Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 471: Sơn Kê Tây Thi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Thái úy Đằng Chương.] Hệ thống nhanh chóng đưa đáp án.
Giang Nguyệt Dạng khẩy trong lòng, chống tay lên chiếc bàn nhỏ dậy, giọng điệu mang theo vài phần khó chịu: “Thái úy đại nhân là sai ! Thái t.ử phi và Thái t.ử điện hạ thành mới hơn một tháng, chính là lúc tân hôn mặn nồng.
Nếu Thái t.ử điện hạ nạp phi lúc , ắt sẽ tổn thương trái tim Thái t.ử phi, bất lợi cho sự hòa thuận của Đông Cung.
Hơn nữa Thái t.ử điện hạ bận rộn chính sự, nên lấy quốc sự trọng tiên, chứ vội vã mở rộng hậu cung, sinh sôi con nối dõi.”
Thái úy lập tức chột rụt vòi. Hôm nay ông lời , một là chịu nổi sự van nài của đứa cháu gái, hai là vì đây Giang Nguyệt Dạng từng Thái t.ử điện hạ chắc chắn sẽ nhiều thê , nên ông cứ ngỡ Giang Nguyệt Dạng phản đối chuyện Thái t.ử nạp phi.
Thấy Thái úy im bặt, Giang Nguyệt Dạng bồi thêm: “Thái úy đại nhân nóng lòng mong Thái t.ử điện hạ nạp phi như , chẳng lẽ là đưa con cháu nhà Đông Cung chăng?”
Lời thốt , triều đình lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán đến nhỏ, ai nấy đều âm thầm suy đoán dụng ý của Thái úy.
Thái úy thấy ánh mắt Nguyên Đế gì đó là lạ, thầm kêu , lập tức giảo biện: “Bệ hạ, lão thần...”
“Nếu quả thực là như ...” Giang Nguyệt Dạng cất cao giọng ngắt lời ông , cho ông cơ hội chối cãi, “Thế thì Thái úy đại nhân phần quá mức ích kỷ . Hôn sự của Thái t.ử điện hạ là đại sự quốc gia, há thể tùy tiện quyết định vì tư d.ụ.c của một Thái úy đại nhân?
Khoan hãy bàn đến việc Thái t.ử phi gánh vác nổi trọng trách sinh con nối dõi , chỉ nội vì sự hòa thuận của Đông Cung, vì sự yên định của vương triều , cũng tuyệt đối thể để Thái t.ử điện hạ nạp lúc .
Thái úy đại nhân, ngài đường đường là trọng thần triều đình, nên lấy quốc gia và bách tính trọng, chứ chỉ chăm chăm lo cho lợi ích của gia tộc .
Nếu ngài cứ khăng khăng theo ý , e là sẽ đẩy Thái t.ử điện hạ thế tiến thoái lưỡng nan. Kính mong Thái úy đại nhân hãy nghĩ cho kỹ!”
Một chiếc mũ chụp tội danh đến đùng đùng giáng xuống đầu, Thái úy cảm thấy con đường quan lộ của sắp tàn đời đến nơi , bèn vội vàng vén vạt áo định quỳ xuống xin tha.
Thế nhưng đầu gối mới khẽ cong , ông liền ôm lấy đầu lảo đảo hai cái. Giây tiếp theo, một tiếng “bịch” vang lên, cả ông ngã lăn đất ngất lịm .
Nguyên Đế thấy giật bật dậy, Quách Viện chính cũng theo bản năng chạy vội tới.
Giang Nguyệt Dạng bĩu môi, vô cùng khinh bỉ: [Có tầm thường quá ? Lại chơi cái trò giả vờ ngất xỉu nữa !]
Nghe thấy hai chữ “giả vờ ngất”, Quách Viện chính bất giác bước chậm .
Hệ thống: [Lão giả vờ , ngất thật đấy.]
Nghe , Quách Viện chính thoăn thoắt tăng tốc bước chân.
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Lời của sức sát thương lớn đến thế cơ ? Ông dù cũng leo lên tới chức Thái úy, từng trải qua sóng đến gió lớn , khả năng chịu đựng tâm lý kém cỏi thế nhỉ?]
[Lão ngất vì mấy lời của ký chủ .]
Lúc , Quách Viện chính xổm bên cạnh Thái úy để bắt mạch và bấm huyệt nhân trung cho ông .
Nghe hệ thống , lòng Giang Nguyệt Dạng mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút: [Không liên quan đến là , chứ thì trong lòng cũng áy náy c.h.ế.t .]
Nguyên Đế cất tiếng hỏi: “Quách Viện chính, Thái úy thế nào ?”
“Bẩm Bệ hạ, Thái úy đại nhân ngất, thần nhất thời tra nguyên nhân, xin cho phép thần đưa Thái úy đại nhân lui xuống để cẩn thận thăm khám.”
Nguyên Đế phất tay, mấy tên thái giám liền tiến lên khiêng Thái úy đang bất tỉnh nhân sự lui ngoài.
Giang Nguyệt Dạng theo bóng lưng của đám Quách Viện chính rời , tò mò hỏi: [Tiểu Qua, Thái úy đại nhân đột nhiên ngất xỉu ?]
[Bởi vì lão say gà.]
[Say máy bay?] Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác, [Ở đây gì máy bay, ông lấy máy bay mà say?]
Nguyên Đế & Văn võ bá quan: Máy bay? Đó là thứ đồ chơi gì thế?
