên trong Thái Hòa Điện.

 

Bọn họ xuống thì Nguyên Đế cũng tới.

 

Vừa đến nơi, ông liền bảo Lý Phúc Toàn tuyên một đạo thánh chỉ, nội dung thánh chỉ là phong thưởng cho Lục Vân Đình, Trương tiểu tướng quân cùng các tướng sĩ.

 

Lục Vân Đình phong Tật Phong Hầu, tước vị thế tập truyền đời, ngoài còn ngàn lượng vàng bạc, hai rương châu báu.

 

Phần thưởng Trương tiểu tướng quân nhận là thăng quan một cấp, một tòa phủ , ngàn lượng vàng bạc và hai rương châu báu.

 

Nhìn từ bề ngoài thì Lục Vân Đình nhận phần thưởng hậu hĩnh hơn, nhưng thực tế Trương tiểu tướng quân nhận nhiều hơn.

 

Bởi vì tước vị của Lục Vân Đình vốn dĩ thuộc về .

 

Những khác thì dựa theo chiến công lớn nhỏ mà lượt nhận phần thưởng xứng đáng, từ xuống , từ Lục Vân Đình cho tới tiểu binh, ai ai cũng phần.

 

Ngoài , để tránh việc tướng sĩ trấn thủ biên cương trong thời gian dài thể đoàn tụ cùng nhà, tướng sĩ trấn thủ biên cương bắt đầu từ tháng sẽ thực hiện chế độ ba năm luân chuyển một .

 

Sau đó, Nguyên Đế cùng văn võ bá quan thương nghị xem nên xử trí Đột Quyết thế nào.

 

Tả tướng bước khỏi hàng tiên: “Bệ hạ, Đại Hạ nay lạm sát tù binh, thần đề nghị di dời nội địa an trí, đưa phần lớn Đông Đột Quyết an trí trong cương thổ triều để tiện bề quản lý.”

 

“Vậy ái khanh cảm thấy nên an trí bọn họ ở nơi nào?”

 

Tả tướng lập tức đáp: “Khởi bẩm Bệ hạ, thần cảm thấy thể an trí bọn họ ở dải đất từ U Châu đến Linh Châu.”

 

“Nói thử suy nghĩ của khanh xem.”

 

“Thần cho rằng, triều đình thể thiết lập vài Đô đốc phủ ở dải đất từ U Châu đến Linh Châu, phái quan viên tới đó để quản lý bọn họ.”

 

Nguyên Đế suy nghĩ một lát hỏi: “U Châu và Linh Châu thể dung nạp bộ Đột Quyết, những còn thì an trí thế nào?”

 

“Những khác vẫn ở nơi cư trú ban đầu, nhưng trong thời gian ngắn, bọn họ thể nào phục tùng sự quản lý của quan viên triều .

 

, thần cho rằng thể thiết lập phủ châu ở Đông Đột Quyết, đặt Đô đốc phủ, bổ nhiệm quý tộc Đột Quyết Đô đốc, trao cho họ một chút quyền tự trị để cai trị các bộ lạc địa phương.

 

bọn họ bắt buộc tiếp nhận sắc phong và sự quản hạt của triều , định kỳ tiến cống cho triều !”

 

Nguyên Đế xong lời ông , như điều suy nghĩ hỏi: “Ái khanh nhân tuyển thích hợp ?”

 

“Trong quý tộc Đột Quyết, thần bước đầu cảm thấy Đột Lợi Khả Hãn, A Sử Na Tư Bác, A Sử Na Chuẩn... đều thể bổ nhiệm Đô đốc.” Tả tướng liệt kê cho ông vài quý tộc Đột Quyết.

 

Nguyên Đế vốn dĩ cũng áp dụng phương thức nhu hòa để xử lý Đột Quyết, đề xuất của Tả tướng vặn hợp ý ông.

 

Tuy nhiên, ông vẫn đưa mắt lướt qua văn võ bá quan, mở rộng lắng ý kiến hỏi: “Chư vị ái khanh còn suy nghĩ nào khác ?”

 

Lục Vân Đình từ từ bước khỏi hàng, ôm quyền : “Bệ hạ, lời Tả tướng tuy điểm khả thi, nhưng Đột Quyết dã tâm lang sói, nếu trao cho họ quá nhiều quyền tự trị, e rằng sẽ sinh biến.

 

Thần cho rằng, thể biên chế một bộ phận tinh nhuệ Đột Quyết quân đội triều , phân tán đến các nơi để trú phòng. Vừa thể suy yếu thế lực của họ, tăng cường binh lực cho triều .

 

Còn về nơi an trí, thể lựa chọn một vùng đất phía nam khai khẩn , để bọn họ tới đó khai hoang lao tác, thể tăng thêm sản lượng cho triều , khiến họ rời xa cố thổ, khó lòng gây chuyện.”

 

Nguyên Đế xong gật đầu: “Ý kiến của hai vị ái khanh đều , chi bằng kết hợp cả hai , cương nhu kết hợp, chư khanh thấy thế nào?”

 

“Bệ hạ minh.” Văn võ bá quan đồng thanh đáp.

