Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 474: Sao Ngài Không Bảo Ba Ngày Nữa Ta Bay Lên Trời Luôn Đi?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt cau mày siết chặt của Nguyên Đế là ông nhược điểm của việc dùng chữ Ả Rập ghi sổ, bèn giả vờ tiếc nuối : “Đáng tiếc, loại chữ dễ sửa đổi. Thần chính là điểm nên mới chọn giấu giếm Bệ hạ.”
Nghe , Nguyên Đế nhướng mí mắt liếc nàng một cái, đối với câu phía của nàng thì ông chẳng tin lấy nửa chữ.
Nàng chắc chắn cân nhắc đến tệ đoan của phương thức ghi sổ mới giấu giếm, mà là sợ phiền phức!
Nguyên Đế thuận theo lời nàng gật đầu: “Ngươi sai, đây đúng là một vấn đề lớn, nhưng cứ thế mà từ bỏ thì e là quá mức đáng tiếc.”
Giang Nguyệt Dạng một dự cảm chẳng lành.
“Trẫm nghĩ một cách giải quyết.” Nguyên Đế chỉ phần cuối tờ giấy, “Chúng thể dùng chữ hiện tại để ghi ở phần tổng . Như , dù cho kẻ sửa đổi mấy cái A... chữ Ả Rập bên , cũng thể đối chiếu tổng để xác định tính chân thực của sổ sách.”
Hệ thống cực kỳ bất ngờ “Ồ” lên một tiếng: [Hoàng đế đột nhiên thông minh đột xuất nha!]
Nguyên Đế: “...”
Ông cứ xem như Tiểu Qua đang khen ngợi .
Giang Nguyệt Dạng thèm để ý đến hệ thống, khóe miệng giật giật : “Bệ hạ minh.”
“Đã là ngươi cũng cảm thấy phương pháp khả thi, thì giao cho ngươi dạy của các bộ môn học chữ Ả Rập .”
Nụ mặt Giang Nguyệt Dạng từ từ cứng đờ, nàng ngay chuyện sẽ biến thành thế mà.
Biết thế nàng thà rằng...
Hu hu... bát nước đổ khó hốt ...
Thấy nụ của nàng chua chát, tâm trạng Nguyên Đế vui vẻ hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi ngẩn đó gì?”
Giang Nguyệt Dạng lấy tinh thần, kiên trì : “Bệ hạ, thần học thức nông cạn, thể dạy cho các bộ môn...”
Lời còn dứt, Nguyên Đế ngắt lời nàng: “Chữ Ả Rập hiện giờ chỉ một ngươi , ngươi dạy thì ai dạy?
Ngươi yên tâm, Trẫm cần ngươi dạy cho tất cả đều , chỉ cần dạy Khổng Tế Tửu cùng chủ quan của các bộ môn là .”
“Vậy thì càng thỏa đáng ạ, Khổng Tế Tửu cùng chủ quan các bộ môn đều tư lịch sâu hơn thần, học thức uyên bác hơn thần, thần dám múa rìu qua mắt thợ mặt họ.”
Nghe , Nguyên Đế dùng giọng điệu cho phép phản bác : “Trẫm ngươi dạy là dạy , ai dám bất mãn cứ bảo tới tìm Trẫm.”
Lời đến mức , Giang Nguyệt Dạng còn thể gì nữa, chỉ đành ngậm ngùi nhận lấy công việc khổ sai .
Dạy một đám quan đến học rộng tài cao học toán tiểu học, cái hình ảnh đó nàng chẳng dám tưởng tượng nổi luôn.
Nguyên Đế hài lòng gật đầu: “Đợi khi ngươi dạy xong cho bọn Khổng Tế Tửu, Trẫm sẽ bảo Khổng Tế Tửu lập riêng một khóa tại Quốc T.ử Giám chuyên học chữ Ả Rập.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu phương thức ghi sổ như khả thi, Trẫm còn sẽ mở rộng áp dụng diện chữ Ả Rập. Đến lúc đó, ngươi sẽ lập một đại công!”
Nghe thấy lời Nguyên Đế, Giang Nguyệt Dạng lập tức chắp tay : “Thần dám nhận công lao, phương thức ghi sổ cùng chữ Ả Rập do thần sáng tạo , mong Bệ hạ đừng ghi công lao lên đầu thần.”
Nguyên Đế giả vờ hiểu: “Dù văn tự đó là ngươi thấy trong mộng, nhưng giấc mộng của ngươi chẳng cũng do ngươi tạo ?”
“Không ạ!” Giang Nguyệt Dạng nên giải thích thế nào, “Thần nhất thời rõ ràng , tóm xin Bệ hạ đừng tính công lao lên đầu thần.”
“Không , công ắt thưởng!”
Giang Nguyệt Dạng hết sức từ chối: “Bệ hạ, thần tuổi tác còn nhỏ, e rằng gánh nổi phúc trạch lớn như , mong Bệ hạ lượng thứ.”
Dứt lời, nàng nhịn mà ở trong lòng bóc phốt: [Mình là Nhất phẩm Công chúa kiêm Tam phẩm đại viên , ngài còn thể thưởng cái gì nữa? Xin đừng thêm phiền phức cho nữa mà.]
Hệ thống ha ha ha: [Cô còn từng nhận biển hiệu khen thưởng bao giờ, khéo Hoàng đế sẽ ban thưởng cái đó cho cô đấy!]
Nguyên Đế: “...”
Giang Nguyệt Dạng khinh bỉ: [Cái thứ đó thì tác dụng gì? Chẻ củi đun còn thấy mất công.]
Nguyên Đế bọn họ trò chuyện, đặc biệt phản bác một câu, nhưng ông thể .
