Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 472: Trứng Gà Trên Núi Chớ Có Nhặt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Tây Thi giới gà á?] Giang Nguyệt Dạng ngớ , quả thực ngờ câu trả lời .

 

[ thế, đám trĩ rừng giống đực ngọn núi đó vì chiếm sự ưu ái của nó mà ngày nào cũng diễn những màn chọi gà nảy lửa.]

 

Giang Nguyệt Dạng tắc lưỡi cảm thán: [ bằng gà mà!]

 

Văn võ bá quan âm thầm gật đầu, chứ còn gì nữa, tất cả đang ở đây gộp mị lực cũng chẳng bằng một con gà!

 

[Con trĩ đực thể khiến cho Sơn kê Tây Thi chịu hiến , còn vượt qua bao con trĩ rừng khác, chắc chắn vô cùng mã, bản lĩnh đầy .] Giang Nguyệt Dạng tiếp.

 

[Chắc chắn , đám đàn ông ở đây ai đủ mị lực bằng nó!] Hệ thống mượn cơ hội xỉa xói một câu.

 

Mọi : “...”

 

Tuy thể đó là sự thật, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy bản chịu một sự sỉ nhục đến lớn vô cùng!

 

[Thế nhưng...] Hệ thống bỗng chuyển giọng, [Con gà trống khiến cho Sơn kê Tây Thi dâng trọn trái tim chẳng trĩ rừng, mà là một con gà nhà!]

 

Hai mắt Giang Nguyệt Dạng từ từ mở đến: [Con gà nhà đó mị lực đến mức nào trời, thể đ.á.n.h bại cả một đàn trĩ rừng dũng mãnh cơ chứ!]

 

Văn võ bá quan cũng tò mò kém.

 

Hệ thống phì : [Con gà nhà đó chẳng chút mị lực nào hết, thuần túy là vì mỹ nhân phần lớn đều mắt mù thôi.]

 

Mọi : “...”

 

[Tiểu Qua, mi thế là đúng , thể bảo mắt mù ? Mi từng câu “ tình trong mắt hóa Tây Thi” ?]

 

[Thế thì cũng mù quá mức !] Hệ thống nhịn ha hả, [Con gà nhà đó lông còn chẳng mọc nổi mấy cọng, tướng mạo thì xí ma chê quỷ hờn, tuổi tác còn già khú đế nữa chứ!]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Thế thì đúng là mù hết t.h.u.ố.c chữa .

 

lúc , Quách Viện chính rời lúc nãy trở , thấy tiếng bước chân liền vô thức sang.

 

Chỉ thấy Quách Viện chính bước tới đại điện, chắp tay hướng về phía Nguyên Đế bẩm báo: “Bệ hạ, Thái úy đại nhân còn gì đáng ngại, nhưng vẫn cần nghỉ ngơi, tạm thời thể qua đây nghị sự.”

 

Nguyên Đế gật đầu: “Không .”

 

Sau đó, Quách Viện chính liền lui về vị trí của .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy Quách Viện chính, bỗng nhiên ý thức điều gì đó, hỏi: [Tiểu Qua, chúng lạc đề ?]

 

[Hình như đúng thế thật.] Hệ thống hắng giọng một cái, [Nói chuyện chính, tiểu Thái úy nhờ thợ săn cùng làng tay cứu giúp mới thoát khỏi miệng của đàn gà, nhặt một cái mạng nhỏ.

 

Thế nhưng Sơn kê Tây Thi vì đau đớn mất con yêu nên quyết chịu buông tha cho tiểu Thái úy! Ngay trong đêm đó, nó liền mò trong làng tỏa mị lực quyến rũ, xúi giục đám gà nhà trong làng xông nhà dân tập kích mổ c.ắ.n tiểu Thái úy.

 

Cả nhà tiểu Thái úy bầy gà vây hãm tấn công, cả đêm yên . Kể từ dạo , hễ tiểu Thái úy thấy là y như rằng sẽ đuổi theo c.ắ.n xé.

 

Cho dù ban đêm đóng chặt cửa sổ, bầy gà cũng sẽ tụ tập quanh nhà lão gáy om sòm cho tới tận sáng bạch, khiến tài nào chợp mắt nổi.]

 

[Thế là Thái úy đại nhân gà ghim thù còn !]

 

Quách Viện chính vì đoạn nên mặt đầy vẻ ngơ ngác, bọn họ đang cái gì thế nhỉ?

 

Sơn kê Tây Thi?

 

Đau đớn mất con yêu?

 

Bị gà ghim thù?

 

Ông chẳng hiểu gì cả, bèn lén lút hỏi thăm đồng liêu phía , vị đồng liêu liền tóm tắt ngắn gọn cho ông .

 

Sau khi ngọn ngành câu chuyện, Quách Viện chính mặt mày chấn động khôn xiết, đời chuyện ly kỳ quái đản đến mức .

 

Con Sơn kê Tây Thi cảm giác như sắp tu luyện thành tinh chứ!

 

Hệ thống: [Cả nhà tiểu Thái úy hành hạ đến mức tinh thần sắp phát điên, bất đắc dĩ đành dọn nhà rời khỏi ngôi làng nhỏ núi. Bọn họ cứ ngỡ dọn là sẽ êm xuôi, nào ngờ tiểu Thái úy mắc cái chứng sợ gà, cứ hễ thấy gà là sợ đến mức ngất xỉu!]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-472-trung-ga-tren-nui-cho-co-nhat.html.]

