Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 480: Rất Nhớ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chân của Tiểu Giang đại nhân thế?”

 

Thị vệ cấm quân bên cạnh thấy nàng khập khiễng bước tới bên cạnh , liền quan tâm hỏi một câu.

 

Giang Nguyệt Dạng xua tay: “Không , bất cẩn trẹo chân chút thôi.”

 

Lúc ngoài, nàng vô ý giẫm vạt quan phục, cả ngã nhào về phía . Nếu nàng kịp thời mở màn chắn bảo vệ, thì chỉ đơn giản là trẹo chân .

 

Để tránh việc màn chắn bảo vệ tự động kích hoạt bất cứ lúc nào gây nghi ngờ, Giang Nguyệt Dạng thiết lập ngưỡng kích hoạt bảo vệ khá cao.

 

Những nguy hiểm như té ngã tát mặt sẽ kích hoạt cơ chế bảo vệ của màn chắn.

 

Nghe lời nàng , thị vệ cấm quân theo bản năng liếc chân nàng, khó hiểu hỏi: “Vậy Tiểu Giang đại nhân vẫn về phủ?”

 

“Ta...”

 

Lời còn dứt, “bốp” một tiếng, Giang Nguyệt Dạng vỗ một chưởng lên mu bàn tay của thị vệ cấm quân, tự tay kết liễu một con muỗi căng máu.

 

Thị vệ cấm quân: “...”

 

Thấy con muỗi béo mầm như , Giang Nguyệt Dạng đưa tay tới mặt thị vệ, tò mò hỏi: “Thị vệ đại ca, muỗi đốt mà thấy ngứa ?”

 

“Tự nhiên là ngứa , chỉ là còn kịp cảm nhận thấy.” Thị vệ cấm quân cụp mắt liếc xác con muỗi trong lòng bàn tay nàng, “Tiểu Giang đại nhân, mắt của ngài tinh thật đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng hất xác muỗi , chẳng câu nệ tiểu tiết mà quẹt tay vạt áo chùi chùi.

 

Nàng kiêu hãnh hất cằm: “Đó là điều đương nhiên, mắt tinh lắm đấy nhé, cho dù là trong đêm tối.”

 

Lúc , Cốc Vũ mang một chiếc ghế đẩu nhỏ từ xe ngựa xuống đặt chân nàng.

 

Nàng định xuống liếc thấy một con muỗi khác vo ve bay tới, “bốp” một phát đập c.h.ế.t tươi.

 

“Mấy con muỗi con nào con nấy đều ăn béo múp míp, các nuôi chúng cũng quá đấy.”

 

Các thị vệ cấm quân mặt tại đó: “...”

 

Họ từng nghĩ đến việc nuôi muỗi bao giờ, là muỗi tự mang miệng đến tận cửa đòi ăn chực đấy chứ.

 

Muỗi cứ vo ve bay xung quanh, Giang Nguyệt Dạng chê m.á.u chúng quá nhiều, đập c.h.ế.t sẽ dính đầy m.á.u tay, nên đập nữa mà vung tay xua chúng .

 

Đáng tiếc, lũ muỗi chẳng thèm cảm kích sự khoan hồng của nàng, nhân lúc nàng chú ý liền đốt ngay cổ nàng một phát.

 

Đợi đến khi nàng cảm thấy ngứa ngáy thì cổ nổi lên một cục u đến tướng.

 

Giang Nguyệt Dạng hai lời, lập tức rút từ trong tay áo một khoanh nhang muỗi nhãn hiệu lâu đời, mượn lửa của thị vệ cấm quân đốt nhang muỗi lên.

 

Chẳng mấy chốc, lũ muỗi đều bay mất tăm mất tích.

 

Thị vệ cấm quân mặt ở đó phát hiện muỗi còn đốt nữa, lập tức chằm chằm khoanh nhang muỗi đất với vẻ kỳ lạ.

 

“Tiểu Giang đại nhân, thứ ngài đang đốt gọi là gì thế? Lũ muỗi dường như sợ thứ đó.”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm giải thích: “Thứ gọi là nhang trừ muỗi, chuyên dùng để diệt muỗi đấy.”

