Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 479: Khải Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàn quân chỉnh tề trật tự tiến bước, cờ xí phấp phới tung bay! Chẳng bao lâu , họ dàn trận chỉnh tề ngoài cổng thành!

 

Tiếng hô vang đồng thanh rền vang, chấn động đến tận tầng mây!

 

Các tướng sĩ phong trần dặm trường trở về kinh thành, dẫu cho ai nấy đều mang vẻ mệt mỏi, nhưng gương mặt vẫn giấu nổi niềm vui sướng của ngày thắng trận!

 

Giang Nguyệt Dạng cùng Chấn Quốc Tướng quân cưỡi ngựa đón tới, Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân cũng cưỡi ngựa tiến gần họ.

 

Chấn Quốc Tướng quân đưa mắt khắp , cất giọng sang sảng mở lời : “Chư vị vất vả , hoan nghênh trở về nhà!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“May mắn nhục mệnh!” Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân đồng thanh ôm quyền đáp lời, các tướng sĩ phía cũng đồng loạt hô vang theo.

 

“Bệ hạ hạ chỉ khao thưởng tam quân, hai vị tướng quân hãy dẫn theo cung tham gia tiệc mừng công.”

 

Phong tướng quân cùng một bộ phận tướng sĩ ở Đông Đột Quyết để xử lý các công việc hậu chiến, tạm thời trở về.

 

Lục Vân Đình gật đầu, đó liền cho lui xuống thu xếp cho đại quân tiến về khu vực đóng quân.

 

Đại quân khải thường sẽ tiến trong thành, mà đến khu vực doanh trại ngoài thành đóng quân, chờ đợi sự sắp xếp của Hoàng đế.

 

Lúc , đại quân dàn trận bên ngoài thành là để cho bách tính Đại Hạ và sứ thần các nước chư hầu trong thành sự hùng mạnh của quân đội Đại Hạ!

 

Sau đó, đại quân tiến về nơi đóng quân, Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân dẫn một bộ phận tướng sĩ thành.

 

Lục Vân Đình thúc ngựa tới bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, định cất lời thì thấy nàng cong mắt mỉm : “A Việt, hoan nghênh về nhà.”

 

Khóe môi Lục Vân Đình khẽ nhếch lên, trong mắt ngập tràn vẻ dịu dàng, khẽ đáp: “Ta về .”

 

Hai sóng vai chậm rãi tiến về phía , bách tính xung quanh chật hai bên đường hò reo, vỗ tay tán thưởng các tướng sĩ thắng trận trở về!

 

Chẳng mấy chốc, họ đến Hàm Nguyên Điện, nơi tổ chức tiệc mừng công.

 

Nguyên Đế cùng Hoàng hậu ngự tọa ở vị trí thượng thủ, mỉm hàng ngũ tướng sĩ bên .

 

“Chư vị tướng sĩ, xuất chinh Đông Đột Quyết, các khanh dũng cảm g.i.ế.c địch, giành lấy thắng lợi vẻ vang, trẫm cảm thấy vô cùng an ủi.

 

Hôm nay trẫm đặc biệt thiết yến nơi đây, chúc mừng chiến công của các khanh!” Giọng của Hoàng đế vang dội, truyền khắp bộ đại điện.

 

Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân dẫn đầu các tướng sĩ dậy tạ ơn, đồng thời bày tỏ bảo vệ non sông đất nước là bổn phận của bọn họ.

 

Nguyên Đế hài lòng gật đầu, tiếp đó ban thưởng mỹ tửu giai hào và nâng chén mời các tướng sĩ một ly!

 

Cùng lúc đó, các tướng sĩ ở khu vực đóng quân bên ngoài cũng thưởng thức món ngon, uống rượu ngon!

 

Bọn họ chén lớn ăn thịt, chén lớn uống rượu, khung cảnh vô cùng náo nhiệt!