[Quả dưa của Thái úy đại nhân dạy cho chúng một bài học: trứng gà bên đường chớ nhặt. À , là trứng gà núi chớ nhặt.]

 

Nghe , hệ thống liền cất giọng nhại bài hát đầy tính thời sự “Hoa dại ven đường bạn chớ hái”.

 

Mọi thấy bài hát đó mà cạn lời nên câu.

 

Một một hệ thống đúng là bày trò thật đấy...

 

Thái úy mà còn ở đây, khéo hai đứa trêu cho phát điên mất.

 

Giang Nguyệt Dạng bài hát mà ngáp dài một cái, giọng điệu uể oải : [Bao giờ buổi tảo triều mới kết thúc trời? Sao ngày nào bọn họ cũng lắm chuyện để tấu trình thế ?]

 

Chẳng là để nán cô hóng dưa !

 

Tiếng hát dừng , hệ thống đáp: [Chắc sắp đấy.]

 

Quả nhiên, một khắc , buổi tảo triều kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng vươn vai một cái thật , nguyên tại chỗ đợi cha cùng rời khỏi đại điện.

 

Giang Thượng thư ngay con gái chuyện nhờ vả , thầm nghĩ đằng nào cũng đối mặt, bèn chủ động mở lời : “Nói , chuyện gì cần cha giúp nữa đây? Ta đấy nhé, đòi tiền là .”

 

Trong nửa tháng Giám Sát Ty thành lập, Giang Nguyệt Dạng dựa cái miệng dẻo quẹo ba tấc lưỡi của liên tiếp xin Hộ Bộ cấp bảy khoản công quỹ, mà khoản nào khoản nấy đều con nhỏ.

 

Giang Thượng thư chưởng quản Hộ Bộ bao nhiêu năm nay, đầu tiên ngã ngựa trong việc quản lý tiền bạc, còn là chính con gái ruột của gài bẫy.

 

Phải rằng, ngay cả Bệ hạ cũng từng bòn rút đồng nào từ tay ông! Quan trọng hơn là, văn võ bá quan đối với chuyện chẳng thể bắt bẻ lời nào!

 

Giang Nguyệt Dạng hì hì khoác lấy cánh tay cha : “Cha, cha yên tâm , hôm nay con tìm cha để đòi tiền .”

 

“Thế con cái gì?”

 

“Con chẳng gì cả, con chỉ cho cha xem thử thứ thôi.” Giang Nguyệt Dạng móc từ trong ống tay áo một tờ giấy.

 

Giang Thượng thư đón lấy xem qua, đôi mắt dần dần híp .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy liền giải thích: “Đây là một cách ghi sổ kế toán mà con thấy trong giấc mơ, cha xem sổ sách thế rõ ràng mạch lạc .”

 

Mấy ngày , nàng tranh thủ xem qua sổ sách của Giám Sát Ty, đến mức hoa mày chóng mặt, đau hết cả đầu.

 

Để thuận tiện cho công việc của , nàng liền nghĩ cách ghi chép sổ sách theo kiểu mới .

 

Vốn dĩ nàng còn định dùng cả chữ Ả Rập nữa cơ. nghĩ , tất cả đều dùng chữ Ả Rập thì nàng bắt buộc dạy họ nhận mặt .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nàng lười, chẳng dạy, nên đành thôi.

 

Giang Thượng thư hiểu ý nàng : “Con tất cả các bộ trong triều đình đều áp dụng cách ghi sổ ?”

 

“Chính xác ạ! Sổ sách của Hộ Bộ là nhiều nhất và phức tạp nhất, cha chắc chắn hiểu rõ những nhược điểm của cách ghi sổ hiện tại.

 

Dùng cách mới của con thể khiến sổ sách rõ ràng trong nháy mắt, tra sổ đối chiếu cũng tiện lợi hơn nhiều.” Giang Nguyệt Dạng đầy mong đợi cha .

 

Giang Thượng thư vuốt cằm trầm ngâm suy nghĩ một lát: “Cách ghi sổ quả thực tiện lợi và rõ ràng, nhưng phổ biến rộng rãi ở các bộ môn thì sợ là dễ dàng , dù cũng quen dùng cách cũ mất .”

 

“Bởi cho nên...” Giang Nguyệt Dạng lắc lắc cánh tay cha , “Con mới tìm cha để nhờ giúp đỡ nè!”

 

“Con gái , con nên tìm Bệ hạ mới .”

 

“Bệ hạ thì con chắc chắn sẽ tìm , nhưng đây chẳng với cha một tiếng , đến lúc đó cha giúp con đỡ một câu, chuyện chẳng là xong ngay ư?”

 

Giang Thượng thư cảm thấy chuyện đại khái thể thành công, đổi sang một cách ghi sổ tiện lợi hơn cũng chẳng chuyện gì, bèn gật đầu : “Chỗ cha thì thành vấn đề, nhưng cha khuyên con nên tìm thêm vài nữa giúp đỡ giúp .”

 

“Chuyện đó đơn giản thôi, Hình Bộ và Đại Lý Tự đều liên hệ công việc với Giám Sát Ty của con, cái bận bọn họ sẽ từ chối .

 

Ngoài , Khổng Tế Tửu với tư cách là cấp trực tiếp của con, chắc cũng sẽ chối từ. Còn nữa, quan hệ giữa con và Tư Nông Tự Khanh cũng ...”

 

Giang Thượng thư con gái thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên phát hiện mạng lưới quan hệ của con gái rượu nhà còn rộng hơn cả nữa...

 

Cảm giác đả kích rốt cuộc là đây trời?

 

 

Loading...