Hệ thống: [Chữ “gà” là “cơ” trong máy bay .]
[Thế là con gì?] Giọng điệu Giang Nguyệt Dạng chút sốt ruột.
[Là con gà cục cục tác .]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-471-son-ke-tay-thi.html.]
Con... gà cục cục tác á?
Say gà!
Những mặt tại đại điện đồng loạt chấn động, đó là kiểu ngất xỉu mới lạ gì thế ? Nhảm nhí quá mức đấy!
Giang Nguyệt Dạng cũng thấy xàm chịu nổi: [Ta từng thấy say xe, say sóng, say máu, say máy bay, chứ từng thấy ai say con gà bao giờ!]
Lời dứt, nàng sực nhớ điều gì đó: [Không đúng, cho dù ông chứng sợ gà say gà chăng nữa, thì đại điện gì con gà nào cho ông ngất?]
Nghe đến đây, cũng đầy bụng nghi hoặc.
Hệ thống: [Ký chủ, cô xem chỗ Thái úy ngã ngất cái gì kìa.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng theo lời hệ thống sang, văn võ bá quan cũng lén lút dán mắt theo.
Đó là... lông gà?
Hệ thống thấy nàng thấy, liền : [Chứng say gà của Thái úy khá là nghiêm trọng, chỉ cần thấy bức tranh vẽ con gà thôi cũng xỉu ngang , huống chi là thấy dính lông gà.
Sáng nay, lúc lão bên lề đường mua bánh bao ăn, một con gà con chui qua chân lão, lông gà chính là dính từ lúc đó.]
Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng co giật kịch liệt: [Thế gian đúng là chuyện quái gì cũng thể xảy . Cơ mà bệnh say gà của Thái úy đại nhân là bẩm sinh do biến cố tạo thành thế?]
[Do biến cố tạo thành đấy.]
Giang Nguyệt Dạng lập tức hào hứng hẳn lên: [Mau kể cho xem rốt cuộc là chuyện gì?]
[Thái úy sinh trong một ngôi làng nhỏ hẻo lánh núi, cuộc sống vô cùng khốn khó. Hồi nhỏ, hễ đói bụng là lão mò lên núi tìm đồ ăn.
Có một , lão tìm thấy một ổ trứng trĩ rừng trong bụi rậm. Vì đói quá chịu nổi, lão liền nổi lửa nướng ổ trứng trĩ rừng lên ăn sạch bách tại chỗ.
Đến khi lão chén xong cả ổ trứng chuẩn về thì trĩ trở .
Trĩ thấy vỏ trứng vương vãi mặt đất và lòng đỏ trứng còn dính toe toét bên khóe miệng tiểu Thái úy, bộ lông gà nó liền dựng hết cả lên.
Tiểu Thái úy lúc đó còn nguy hiểm sắp ập xuống đầu, vẫn nhào tới định bắt trĩ để thêm một bữa nê.
Trĩ đập cánh né tránh cú vồ của tiểu Thái úy, cất lên những tiếng kêu the thé chói tai.
Chẳng bao lâu , trĩ rừng khắp cả ngọn núi từ bốn phương tám hướng ùa về, bu thành một đàn lao mổ c.ắ.n tiểu Thái úy tơi bời hoa lá.
Tiểu Thái úy cả bầy trĩ rừng xúm tấn công, cả lỗ chỗ vết thương đành, đến cả của quý cũng suýt chút nữa mổ đứt lìa.]
Văn võ bá quan chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy thốn đến tận rốn, đồng thời cũng cảm thấy may mắn cho Thái úy, may mà cái “gốc rễ” vẫn còn nguyên vẹn.
Bằng , hôm nay ông gì cơ hội đây phun mấy lời xúi giục Thái t.ử điện hạ nạp .
Thậm chí tệ hơn, khi ông còn chẳng tư cách thi cử đỗ đạt để bước chân chốn quan trường.
Điểm chú ý của Giang Nguyệt Dạng chẳng hề giống với văn võ bá quan, nàng tò mò hơn về việc tại trĩ thể hiệu triệu trĩ rừng của cả một ngọn núi như thế.
[Tiểu Qua, tại con trĩ đó thể sai khiến nhiều trĩ rừng đến ? Chẳng lẽ nó là vua của loài trĩ rừng ?]
Văn võ bá quan thầm gật đầu phụ họa, chắc chắn là , nếu thì bầy trĩ rừng chịu lời nó.
Loài cầm thú cũng chuộng kẻ mạnh vua mà!
Yến Vương thì đang thầm nghĩ, nếu một con trĩ rừng lợi hại như thế mà chịu lời , chẳng sẽ cả một đàn lâu la gà rừng trướng ?
Nghĩ thôi thấy oai phong lẫm liệt !
Anh Quốc Công cũng cùng suy nghĩ như , hơn nữa còn dự định lát nữa sẽ tìm Thái úy để hỏi địa chỉ của ngôi làng nhỏ .
Nếu quả thực truyền thuyết về “Vua gà”, thì bây giờ chắc chắn cũng một vị Vua gà đang thống lĩnh bầy trĩ rừng!
Nếu ông thể tóm Vua gà, chẳng lo thiếu thịt gà ăn , ha ha ha...
Hệ thống: [Trĩ là Vua trĩ rừng, nhưng nó là Tây Thi của giới trĩ rừng, bộ giống đực núi đều mê mẩn nó như điếu đổ.]