 

Chớp mắt, màn đêm buông xuống, tiệc mừng công dần hồi kết.

 

Sau khi Nguyên Đế cho gọi Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân cùng vài nữa , những khác lục tục rời cung.

 

Bên trong Thái Cực Cung của Nguyên Đế.

 

Chưa đợi Nguyên Đế mở lời, Trương tiểu tướng quân quỳ một gối xuống đất, ôm quyền thỉnh tội: “Bệ hạ, mạt tướng tội, xin Bệ hạ trách phạt!”

 

Nguyên Đế vốn đang định luận công ban thưởng cho họ, thấy lời của Trương tiểu tướng quân bèn khẽ nheo mắt: “Hửm? Ngươi tội gì?”

 

Trương tiểu tướng quân cúi đầu đáp: “Trước đây, Khâu Kiến dấy binh loạn, hình phạt trượng hình mà Bệ hạ giáng xuống quân Thương Ngô, đến nay mạt tướng vẫn thi hành. Mạt tướng phạm tội thất trách, xin Bệ hạ trách phạt!”

 

Vẻ mặt Nguyên Đế đổi, tiếp tục hỏi: “Vì thi hành?”

 

“Bởi vì mạt tướng quân Thương Ngô thật lòng tâm phục khẩu phục mạt tướng, cho nên mới đ.á.n.h cược với họ... Cuối cùng, mạt tướng may mắn nhục mệnh, Thương Ngô quân hiện tại còn là Lục gia quân của ngày nữa!”

 

Nghe xong lời giải thích của Trương tiểu tướng quân, ánh mắt Nguyên Đế chậm rãi chuyển sang Lục Vân Đình.

 

Lục Vân Đình thấy liền chắp tay : “Trương tiểu tướng quân từng câu đều là sự thật! Lần giao chiến với Đông Đột Quyết, thần và Trương tiểu tướng quân từng xảy bất đồng về mặt chiến thuật, Thương Ngô quân do Trương tiểu tướng quân thống lĩnh đồng lòng ủng hộ quyết sách của Trương tiểu tướng quân. Việc , Phong tướng quân thể chứng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-479-khai-hoan.html.]

Nghe thấy lời , Trương tiểu tướng quân vô cùng hổ. Y đưa quyết sách sai lầm, nhưng may cuối cùng gây thương vong quá lớn.

 

Nguyên Đế đưa mắt lướt qua Tả tướng, Giang Thượng thư, Binh bộ Thượng thư mặt tại đó, cất tiếng hỏi: “Chư vị ái khanh thấy Trương tiểu tướng quân những gì ?”

 

Mấy đưa mắt , nhất thời đoán suy nghĩ của Nguyên Đế.

 

Một lát , Giang Thượng thư bước lên một bước trả lời: “Khởi bẩm Bệ hạ, thần thấy Trương tiểu tướng quân Thương Ngô quân còn là Lục gia quân của nữa.”

 

Nguyên Đế gật đầu: “Câu trẫm cũng thấy, còn gì khác ?”

 

“Xin Bệ hạ thứ tội, dạo gần đây tai của thần lúc tỏ lúc mờ, chỉ mỗi câu đó. Dám hỏi Bệ hạ, thần sót điều gì ?.”

 

Nguyên Đế khẽ nhếch khóe môi: “Không , trẫm cũng chỉ mỗi câu thôi.”

 

Lời thốt , những mặt tại hiện trường lập tức hiểu rõ tâm ý của Nguyên Đế, Trương tiểu tướng quân và Lục Vân Đình đều vô cùng kinh ngạc.

 

Thánh chỉ hạ, tuyệt đối khả năng thu hồi.

 

Thương Ngô quân nay chinh phạt Đông Đột Quyết lập công lớn, nếu phạt trượng bọn họ, e rằng sẽ nguội lạnh trái tim của vạn ngàn tướng sĩ.

