Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 475: Hắn Còn Là Con Trai Ta Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong một căn phòng ở hậu viện của “Hoa Hạ Tạp Hóa Phô”, Giang Nguyệt Dạng và cha của Dạ Vô Hấn ở thế giới là Dạ Thương đang đối diện , còn Dạ Vô Hấn thì bên cạnh ông.

 

Lúc đến đây, Dạ Vô Hấn giải thích rõ ngọn ngành cho nàng .

 

Sở dĩ Dạ Thương đưa yêu cầu gặp nàng là vì nửa năm qua Dạ Vô Hấn đổi quá nhiều.

 

Mà ông cho rằng sự đổi của Dạ Vô Hấn liên quan đến nàng.

 

Ánh mắt sắc bén của Dạ Thương dò xét Giang Nguyệt Dạng, đôi con ngươi sâu thẳm thấy đáy, dường như thể nuốt chửng khác.

 

Nếu đổi là Giang Nguyệt Dạng của nửa năm , nàng ít nhiều cũng sẽ thấy sợ hãi. hiện tại nàng chẳng hề hoảng hốt chút nào, thậm chí còn đưa ánh mắt tùy ý đ.á.n.h giá ngược .

 

Thì Các chủ của Huyết Sát Các diện mạo như thế ...

 

Mặc dù khó , nhưng tướng mạo của Dạ Vô Hấn phần lớn là giống mẫu .

 

Nàng suy nghĩ liếc Dạ Vô Hấn, đó tự gật đầu khẳng định suy nghĩ của .

 

Dạ Thương thấy nàng ánh mắt chăm chú của những sợ hãi mà còn dám ngang liếc dọc, khỏi cảm thấy hiếm lạ.

 

Cô nương gan thật đấy, thế mà sợ ông.

 

Thấy Dạ Thương mãi mở miệng, Giang Nguyệt Dạng chủ động : “Thúc thúc, mặc dù thúc chằm chằm ý gì khác, nhưng thúc là một nam nhân mà cứ chằm chằm một tiểu cô nương mãi như thế là mất lịch sự đấy.”

 

Dạ Thương ngẩn , nàng đang cái gì ?

 

Trông như một cô nương ngoan ngoãn dịu dàng, chuyện khiến bất ngờ đến thế?

 

Cho dù sợ ông, cũng nên như chứ?

 

“Thúc thúc, thúc mà chuyện là đấy.” Giang Nguyệt Dạng cất tiếng.

 

Dạ Thương theo bản năng cảm thấy nàng sẽ thực sự rời , trầm giọng : “Vô Hấn, con ngoài , chuyện riêng với cô nương .”

 

“Không !” Dạ Vô Hấn một mực từ chối.

 

Dạ Thương nheo mắt từ từ về phía Dạ Vô Hấn, giọng đột nhiên lạnh : “Không ?”

 

Dạ Vô Hấn bước tới bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, kiên định : “Con nhất định ở đây canh chừng.”

 

Theo giọng của hạ xuống, ánh mắt của Dạ Thương nháy mắt lạnh buốt, tỏa sát khí kinh .

 

Dạ Vô Hấn cũng chịu thua kém, khí thế quanh đột ngột tăng vọt. Hai cha con giương cung bạt kiếm, bầu khí căng thẳng tới cực điểm.

 

Dưới bầu khí căng thẳng ngột ngạt , Giang Nguyệt Dạng đột nhiên lấy một gói mì giòn để ăn.

 

Tiếng nhai rôm rốp giòn tan vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.

 

Khóe miệng Dạ Vô Hấn co giật, ánh mắt rơi gói mì giòn , suýt nữa thì giữ nổi nét mặt.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

CPU của Dạ Thương như thiêu cháy, nàng đang cái gì thế? Nàng hiện tại đang ở tình huống nào ?

 

Thấy bọn họ đều thu khí tức, Giang Nguyệt Dạng liền nhét gói mì giòn đang ăn dở tay Dạ Vô Hấn: “Huynh ngoài , một ứng phó mà.”

 

“Không...”

 

“Không đủ hả?” Giang Nguyệt Dạng nhanh tay lấy thêm mấy gói mì giòn nhét tay : “Giờ thì đủ chứ?”

 

Dạ Vô Hấn: “...”

 

Dạ Vô Hấn thấy thở dài một , dặn dò: “Ta ở ngay bên ngoài, việc gì cứ gọi .”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm gật đầu, đồng thời một dấu tay OK.

 

Dạ Thương với gương mặt đầy dấu hỏi Dạ Vô Hấn, là... con trai ông ?

 

Dung mạo, giọng , khí tức, chiêu thức võ công... đúng là con trai ông sai, nhưng mà...

 

Đợi khi Dạ Vô Hấn rời , Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Thúc thúc, thúc tìm chuyện gì?”