 

“Vậy thì việc cứ quyết định như thế !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-482-ky-chu-de-ta-noi-cho-co-mot-bi-mat-nhe.html.]

Cứ như , phương án xử trí Đột Quyết định đoạt.

 

Nguyên Đế liếc Lục Vân Đình và Tả tướng, phân phó: “Việc giao cho hai vị ái khanh phụ trách.”

 

“Thần tuân chỉ.”

 

Sau đó, Nguyên Đế sang Quách Viện chính, hỏi thăm tiến độ học tập thuật vu bùa ngải của ở Thái Y Viện đến .

 

Quách Viện chính thưa rằng tính cả ông thì Thái Y Viện hiện ba vị thái y dần nắm vững thuật vu bùa ngải, đang chuẩn tìm để thử nghiệm thành quả.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy lời Quách Viện chính , khỏi cảm thán với hệ thống: [Không ngờ của Thái Y Viện thực sự học cổ thuật đấy!]

 

[Các thái y của Thái Y Viện đều là những kẻ ngu dốt, chịu khó học hỏi nghiêm túc, hơn nữa còn hứng thú với cổ thuật, học chỉ là chuyện sớm muộn.

 

học cho tinh cho sâu cổ thuật thì với thiên phú của họ, mất mười mấy hai mươi năm e là nổi .] Hệ thống đ.á.n.h giá cao bọn họ cho lắm.

 

Nguyên Đế thấy lời của hệ thống cũng hề cảm thấy thất vọng, ngược còn an tâm hơn nhiều.

 

Cổ thuật vốn dĩ chính tà lẫn lộn, nhóm Quách Viện chính nếu như học quá tinh thông sâu sắc cổ thuật, e rằng sẽ nảy sinh những tâm tư nên .

 

Chẳng hạn như dùng cổ thuật để khống chế quân vương.

 

Khi Giang Nguyệt Dạng còn sống, ông cần lo lắng bọn họ dùng cổ thuật loạn, nhưng nếu là trăm năm thì ?

 

Cho nên, cổ thuật của nhóm Quách Viện chính chỉ cần học đủ dùng là , học quá giỏi ngược còn là một mối họa ngầm.

 

Nghĩ đến những điều , Nguyên Đế Quách Viện chính, hài lòng gật đầu: “Thời gian , Linh Nhi cô nương tìm t.ử tù để thử nghiệm y thuật truyền máu, Quách Viện chính thể học hỏi theo cách đó.”

 

“Vâng, thần cũng dự định như .”

 

Lúc , tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng truyền : [Tiểu Qua, ngươi xem cổ thuật rốt cuộc là thứ thứ ?]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Cổ thuật thể cứu cũng thể hại , nó phụ thuộc sử dụng cổ thuật, nhưng đời đa phần đều cho rằng cổ thuật là tà thuật hại .]

 

Giang Nguyệt Dạng thở dài: [Chẳng trách đời suy nghĩ như , dù xét theo hiện tại, những cổ thuật mà chúng , nếu loạn tâm trí thì cũng là khống chế tâm thần , nghĩ thôi cũng thấy rợn tóc gáy .]

 

[Ký chủ cần sợ, ở đây, loại cổ nào cũng thể khống chế ý thức của cô .]

 

Một một hệ thống đang mải trò chuyện thì “đùng” một tiếng, một tiếng sấm rền vang lên giật nảy .

 

Giang Nguyệt Dạng vỗ vỗ ngực: [Sợ c.h.ế.t khiếp, tự nhiên sấm sét đùng đoàng thế ?]

 

Nàng lén đầu bên ngoài, thấy cơn mưa ngoài chẳng tạnh từ lúc nào, liền cạn lời: [Mưa tạnh mới đ.á.n.h sấm, đúng thật là... nghịch ngợm ghê.]

 

Dứt tiếng lòng của nàng, tiếng sấm như thể hiểu lời nàng , nổ thêm hai tiếng sấm vang trời.

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng sấm dọa giật nữa, khẽ hừ một tiếng: [Ngươi ngon thì đ.á.n.h thêm tiếng nữa xem nào!]

 

Thử thì thử, bầu trời giáng xuống một tiếng sấm lớn.

 

Giang Nguyệt Dạng: [Có gan thì đ.á.n.h thêm phát nữa !]

 

Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm, ông sấm sét vô cùng gan mà nã liên tiếp ba tiếng sấm siêu đến khổng lồ.

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức cảm thấy kỳ lạ, nghĩ điều gì đó nở nụ ranh mãnh: [Ngoan lắm.]

 

Hệ thống: [... Ký chủ, cô rảnh rỗi quá đấy.]

 

Văn võ bá quan thầm gật đầu đồng tình, chẳng là quá rảnh rỗi , đến cả sấm sét trời mà cũng tán gẫu cho bằng !

 

Giang Nguyệt Dạng: [Ta cảm thấy nó thể hiểu lời .]

 

[Cô nghĩ nhiều .]

 

[Nó rõ ràng là hiểu mà.]

 

Hệ thống thấy đành bất đắc dĩ thở dài: [Ký chủ, để cho cô một bí mật nhé.]

 

 

Loading...