 

Vì lẽ đó, Nguyên Đế chỉ thể giả vờ như chuyện . Làm như giữ thể diện cho hoàng gia, sưởi ấm lòng ba quân tướng sĩ.

 

Tả tướng và Binh bộ Thượng thư đối với việc cũng dị nghị gì.

 

Năm xưa những kẻ theo Khâu Kiến loạn trong Thương Ngô quân đều xử tử, Thương Ngô quân trấn thủ biên cương chịu liên lụy vốn dĩ là vô tội.

 

Hơn nữa, nếu Thương Ngô quân thực sự còn là Lục gia quân của ngày , thì càng cần thiết trừng phạt nữa.

 

Nguyên Đế thấy bọn họ đều đưa ý kiến phản đối, liền từ từ về phía Trương tiểu tướng quân vẫn đang quỳ mặt đất, hỏi: “Ái khanh quỳ đất thế ?”

 

“Mạt tướng...” Trương tiểu tướng quân cảm thấy khó mà tin nổi, nhất thời dậy ngay.

 

Chấn Quốc Tướng quân bên cạnh thấy bèn nhắc nhở: “Còn mau lên.”

 

Lời của Chấn Quốc Tướng quân như tiếng trống trận kéo y hồn trở , Trương tiểu tướng quân vội vàng tạ ơn dậy.

 

Nguyên Đế Lục Vân Đình và Trương tiểu tướng quân, bình thản hỏi: “Trận chiến , hai khanh công lao đến lớn. Nói , các khanh ban thưởng thứ gì?”

 

Trương tiểu tướng quân mở lời : “Bệ hạ truy cứu tội thất trách của mạt tướng là đại ân đại đức, mạt tướng dám thêm mong cầu nào khác.”

 

Nguyên Đế nhíu mày, đứa trẻ trông vẻ thông minh cho lắm.

 

Chấn Quốc Tướng quân che mặt, ông sinh một đứa con trai ngốc nghếch đến nhường chứ? Bệ hạ giả vờ như , nó còn nhắc !

 

Những khác cũng lắc đầu, thầm nghĩ, Trương tiểu tướng quân nên ở triều đình để luyện thêm vài năm nữa!

 

Được nhóm bên Ngự Sử Đài dạy dỗ, nhất định thể trở nên khéo léo tròn trịa hơn.

 

Trương tiểu tướng quân thấy Nguyên Đế nhíu mày, lúc mới nhận lời ngớ ngẩn, vội : “Bệ hạ, mạt tướng trong nhiều năm tới đều trấn thủ biên cương, kính xin Bệ hạ chuẩn cho mạt tướng mỗi năm đều thể về kinh thăm viếng nhà.”

 

“Chuẩn tấu.” Nguyên Đế hề do dự liền đồng ý ngay.

 

Sau đó, Nguyên Đế sang Lục Vân Đình: “Còn khanh thì ?”

 

Lục Vân Đình quỳ một gối xuống đất, kiên định : “Thương Ngô quân trấn thủ biên cương nhiều năm, xin Bệ hạ cho các quân đội luân phiên trấn thủ biên cương, thực hiện chế độ luân phiên!”

 

Nguyên Đế khép hờ đôi mắt chằm chằm Lục Vân Đình trầm tư hồi lâu, cuối cùng chậm rãi thốt một chữ: “Chuẩn.”

 

Lục Vân Đình xong, lập tức tạ ơn: “Tạ Bệ hạ ban thưởng!”

 

Những mặt hẹn mà cùng nở nụ , Thương Ngô quân cuối cùng cũng khổ tận cam lai .

 

Bệ hạ cuối cùng cũng dần dần buông bỏ sự kiêng dè đối với Thương Ngô quân.

 

Ở một bên khác, Giang Nguyệt Dạng khập khiễng bước khỏi cửa cung, bên cạnh thị vệ cấm quân đợi Lục Vân Đình .

 

 

Loading...