Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 476: Cứ Tiếp Tục Sống Như Thế Này Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng chứ?” Thấy Giang Nguyệt Dạng từ trong phòng bước , Dạ Vô Hấn vội vàng tới.

 

“Không .”

 

“Ông ...”

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu ngắt lời , đó nắm lấy tay chữ lòng bàn tay.

 

“Ông tin...”

 

Chữ trong lòng bàn tay còn xong hẳn thì Dạ Thương từ trong phòng bước , Dạ Vô Hấn vội siết c.h.ặ.t t.a.y nàng .

 

Dạ Thương thấy hai nắm tay , sự hiểu lầm càng thêm sâu sắc.

 

Giang Nguyệt Dạng bất động thanh sắc rút tay về, khẽ mỉm : “Ta về đây.”

 

“Ta tiễn nàng.”

 

“Không cần .” Giang Nguyệt Dạng nở nụ ngọt ngào, “Thúc thúc hiếm khi tới một chuyến, hãy bồi tiếp ông cho , cũng để ông xem thử cuộc sống hiện tại của .”

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng lướt qua ngoài.

 

Nàng , trong hậu viện liền chỉ còn hai cha con bọn họ, bầu khí chút ngượng ngùng.

 

Trầm mặc hồi lâu, Dạ Vô Hấn chủ động mở lời: “Phụ , cửa tiệm bên cạnh cũng là của con, sang đó xem thử ?”

 

Dạ Thương chằm chằm một lúc gật đầu: “Được.”

 

Sau đó, Dạ Vô Hấn liền dẫn Dạ Thương sang tiệm “Quả Lý Quả Khí” ở sát vách.

 

Nhìn thấy hoa quả trong tiệm cùng lượng khách hàng nườm nượp dứt, Dạ Thương khẽ kinh ngạc mở đến hai mắt.

 

Dạ Vô Hấn bóc một quả vải đưa cho Dạ Thương: “Phụ , nếm thử , đây là quả vải trong thoại bản rằng một đời quân vương vì đổi lấy một nụ của phi t.ử yêu quý mà sai vượt nghìn dặm hỏa tốc đưa về đấy.”

 

Dạ Thương từng thoại bản mà , nhưng điều đó cản trở việc ông nhận lấy quả vải con trai đưa tới ăn.

 

Từ nhỏ đến lớn, con trai ông từng gần gũi với ông như thế bao giờ.

 

Quả vải miệng, nước quả ngọt ngào bùng nổ trong khoang miệng ông, men theo cổ họng cơ thể, thẳng tới tận đáy lòng.

 

Dạ Vô Hấn cảm thấy ông thích, liền bóc thêm một quả nữa đưa cho ông: “Phụ , con bảo rửa mỗi loại hoa quả một ít mang tới nhé.”

 

“Không cần phiền phức thế.” Dạ Thương cầm một quả dâu tằm trong giỏ bỏ miệng, “Ta cầu kỳ đến .”

 

lúc , Anh Quốc công dẫn theo hai gã sai vặt chen lấn từ trong đám đông , tay xách hai giỏ hoa quả đầy ắp.

 

Thấy Dạ Vô Hấn vô cùng cung kính với một nam nhân, ông bèn tò mò tới.

 

“Dạ công tử.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Dạ Vô Hấn mỉm gật đầu với ông: “Anh Quốc công hôm qua chẳng mới mua nhiều hoa quả ? Sao hôm nay mua nhiều thế ?”

 

Anh Quốc công liếc giỏ hoa quả tay và hoa quả tay hai gã sai vặt, bật : “Dạ công tử, ngày nào cũng tới ủng hộ mối ăn của ?”

 

“Đó đương nhiên là điều . Chỉ là hoa quả dễ bảo quản, mua nhiều quá sợ sẽ hỏng mất. Tại hạ thà kiếm ít một chút, cũng hoa quả lãng phí.”

 

Nghe thấy lời , Anh Quốc công hài lòng : “Dạ công t.ử yên tâm, hoa quả mỹ vị bực , nỡ để chúng hỏng.

 

Chút hoa quả , nhà chỉ trong hai ngày là ăn hết sạch . Còn hoa quả mua hôm qua thì đem biếu tặng khác hết .

 

Hơn nữa, phát hiện thường xuyên ăn hoa quả da dẻ sẽ hơn, thể trọng cũng giảm xuống đấy.”

 

Ông hạ thấp giọng, “Kể từ khi lấy hoa quả ăn cơm, thể trọng giảm hẳn mười một cân, xem giờ gầy nhiều ?”

 

Nghe , Dạ Vô Hấn đ.á.n.h giá ông từ xuống một lượt, gật đầu : “Quả thực là gầy ít, nhưng tuyệt đối thể lấy hoa quả ăn cơm ạ, như thể sẽ xảy vấn đề đấy.”

 

“Ta mà, chỉ thuận miệng thôi, ngày nào cũng ăn hoa quả thì bản cũng chịu nổi. Ta chỉ đổi hai bữa cơm trưa thành hoa quả thôi, chứ cả ngày đều ăn hoa quả để lót .”

 

“Vậy thì .”

 

Dạ Vô Hấn đó ngờ rằng sẽ lấy hoa quả ăn cơm, bởi vì với giá cả của hoa quả, mấy ai giàu nứt đố đổ vách đến mức lấy hoa quả ăn cơm , cho nên đặc biệt giải thích.

 

Xem , tranh thủ lúc rảnh rỗi một thông báo dán lên mới .

 

Anh Quốc công liếc Dạ Thương một cái, lúc mới tìm cơ hội hỏi: “Dạ công tử, vị là?”

 

“Phụ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-476-cu-tiep-tuc-song-nhu-the-nay-di.html.]

