Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 481: Chúng Ta Thành Thân Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước cửa Giang phủ.

 

Lục Vân Đình nhẹ nhàng đặt Giang Nguyệt Dạng xuống, yên tâm : “Hay là đưa nàng trong nhé?”

 

“Không mà, còn đau mấy nữa .” Giang Nguyệt Dạng dậm chân để chứng minh thể tự .

 

Ai ngờ, cơn đau nhói khiến nàng hít hà một khí lạnh.

 

Lục Vân Đình thấy liền nhíu mày: “Còn dám bảo .”

 

“Đi chậm một chút là mà.” Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng với .

 

Lục Vân Đình , cúi bế ngang nàng lên, sải bước lớn về phía cửa của Giang phủ.

 

Giang Nguyệt Dạng hành động bất ngờ của cho giật , theo bản năng ôm chặt lấy cổ : “A Việt, định gì thế?”

 

“Đưa nàng trong.”

 

Dứt lời, Lục Vân Đình liền mượn lực nhảy vọt lên đầu tường, ôm nàng nhẹ nhàng lướt qua các mái nhà, lặng lẽ một tiếng động trở về Lãm Nguyệt Các.

 

Sau khi tiếp đất, Lục Vân Đình mới thả nàng từ trong lòng xuống.

 

Lúc , Vân Nguyệt và Cổn Cổn thấy động tĩnh liền từ trong phòng của chúng chạy ùa .

 

Hai nhóc tì lập tức nhận Lục Vân Đình, vui mừng quấn quýt chạy vòng quanh .

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi, ghen tị : “Hai đứa vô lương tâm , thấy là coi như thấy luôn đúng ?”

 

Hai nhóc tì lẽ hiểu lời nàng, lập tức chạy dùng đầu cọ cọ nàng.

 

“Hừ” Giang Nguyệt Dạng hờn dỗi chu môi hừ một tiếng, “Đừng dựa , giận .”

 

Lục Vân Đình khẽ bật một tiếng, thu hút Vân Nguyệt và Cổn Cổn chạy sang. Cổn Cổn ôm chặt lấy đùi , còn Vân Nguyệt thì trèo thẳng lòng .

 

“Hai đứa bay...” Giang Nguyệt Dạng thấy cảnh tức xỉu, vươn tay véo nhẹ lớp da mặt của Cổn Cổn, “Mấy tháng qua uổng công nuôi nấng hai đứa!”

 

Cổn Cổn rầu rĩ kêu ăng ẳng, ánh mắt đảo qua đảo giữa Lục Vân Đình và Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức phì , nàng thể thấy vẻ mặt xoắn xuýt đắn đo khuôn mặt của một con gấu trúc.

 

Nàng suy nghĩ một chút, giả vờ nghiêm túc : “Cổn Cổn, Vân Nguyệt, xét thấy biểu hiện hiện tại của hai đứa, vui. Cho nên hai đứa hãy chọn , chọn là chọn ?”

 

Vân Nguyệt nghiêng đầu, dáng vẻ đó như thể hiểu nàng đang gì, dường như cảm thấy cạn lời.

 

Cổn Cổn xoắn xuýt một lát, đó buông móng vuốt đang ôm Lục Vân Đình , lắc la lắc lư bước tới bên chân Giang Nguyệt Dạng cọ cọ.

 

Vân Nguyệt bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đó nhảy từ trong lòng Lục Vân Đình xuống, cũng chọn Giang Nguyệt Dạng.

 

Thấy chúng đều chọn , tâm trạng Giang Nguyệt Dạng vui vẻ hẳn lên, cúi xoa đầu chúng: “Thế mới ngoan chứ! Làm , , động vật cũng thể vô lương tâm .”

 

Hai nhóc tì kêu lên một tiếng, như thể đang phân bua rằng chúng mới thèm vô lương tâm .

 

Giang Nguyệt Dạng thu tay : “Được , về phòng ngủ thôi.”

 

Dứt lời, hai nhóc tì liền ngoan ngoãn chạy về phòng của .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Giang Nguyệt Dạng dõi mắt chúng phòng xong xuôi, mới đầu sang Lục Vân Đình: “A Việt, còn nữa ?”

 

“Bệ hạ vẫn sắp xếp.”

 

“Ta kinh thành.”

 

Nghe thấy lời , Lục Vân Đình nhẹ nhàng kéo nàng ôm lòng: “Ta sẽ cố gắng để .”

 

“Ta giúp .” Giang Nguyệt Dạng dùng sức ôm chặt lấy .

 

Lục Vân Đình cưng chiều xoa đầu nàng, trong giọng mang theo ý : “Dạng Dạng nhà tài ăn lợi hại như , nhất định thể thuyết phục Bệ hạ. mà, thể để cố gắng thể hiện một chút ?”

 

Giang Nguyệt Dạng phì , đáp: “Được.”

 

“Dạng Dạng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-481-chung-ta-thanh-than-di.html.]

“Ừm?”

 

Lục Vân Đình buông nàng , ánh mắt rực cháy nàng, ấp úng hồi lâu mới : “Dạng Dạng, ... ...”

