Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 478: Khảo Thí
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày , đợt quan viên đầu tiên học chữ Ả Rập về cơ bản nắm vững phép cộng trừ trong phạm vi hai chữ , cũng thể dựa theo quy tắc đếm của chữ Ả Rập để suy luận và các con trong phạm vi hàng vạn.
Giang Nguyệt Dạng vô cùng hài lòng với thành quả giảng dạy của , cũng hết sức hài lòng với lứa học trò đầu tiên học chữ Ả Rập .
Họ đều là những học trò thông minh hiếu học, nhiều khi nàng cảm thấy bản còn giảng giải thật rõ ràng, nhưng bọn họ thể hiểu thấu.
Nếu đổi thành những đứa trẻ mới vỡ lòng, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi , căn bản thể học đến trình độ như .
Trong hoa viên của nhị đường Giám Sát Ty, nhóm Khổng Tế Tửu đang bài thi, đề thi là do chính Giang Nguyệt Dạng với một vài phép toán cộng trừ.
Giang Nguyệt Dạng thong thả cất bước bên cạnh, ánh mắt chốc chốc lướt qua bài thi của họ.
Chỉ thấy ngọn bút trong tay Khổng Tế Tửu thoăn thoắt xuống, những đề bài rõ ràng khó ông.
Các quan viên khác cũng mỗi một vẻ, tràn đầy tự tin, hạ bút như thần trợ.
Có lộ vẻ khó xử, chằm chằm đề bài khổ sở suy nghĩ.
Đề bài Giang Nguyệt Dạng , ngoại trừ câu hỏi lớn cuối cùng, những câu khác đều khó, nhưng những câu ngỡ như dễ dàng thường là nơi dễ mất điểm nhất.
Chẳng , chỉ một lát , nàng thấy Lễ bộ Thượng thư và Anh Quốc Công mất điểm ở những chỗ đáng mất.
Khi buổi thi diễn một nửa thì Nguyên Đế đến. Mọi đồng loạt dừng bút, dậy hành lễ.
Nguyên Đế xua tay, hiệu cho họ tiếp tục bài, đó tới chỗ của Giang Nguyệt Dạng xuống, khẽ hỏi: “Những ngày qua, bọn họ học chữ Ả Rập thế nào ?”
Giang Nguyệt Dạng mỉm đáp: “Bọn họ đều học , phép cộng trừ hai chữ vận dụng thuần thục. Đợi họ thi xong, Bệ hạ thể thấy ngay thành quả.”
Nguyên Đế gật đầu, ánh mắt vô tình rơi tờ đề thi mặt bàn. Nghĩ đến việc những ngày qua cũng đang theo Khổng Tế Tửu học chữ Ả Rập, ông liền kìm cầm bút lên thử.
Những ngày , khi Khổng Tế Tửu học xong ở chỗ Giang Nguyệt Dạng, buổi tối còn cung dạy cho Nguyên Đế.
Giang Nguyệt Dạng thấy Nguyên Đế bắt đầu bài thi thì kinh ngạc, [Tiểu Qua, mất trí nhớ ? Bệ hạ đến giảng ?]
[Cô mất trí nhớ , là Khổng Tế Tửu dạy đấy.] Hệ thống Nguyên Đế với vẻ tán thưởng, [Hoàng đế trăm công nghìn việc, thời gian đến giảng, cũng lo đến lớp sẽ tạo áp lực cho khác.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức về phía những đang bài thi. Quả nhiên, vài căng thẳng mặt thấy rõ, đặc biệt là mấy vị học quan Quốc T.ử Giám vốn ít khi gặp Hoàng đế.
Không lâu , Khổng Tế Tửu và Anh Quốc Công là những đầu tiên đặt bút xuống, thành bài .
Giang Nguyệt Dạng thấy bèn : “Thời gian bài vẫn kết thúc, những ai xong thể kiểm tra vài .”
Nghe nàng thế, những xong bài cũng hề kiêu ngạo tự mãn, ngoan ngoãn kiểm tra bài thi.
Đợi đến khi Nguyên Đế xong và kiểm tra một lượt, thời gian thi kết thúc.
Giang Nguyệt Dạng nhanh chóng chấm xong bài thi, tính điểm và thứ hạng của họ.
“Thành tích của kỳ thi , chín đạt điểm tuyệt đối, những còn đều đạt chín mươi điểm và điểm tuyệt đối. Thành tích của các vị đều khá, đáng biểu dương, nhưng...” Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng chợt đổi, vẻ mặt nghiêm túc quét qua , “nhưng phê bình nghiêm khắc mấy vị.”
Mọi đều rùng một cái, cảm giác như thời còn học điểm danh phê bình ngay giữa lớp.
Giang Nguyệt Dạng rút bốn bài thi : “Anh Quốc Công, Lễ bộ Thượng thư, Hồ học quan, Phùng học quan, điểm thi của bốn vị lượt là 96, 94, 90, 92. Đối với điểm , các vị hài lòng ?”
Bốn im lặng .