 

“Nhang trừ muỗi? Thứ lợi hại đến !” Thị vệ cấm quân tràn đầy vẻ thán phục, “Tiểu Giang đại nhân, chúng thuộc hạ quanh năm canh giữ cổng cung, thường xuyên muỗi đốt, thứ nhang trừ muỗi Tiểu Giang đại nhân còn dư ?”

 

“Chúng thuộc hạ thể bỏ bạc mua!” Thị vệ cấm quân bồi thêm một câu, những thị vệ cấm quân khác mặt cũng liên tục gật đầu.

 

Giang Nguyệt Dạng sảng khoái : “Các nhang trừ muỗi, thể cung cấp cho các với giá một văn tiền. một điều, các tuyệt đối dùng thứ để trục lợi!”

 

Nhang muỗi nguồn gốc từ thời hiện đại, cách với thế giới nàng đang sống quá xa xôi, hơn nữa hàm lượng kỹ thuật của nhang muỗi cao, cho nên thuế suất lớn, giá cả cũng rẻ.

 

Ngược , đồ vật ở thế giới của nàng thể bán giá cao ngất ngưởng.

 

Xét thấy tính chất nghề nghiệp đặc thù của cấm quân, Giang Nguyệt Dạng sẵn lòng đối đãi với họ một chút. Đương nhiên, nếu quân đội Đại Hạ cũng cần, nàng cũng thể cung cấp.

 

Mặc dù bán một văn tiền nàng sẽ kha khá, nhưng nàng tin rằng sẽ nhận nhiều hơn từ chỗ Bệ hạ.

 

Dựa theo kinh nghiệm đây, Bệ hạ nhất định sẽ ban thưởng cho nàng thứ gì đó. Cho dù ông thưởng thì Hoàng hậu nương nương cũng sẽ thưởng.

 

Một món bảo vật thôi cũng đủ mua bao nhiêu là nhang muỗi .

 

Thị vệ cấm quân thấy chỉ cần một văn tiền là thể mua nhang trừ muỗi lợi hại như , vui mừng khôn xiết!

 

“Tiểu Giang đại nhân cứ yên tâm, chúng thuộc hạ mua về tự dùng, tuyệt đối dám tâm tư lệch lạc!”

 

Họ dám nảy sinh ý đồ xa gì, chê mạng quá dài.

 

Giang Nguyệt Dạng hài lòng gật đầu, hỏi: “Khi nào các cần?”

 

“Chúng thuộc hạ còn bẩm báo việc lên Tạ đại nhân, đến lúc đó chắc Tạ đại nhân sẽ đến tìm ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-480-rat-nho.html.]

 

“Được.”

 

“Tiểu Giang đại nhân, nhang trừ muỗi thể cháy bao lâu ?”

 

“Ừm... xét thấy ở đây trống trải gió, chắc chỉ cháy hai ba canh giờ thôi. thể tặng các một chiếc đĩa đựng hương, tránh gió thổi, giúp nó cháy chậm hơn một chút.”

 

“Vậy thì đa tạ Tiểu Giang đại nhân nhiều lắm.”

 

Cứ như , họ một câu một câu trò chuyện rôm rả, thời gian bất tri bất giác trôi qua.

 

Không qua bao lâu, bên trong cổng cung bước vài bóng .

 

Giang Nguyệt Dạng đang cùng thị vệ cấm quân thảo luận xem muỗi thích đốt loại nào nhất, nên kịp thấy Lục Vân Đình .

 

Lục Vân Đình lập tức bắt trọn giọng của nàng, phất tay hiệu cho các tướng sĩ phía tự về , đó khẽ nhếch môi bước về phía nàng.

 

Bóng đen phủ xuống che khuất ánh trăng, Giang Nguyệt Dạng cùng thị vệ cấm quân kết thúc ca trực theo bản năng ngẩng đầu lên.