 

Lúc , chợt nhớ tới chuyện Giang Nguyệt Dạng thành quá sớm, giọng đột ngột khựng .

 

“Chàng cơ?” Giang Nguyệt Dạng khó hiểu hỏi.

 

Lục Vân Đình lắc đầu: “Không gì, thời gian còn sớm nữa, nàng mau phòng nghỉ ngơi .”

 

“Ồ” Giang Nguyệt Dạng hoài nghi liếc một cái, đó bước về phía phòng .

 

Đi vài bước, nàng đột nhiên đầu , nở nụ rạng rỡ cất tiếng: “A Việt, chúng thành ?”

 

Lục Vân Đình ngẩn , nhưng nhanh phản ứng , bước vội về phía nàng, dè dặt xác nhận : “Nàng ... gì cơ?”

 

“Ta bảo là...” Giang Nguyệt Dạng kiễng chân đặt lên môi một nụ hôn ngắn ngủi, “chúng thành !”

 

Lục Vân Đình khẽ c.ắ.n môi , giấu nổi nụ hạnh phúc: “Dạng Dạng, nữa .”

 

“A Việt, chúng thành !”

 

Lời dứt, Lục Vân Đình cúi hôn lên môi nàng.

 

Bàn tay đến lớn vòng qua giữ lấy gáy nàng, tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng áp sát .

 

Nụ hôn , nồng nhiệt mà sâu lắng, khiến say đắm chìm đắm. Tim Giang Nguyệt Dạng đập thình thịch như trống dồn, hai má nóng bừng bừng, bất giác đáp sự đòi hỏi của .

 

Chẳng mấy chốc, cả nàng mềm nhũn trong vòng tay , bộ sức nặng đều tựa cả .

 

Rất lâu , Lục Vân Đình mới buông nàng , trán tựa trán nàng, ánh mắt thâm tình mà rực lửa: “Dạng Dạng, bây giờ vui lắm, thật trời mau sáng.”

 

Giang Nguyệt Dạng hôn một cái: “Vừa định gì thế?”

 

“Muốn thành .”

 

“Thế cho hết câu?”

 

“Tuổi nàng còn nhỏ, sợ nàng thành sớm như , sẽ khiến nàng khó xử.”

 

Trong lòng Giang Nguyệt Dạng ấm áp vô cùng: “Ta quả thực thành sớm như thế, nhưng nếu là thì bằng lòng. Dù cũng gả cho , gả sớm muộn cũng như cả thôi.”

 

“Dạng Dạng, thể đợi.”

 

Giang Nguyệt Dạng xong liền vui, phồng má chằm chằm hỏi: “Chàng câu thành với đấy?”

 

“Ta chứ!” Giọng Lục Vân Đình gấp gáp nhấn mạnh , “Rất là đằng khác! Tốt nhất là thể thành ngay lập tức!”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ hừ một tiếng: “Chàng nghĩ ho nhỉ, thành ngay lập tức, đồng ý nhưng cha cũng chẳng đồng ý .”

 

“Vậy đợi bao lâu? Ba tháng nữa ?”

 

Giang Nguyệt Dạng cố ý trêu : “Vừa chẳng còn bảo thể đợi ? Sao bây giờ sốt ruột thế ?”

 

“Lúc nào cũng sốt ruột cả, nàng vì chịu uất ức.”

 

“Đồ ngốc! Ta trông giống chịu để chịu uất ức lắm ? Lúc chủ động đề nghị thành với , là cam tâm tình nguyện.”

 

Lục Vân Đình khẽ đặt một nụ hôn lên trán nàng, ánh mắt quyến luyến dịu dàng: “Nguyện như như trăng, đá tam sinh khắc ánh ngời. Đời đời kiếp kiếp, sớm sớm chiều chiều.”

 

“Ta thấy chúng sinh đều là cỏ cây, chỉ khi mới là non xanh trùng điệp.” Giang Nguyệt Dạng với ánh mắt chan chứa tình cảm đáp lời thề non hẹn biển.

 

Dưới sự chứng giám của trăng và , họ ôm chặt lấy , cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương của đối phương.

 

Cùng lúc đó ở một nơi khác, khi Nguyên Đế tiễn nhóm Giang Thượng thư về, liền cầm bút sức cắm cúi chép bài thi!

 

Đêm qua ông thức trắng cả một đêm mà vẫn chép xong, nếu hôm nay đại quân khải trở về, thì ước chừng ông Giang Nguyệt Dạng điểm danh phê bình ngay mặt bàn dân thiên hạ !

 

Lý Phúc Toàn thấy trời khuya lắm , cảm thấy Hoàng đế lẽ chép xong nổi, bèn cẩn thận hỏi: “Bệ hạ, là để lão nô tìm đến giúp Bệ hạ một tay nhé?”

 

“Không ! Trẫm đường đường là thiên tử, thể cái trò dối lừa đó ! Nếu như Giang Nguyệt Dạng phát hiện , chừng nàng sẽ mắng mỏ trẫm thế nào nữa, đến lúc đó mặt mũi trẫm giấu ?”

 

 

Loading...