Giang Nguyệt Dạng cũng nhất thiết bắt họ trả lời, nàng tiếp tục : “Gạt bỏ những thứ khác sang một bên, chỉ xét riêng về mặt điểm , thấy cũng tạm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
điều khiến hài lòng là, các vị rõ ràng thể đạt điểm tuyệt đối, mà vì cẩu thả sơ suất mà đ.á.n.h mất điểm một cách vô ích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-478-khao-thi.html.]
Trong thời gian bài nhắc nhở các vị, dù xong cũng cẩn thận kiểm tra nhiều .
Đặc biệt là hai vị học quan, các vị công việc dạy chữ trồng , cẩu thả sơ sài như , thì dạy dỗ học trò thế nào ?”
Bốn Giang Nguyệt Dạng giáo huấn đến mức đầu càng lúc càng cúi thấp, mặt mày tràn đầy vẻ hổ thẹn.
Nhất là hai vị học quan của Quốc T.ử Giám, họ lén liếc Nguyên Đế một cái, sợ để ấn tượng trong mắt Hoàng đế.
Giang Nguyệt Dạng bước xuống, phát bốn bài thi trong tay về cho từng , bốn lập tức xem xem sai ở chỗ nào.
Thấy họ đều chỗ trừ điểm, Giang Nguyệt Dạng cất lời: “Thế nào, các vị cảm thấy mấy điểm đó của đáng mất ?”
Anh Quốc Công và Lễ bộ Thượng thư đáp một tiếng “ đáng”, hai vị học quan lộ vẻ bất mãn, nhưng vẫn theo đáp một tiếng “ đáng”.
Giang Nguyệt Dạng thấy vẻ bất mãn mặt hai vị học quan, trong lòng lạnh một tiếng: “Hồ học quan, Phùng học quan, hình như hai vị phục?”
Nguyên Đế nương theo lời nàng về phía hai vị học quan của Quốc T.ử Giám, những khác cũng đồng loạt hướng mắt sang.
Hai vị học quan trong lòng quả thực phục, nhưng ngại vì Nguyên Đế coi trọng Giang Nguyệt Dạng, đành trái lương tâm đáp một câu: “Không .”
Giang Nguyệt Dạng nhếch môi khẽ: “Hai vị điều gì phục cứ việc thẳng, chẳng kẻ độc đoán chuyên quyền.”
Hồ học quan nghiến răng, chỉ một chỗ sai bài thi : “Câu , đáp án của hạ quan chính xác, chỉ là trong các bước tính toán thiếu mất một dấu “+”. Hạ quan cho rằng... nên trừ điểm.”
“Khi dạy các vị, nhấn mạnh rằng, khi các bước tính toán nhất định ghi rõ dấu cộng trừ.”
“ chẳng kết quả mới là quan trọng nhất ?” Hồ học quan phản bác.
Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng sâu thẳm chằm chằm ông : “Các vị đến đây học chữ Ả Rập, mục đích chính là để dùng chữ Ả Rập ghi chép sổ sách.
Dấu “+” và dấu “-” cũng giống như tiền thu và tiền chi , ông , mấy con của ông là thu chi ?”
Hồ học quan mím môi, thể phản bác lời nào.
Giang Nguyệt Dạng thu hồi ánh mắt dừng Hồ học quan, đảo mắt khắp : “Đáp án đúng thì ? Quá trình đúng, vẫn sẽ khiến cho sổ sách rối như tơ vò.
Nếu đổi thành vị nào nghiêm khắc hơn, mấy câu các vị sai đó, một điểm cũng đừng hòng lấy .”
Dứt lời nàng, đồng loạt dậy chắp tay : “Chúng nhất định sẽ cẩn thận hơn nữa!”
Giang Nguyệt Dạng trầm giọng : “Trí nhớ cũng bằng nét mực tồi, luôn cảm thấy câu vô cùng lý. Cho nên, những ai hôm nay thi điểm tuyệt đối, hãy chép bài thi 100 , ngày mai nộp cho !”
Những đạt điểm tuyệt đối thấy câu thì mặt mày lập tức méo xệch, trong lòng kêu trời ai oán, một trăm thì mà chép cho xuể đây?
Nguyên Đế thầm may mắn, may mà đến Giang Nguyệt Dạng dạy học.
Ngay lúc ông đang thầm mừng rỡ, Giang Nguyệt Dạng đầu về phía ông, mỉm : “Bệ hạ, ngài tham gia thi cử thì gương cho chứ ạ! Một trăm , một cũng thiếu nhé.”
Nguyên Đế: “...”
[Cuối cùng cũng cơ hội cho bọn họ nếm thử nỗi sợ hãi khi chép phạt bài thi , ha ha ha...] Giang Nguyệt Dạng gian ác đắc ý trong lòng.
Kể từ khi dạy học cho nhóm Khổng Tế Tửu, nàng luôn ngóng trông ngày đến.
Hệ thống: [Ký chủ, cô tính quá mất.]
Ngày hôm , Giang Nguyệt Dạng cùng Chấn Quốc Tướng quân và các quan viên cưỡi ngựa đợi ở ngoài thành, về phía đoàn quân đang từ xa dần dần tiến gần.
Đại quân khải trở về!