 

Anh Quốc công thấy, vội chắp tay hành lễ: “Hóa là phụ của Dạ công tử, thất kính thất kính. Lệnh lang tuổi trẻ tài cao, hai gian cửa tiệm kinh doanh đấy, chắc hẳn là nhờ ngài dạy bảo phương pháp .”

 

Dạ Thương khẽ gật đầu với ông, mặt tuy nụ nhưng cũng quá nghiêm nghị lạnh nhạt: “Những thứ đều là nỗ lực của chính nó.”

 

Anh Quốc công cũng chỉ là khách sáo với Dạ Thương một chút thôi, ông Dạ Vô Hấn thể gầy dựng cửa tiệm ở kinh thành đều là nhờ Giang Nguyệt Dạng.

 

Nếu , với các loại hoa quả cùng đồ hiếm lạ mà Dạ Vô Hấn lấy , sớm các đại thế lực ở kinh thành thôn tính sạch sẽ .

 

Có điều...

 

Anh Quốc công nở nụ rạng rỡ, tiếp tục : “Dạ lão gia khí vũ hiên ngang, bình thường, đang nhậm chức cao ở ?”

 

“Họ Dạ tự do quen , hiện giờ chẳng qua chỉ là ngao du bốn bể mà thôi.”

 

“Như cũng , non sông gấm vóc của Đại Hạ chúng đáng để du ngoạn một phen. Có cơ hội, cũng ngoài ngắm cho thỏa.”

 

Lúc , một trong hai gã sai vặt lưng Anh Quốc công nhắc nhở: “Lão gia, thời gian còn sớm nữa, phu nhân vẫn đang ở phủ đợi ngài về đấy ạ.”

 

“Ta còn việc, phiền nữa.” Ông xong liền gật đầu với hai rời .

 

Dạ Thương qua từng kệ hàng bày bán hoa quả, thấy loại hoa quả nào cảm thấy hứng thú liền nhặt một quả lên ăn.

 

Ăn trúng loại quả hợp khẩu vị, ông sẽ ăn thêm mấy quả, Dạ Vô Hấn theo bên cạnh ông âm thầm ghi nhớ.

 

Lát , Dạ Thương hỏi: “Mấy loại hoa quả là tiểu cô nương giúp con kiếm về?”

 

“Vâng.” Dạ Vô Hấn thành thật trả lời.

 

“Người trong nhà hiện giờ đều đang công việc gì?” Dạ Thương ẩn ý hỏi một câu.

 

Dạ Vô Hấn trong nhà” trong miệng ông là chỉ các sát thủ của Huyết Sát Các, liền đáp: “Một theo con trông nom cửa tiệm, một ở bên ngoài phụ trách việc trồng trọt cày cấy.”

 

“Trồng trọt cày cấy?”

 

“Con mua một ruộng đất, trong đất trồng một ít đồ.”

 

Trong mắt Dạ Thương xẹt qua một tia kinh ngạc, ông ngờ con trai ngoài việc ăn buôn bán còn trồng trọt nông.

 

Tiểu cô nương rốt cuộc bản lĩnh gì mà khiến con trai ông đổi lớn đến thế!

 

Ông thuộc hạ đang tiếp đón khách khứa trong tiệm, trầm ngâm chốc lát gọi một tên thuộc hạ đang tươi rạng rỡ gần.

 

Tên thuộc hạ vốn đang mỉm mặt, thấy Dạ Thương gọi thì nét mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, nơm nớp lo sợ.

 

Dạ Thương biểu cảm hỏi: “Ngươi sống những ngày tháng như cuộc sống như hiện tại?”

 

“Tiểu... tiểu nhân...” Hắn trả lời thế nào, sợ rằng Dạ Thương cùng suy nghĩ với .

 

Dạ Thương thấy mở miệng: “Nếu ngươi sống những ngày tháng , mấy ngày nữa hãy theo . Nếu ngươi sống cuộc sống hiện tại, thì ở . Ta chỉ cho ngươi một cơ hội, nghĩ kỹ hẵng trả lời.”

 

Tên thuộc hạ chỉ do dự một chút liền kiên định : “Các... Gia chủ, tiểu nhân nơi .”

 

Dạ Thương đối với câu trả lời của hề cảm thấy bất ngờ, phất tay bảo lui xuống việc tiếp.

 

Tên thuộc hạ thở phào nhẹ nhõm lui xuống, nhưng kìm mà lén Dạ Thương một cái, câu hỏi của Các chủ hình như thâm ý gì sâu xa.

 

Hình như ông đang ủng hộ Thiếu các chủ!

 

Dạ Thương , những theo con trai ông chẳng một ai những ngày tháng .

 

Nếu , ông cũng sẽ đến tận bây giờ mới con trai biến thành bộ dạng như hiện tại.

 

Nếu ông đột nhiên tới thăm con trai, sợ rằng ông sẽ vĩnh viễn bao giờ những đổi của nó.

 

Khóe miệng Dạ Thương khẽ nhếch lên, con trai của ông cuối cùng cũng thể sống cho dáng một con .

 

“Phụ ?” Dạ Vô Hấn khẽ gọi.

 

Dạ Thương thu nụ nơi khóe miệng, : “Cứ tiếp tục sống như thế . Sau , trong nhà giao cả cho con đấy.”

 

Dạ Vô Hấn thấy, lập tức mừng rỡ đáp lời!

 

Hắn , Dạ Thương còn nghi ngờ phận của nữa, đối với sự đổi của cũng thể chấp nhận. Thậm chí, ông còn mong đợi trở nên như thế !

 

Con đường đưa Huyết Sát Các về chính đạo chính thức mở !

 

 

Loading...