Thế là, ông chỉ tức tối : “Thôi , giờ chuyện ban thưởng vẫn còn quá sớm, ngươi cứ dạy cho bọn Khổng Tế Tửu , những chuyện khác để hãy bàn.”
“Tạ Bệ hạ săn sóc.”
Nguyên Đế phất tay: “Không việc gì thì lui xuống .”
“Dạ.” Giang Nguyệt Dạng xoay định .
“Trong vòng ba ngày, Trẫm thấy ngươi bắt đầu dạy bọn Khổng Tế Tửu học chữ Ả Rập.”
Động tác xoay của Giang Nguyệt Dạng khựng , cung kính đáp thêm một tiếng: “Dạ.”
Nguyên Đế cảm thấy chút kỳ lạ, Giang Nguyệt Dạng lúc thế mà mắng thầm ông trong lòng.
Nào ngờ, bóng dáng Giang Nguyệt Dạng mới biến mất ở cửa đại điện, bên ngoài liền truyền đến tiếng c.h.ử.i bới mỉa mai xéo xắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-474-sao-ngai-khong-bao-ba-ngay-nua-ta-bay-len-troi-luon-di.html.]
[“Trong vòng ba ngày, Trẫm thấy ngươi dạy bọn Khổng Tế Tửu học chữ Ả Rập.”] Giang Nguyệt Dạng nhại lời của Nguyên Đế với giọng điệu quái gở: [Sao ngài bảo ba ngày nữa bay luôn lên trời ?]
Nguyên Đế: “...”
Quả nhiên, tiếng c.h.ử.i tuy đến muộn nhưng chắc chắn sẽ đến.
Giọng của hệ thống vang lên: [Ký chủ, cô nên đội ơn đội đức , ít nhất Hoàng đế còn bắt cô dạy ngay bây giờ. Phải là, năm đó Hoàng đế còn bắt Thái t.ử Thiếu phó nhậm chức ngay hôm đó là bắt đầu dạy dỗ Thái t.ử kìa.]
[Người là Thái t.ử Thiếu phó học rộng tài cao, mở miệng là dạy chữ dạy liền, còn thì ? Bản thì hiểu đấy, nhưng dạy học sinh thế nào nhé!]
[Bệ hạ cũng đề cao quá , sợ dạy đại thần của ngài thành hai sáu nhận, ba bảy hai tám !]
Hệ thống ha ha...
[Bên buông một câu, bên nổ tung đầu! Bệ hạ, ngài chỉnh c.h.ế.t cũng cần tàn nhẫn thế chứ?]
Nguyên Đế vụt bật dậy, bộ ngoài lý luận một trận với Giang Nguyệt Dạng, nhưng mấy bước thì lý trí kéo về, dừng bước.
Hệ thống: [Ký chủ, chỉ là toán học tiểu học thôi mà, khó dạy đến thế ?]
[Toán tiểu học thì khó, nhưng giáo án nha! Chỉ dựa một cái mồm của , thể rõ ràng cho họ hiểu cộng trừ nhân chia ?]
[Ký chủ định dạy sâu thế cơ ? còn tưởng cô chỉ dạy cộng trừ cơ bản thôi chứ.]
[Ờ ha, chỉ là ghi sổ thôi mà, cần học phép nhân chia...] Tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng càng lúc càng nhỏ, chẳng mấy chốc biến mất.
Nguyên Đế thấy tiếng lòng nữa, nhưng ông thấy bốn chữ “cộng trừ nhân chia”.
Cộng trừ thì ông là gì, nhưng “nhân chia” là cái gì?
Bên , khi Giang Nguyệt Dạng quyết định chỉ dạy phép cộng trừ, tâm trạng lập tức thông suốt cởi mở, cũng thèm mắng Nguyên Đế nữa.
Cũng đúng lúc , đại lão tu tiên Quân Bất Phàm gửi tin nhắn qua khung chăm sóc khách hàng của cửa tiệm.
Hệ thống thấy liền nhắc nhở: [Ký chủ, đại lão tu tiên nhắn tin cho cô kìa.]
[Hửm? Hắn tìm gì?]
Giang Nguyệt Dạng nghi hoặc mở Trung tâm Mua sắm Hệ thống, là thấy ngay tin nhắn Quân Bất Phàm gửi tới.
[Chỗ cô đồ đạc của Chính ca ?]
[Chính ca?] Giang Nguyệt Dạng nhất thời kịp phản ứng “Chính ca” mà là ai.
[Vị lão tổ tông đầy mê hoặc của .]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Con trai ai cũng sùng bái Doanh Chính như thế ?
Nàng nghĩ trả lời: [Không , chỗ là thế giới giả tưởng.]
[Ồ.]
Cuộc đối thoại kết thúc, Giang Nguyệt Dạng cũng nhiều, thoát khỏi Trung tâm Mua sắm Hệ thống tiếp tục về phía cổng cung.
Nàng hỏi: [Tiểu Qua, ngươi thấy cái tên Quân Bất Phàm kỳ kỳ quặc quặc ?]
[Hắn chỉ là quá mê Doanh Chính thôi.]
[Thế hôm qua hỏi?]
Hệ thống phì : [Hôm qua màn khoe mẽ ngầm vô tình của cô cho câm nín luôn .]
[... Được thôi.]
Dứt lời, một một hệ thống chuyện thêm nữa.
Mãi cho đến khi sắp tới cổng cung, hệ thống mới lên tiếng: [Ký chủ, nhanh chút.]
[Làm chi?]
[Cô nhanh lên là liền.]
Giang Nguyệt Dạng rảo bước, nhanh tới cổng cung. Thấy Dạ Vô Hấn đang đợi ở bên ngoài, nàng vội vàng bước qua.
“Sao tới đây?”
“Cha gặp nàng.”
“Cái gì?”