 

“A Việt.” Giang Nguyệt Dạng mừng rỡ bật dậy, mấy thị vệ cấm quân thấy Lục Vân Đình liền ý tản chỗ khác.

 

Lục Vân Đình màng xung quanh nàng, dịu dàng hỏi: “Đã khỏi cung còn về nhà?”

 

“Ta đang đợi... đợi cha cùng về.”

 

Giang Nguyệt Dạng suýt chút nữa là đợi , may mà kịp thời nuốt lời chuyển hướng câu chuyện.

 

Nếu thì ngượng ngùng c.h.ế.t mất, bao nhiêu đang kìa.

 

Lục Vân Đình qua là nàng thực đang đợi , nụ nơi khóe môi càng thêm sâu đậm.

 

Hắn phối hợp theo lời nàng : “Giang thúc và Bệ hạ đang bàn bạc chính sự, ước chừng còn lâu lắm.”

 

“Còn lâu lắm ?” Giang Nguyệt Dạng nhíu mày ảo não.

 

Lục Vân Đình gật đầu: “Nàng đợi tiếp ? Nếu đợi, cùng đợi với nàng.”

 

Giang Nguyệt Dạng đắn đo một hồi, sang Cốc Vũ: “Cốc Vũ, em ở đợi cha nhé, bộ về là .”

 

Cốc Vũ lập tức nhận lời ngay, mà ngập ngừng : “Cô nương, chân của ...”

 

“Chân thế?” Lục Vân Đình nhanh chóng hỏi dồn, ánh mắt cũng lập tức dời xuống chân nàng.

 

“Không , chỉ là vô ý trẹo một chút thôi.” Giang Nguyệt Dạng xòa để bụng đáp.

 

Ánh mắt Lục Vân Đình sâu thẳm chằm chằm nàng một lát, đó chuyển hướng sang các thị vệ cấm quân mặt ở đó, khách khí yêu cầu: “Làm phiền các vị xoay một chút.”

 

Thị vệ cấm quân ngẩn , đó đồng loạt lưng .

 

Giang Nguyệt Dạng lộ vẻ khó hiểu, định mở miệng hỏi thì Lục Vân Đình xổm xuống mặt nàng.

 

“Lên đây.”

 

Tim Giang Nguyệt Dạng đập thình thịch liên hồi, hai má cũng dần dần đỏ ửng.

 

Chàng định cõng nàng về ?

 

Thấy phía mãi nhúc nhích, Lục Vân Đình đầu khẽ gọi: “Dạng Dạng?”

 

Giang Nguyệt Dạng hồn, nghĩ đến việc hai đính hôn nên cũng thẹn thùng e ngại nữa, cúi áp lên lưng .

 

Đôi bàn tay đến lớn của Lục Vân Đình đỡ vững chắc khuỷu chân nàng, lập tức thẳng dậy, bước chân vững chãi sải bước về phía .

 

Thị vệ cấm quân thấy tiếng bước chân xa, từ từ đầu , thấy Lục Vân Đình đang cõng Giang Nguyệt Dạng, tất cả đều đồng loạt nở nụ .

 

Tiểu Giang đại nhân và Lục tướng quân quả thực là một đôi trời sinh đất tạo!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bên , Lục Vân Đình chút mất tự nhiên : “Dạng Dạng, ôm chặt .”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng vốn đang bám vai liền từ từ vòng tay ôm lấy cổ , vùi mặt hõm cổ .

 

Gió đêm thổi qua, thổi loạn nhịp tim của cả hai .

 

Mới đầu họ đều gì, tiếng bước chân của Lục Vân Đình trong màn đêm tĩnh lặng vô cùng rõ ràng.

 

Một lát , Lục Vân Đình là đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng khàn khàn trầm ấm cất lên: “Dạng Dạng, thời gian qua, nàng nhớ ?”

 

Tay Giang Nguyệt Dạng vòng quanh cổ siết chặt thêm hai phần, ngượng ngùng ừm một tiếng: “Còn thì ?”

 

“Rất nhớ.”

 

 

Loading...