 

Dạ Thương thu hồi suy nghĩ về phía Giang Nguyệt Dạng, trong ánh mắt mang theo sự dò xét và nghi hoặc: “Ngươi gì con trai ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-475-han-con-la-con-trai-ta-khong.html.]

 

“Thúc thúc, thúc cảm thấy thể chứ?” Giang Nguyệt Dạng ung dung điềm tĩnh hỏi ngược .

 

“Tuy rằng còn quản việc của Huyết Sát Các nữa, nhưng những chuyện thì vẫn thể . Theo như , Vô Hấn nó chính là khi quen ngươi mới đổi lớn như .”

 

“Thế thì chỉ thể chịu ảnh hưởng từ đổi, thể bảo là chứ?”

 

Khóe môi Dạ Thương khẽ nhếch: “Nói như , ngươi nó là Thiếu các chủ của Huyết Sát Các.”

 

“Vâng.” Giang Nguyệt Dạng gật đầu thản nhiên thừa nhận: “Ta còn bảo dùng của Huyết Sát Các giúp nhiều việc nữa kìa.”

 

Dạ Thương híp mắt , ông ngờ Giang Nguyệt Dạng dứt khoát thừa nhận như , sự tìm tòi dò xét đối với nàng càng thêm sâu sắc.

 

Ông chằm chằm mắt nàng, cố gắng điều gì đó từ thần sắc của nàng: “Vì giúp ngươi?”

 

“Bởi vì chúng là bạn bè mà!” Giang Nguyệt Dạng trả lời vô cùng hiển nhiên.

 

“Bạn bè?” Khóe miệng Dạ Thương cong lên một nụ nguy hiểm: “Ngươi là quan, nó là sát thủ, thể là bạn bè?”

 

“Chắc là... duyên phận.” Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “ thế, là duyên phận. Thế giới rộng lớn như , thể gặp giữa biển mênh mông, chẳng chính là duyên phận !”

 

Nghe thấy lời , Dạ Thương hiểu lầm .

 

Bọn họ đây là... Không!

 

Vô Hấn từ chuyện đó căm thù nữ t.ử tột cùng, thể trao trọn chân tâm nữa!

 

Sắc mặt Dạ Thương biến đổi, sát khí đột ngột hiện rõ: “Tiểu cô nương, hỏi ngươi một nữa, rốt cuộc ngươi gì con trai ?”

 

“Ta chẳng gì cả.”

 

“Nếu ngươi gì nó, biến thành bộ dạng như ngày hôm nay?”

 

“Biến thành thế ?” Giang Nguyệt Dạng hỏi.

 

Dạ Thương ngẩn .

 

Giang Nguyệt Dạng tiếp tục : “Huynh m.á.u lạnh vô tình, suốt ngày lấy việc g.i.ế.c móc mắt niềm vui, chẳng khác nào một kẻ điên.

 

Hiện tại trở nên m.á.u thịt, cũng g.i.ế.c nữa. Thúc là phụ , chẳng lẽ thấy con sống cho một con ?”

 

Sau khi xong, sát khí của Dạ Thương thu , nhưng ánh mắt Giang Nguyệt Dạng vẫn hề đổi, mối nghi ngờ trong lòng cũng hề tan biến.

 

Ông luôn cảm thấy con trai ông là con trai ông.

 

Giang Nguyệt Dạng Dạ Thương đang hoài nghi phận của Dạ Vô Hấn, nàng xóa bỏ mối nghi ngờ của Dạ Thương.

 

“Thúc thúc, thúc hy vọng Dạ Vô Hấn trở thành bộ dạng như bây giờ ?”

 

Dạ Thương trả lời câu hỏi của nàng, mà hỏi : “Nó bây giờ còn là con trai ?”

 

“Tất nhiên ! Trong cơ thể chảy dòng m.á.u của thúc, con trai thúc thì thể là con trai của ai? Thúc thúc chẳng lẽ tưởng thể biến một thành một khác chắc?”

 

Dạ Thương im lặng, ông đúng là từng nghĩ như .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy mỉm : “Thúc thúc, thúc quá đề cao , bản lĩnh lớn đến thế .”

 

Dạ Thương nàng im lặng, sự im lặng kéo dài. Giang Nguyệt Dạng cũng vội, lẳng lặng chờ đợi ông lên tiếng.

 

Không qua bao lâu, Dạ Thương nàng chậm rãi : “Kẻ nào dám tổn thương con trai , tất sẽ g.i.ế.c kẻ đó.”

 

“Người đó sẽ .”

 

“... Ngươi .”

 

Giang Nguyệt Dạng dậy, mặt mày cong cong : “Mặc dù thúc thúc thịnh tình khoản đãi, nhưng vẫn một câu cảm ơn vì tiếp đãi.”

 

Dạ Thương: “...”

 

“Chào thúc thúc nha.”

 

 

Loading...